38. Tại sao tôi không thể bình thản đón nhận bổn phận

Bởi Tống Sơ Ảnh, Trung Quốc

Cuối tháng 3 năm 2023, các lãnh đạo đã yêu cầu tôi giám sát công tác thanh lọc của hội thánh. Nghe vậy, tôi cảm thấy vô cùng áp lực, thầm nghĩ: “Hiểu biết về lẽ thật của mình còn nông cạn, mình cũng thiếu sự phân định. Nếu không làm được công tác thực tế, có lẽ chẳng mấy chốc mình sẽ bị cách chức. Như vậy thì thật mất mặt! Làm thành viên trong nhóm thì ít trách nhiệm hơn, có người phụ trách xem xét lại thì khả năng mắc sai lầm cũng thấp hơn. Nhưng nếu làm người phụ trách, khối lượng công việc sẽ nhiều hơn, chỉ cần phạm một sai lầm, nhẹ thì cũng làm trì hoãn công tác, còn nặng thì có thể dẫn đến án oan. Đó sẽ là một vi phạm nghiêm trọng! Làm bổn phận vốn dĩ là để chuẩn bị việc lành, nhưng nếu mình vi phạm quá nhiều, thì bị cách chức và mất mặt đã là nhẹ, tệ nhất là mình có thể bị khai trừ khỏi hội thánh. Vậy thì liệu mình còn có kết cục và đích đến tốt đẹp nữa không?”. Nghĩ đến đây, tôi liền viện cớ từ chối vai trò này, nói rằng lối vào sự sống của tôi còn nông cạn và tôi không đủ khả năng đảm nhận bổn phận này. Lãnh đạo cũng không nói nhiều, chỉ bảo tôi tiếp tục tìm kiếm. Những ngày sau đó, mỗi khi nhớ lại lời của lãnh đạo, lòng tôi lại nặng trĩu. Đúng lúc ấy, tôi gặp phải vấn đề khi đánh giá biểu hiện của một người. Tôi chỉ nhìn vào hậu quả nghiêm trọng từ những việc ác chị làm mà cho rằng chị ấy là kẻ ác, mà không xem xét đến thực chất bản tính hay biểu hiện nhất quán của chị ấy. Sau này, tôi mới nhận ra rằng dù chị ấy đã làm một vài việc ác, nhưng chị ấy không phải kẻ ác. Sự việc này càng khiến lòng tôi thêm nặng trĩu. Sai lầm này của tôi suýt nữa đã gây hại cho người khác và làm gián đoạn công tác thanh lọc. Khả năng phân định của tôi thực sự còn thiếu sót. Nếu làm người phụ trách mà tiếp tục mắc lỗi, chẳng phải tôi sẽ lại vi phạm thêm nữa sao? Tôi lại nghĩ đến chị Lâm Phóng, người phụ trách vừa bị cách chức vì không làm công tác thực tế, không giám sát và điều phối công việc. Hai người phụ trách trước chị ấy vì làm quá nhiều việc ác mà cuối cùng bị khai trừ khỏi hội thánh. Điều này khiến tôi càng cảm thấy làm người phụ trách quá rủi ro, nếu không làm tốt thì chẳng mấy chốc cũng sẽ bị cách chức hoặc đào thải. Tôi thấy làm thành viên trong nhóm vẫn an toàn hơn. Nhưng nếu từ chối bổn phận thẳng thừng thì cũng không thích hợp nên tôi cảm thấy rất mâu thuẫn. Những ngày sau đó, tôi cứ nghĩ mãi về những chuyện này, cảm thấy áp lực vô cùng và tình trạng cũng bị ảnh hưởng. Tôi đã cầu nguyện và tìm kiếm sự dẫn dắt từ Đức Chúa Trời.

Một lần khi tĩnh nguyện, tôi đọc được một bài lời chứng trải nghiệm. Nhân vật chính trong bài luôn viện cớ và thoái thác bổn phận vì chỉ nghĩ đến thể diện và lợi ích cá nhân. Nhưng sau đó, anh nhận ra rằng trong bổn phận có sự tể trị và an bài của Đức Chúa Trời, Ngài xét kỹ thái độ của anh đối với bổn phận, nên trước hết anh cần phải thuận phục. Đầu tiên, tôi cũng cần bước vào lẽ thật của sự thuận phục Đức Chúa Trời, nên tôi đã tìm một đoạn có liên quan trong lời Ngài. Tôi đọc thấy Đức Chúa Trời phán rằng: “Khi Nô-ê làm như Đức Chúa Trời dặn dò, ông đã không biết những tâm ý của Đức Chúa Trời là gì. Ông đã không biết Đức Chúa Trời muốn hoàn thành điều gì. Đức Chúa Trời chỉ ban cho ông một sự căn dặn và đã dặn dò ông về điều ông phải làm, và không giải thích nhiều cho ông, Nô-ê đã cứ thế mà làm. Ông đã không cố gắng âm thầm ức đoán ý của Đức Chúa Trời, không chống đối Đức Chúa Trời, cũng không hai lòng. Ông cứ thế mà làm theo với một tấm lòng đơn thuần và mộc mạc. Bất kể Đức Chúa Trời sai ông làm gì, ông cũng đã làm, và sự thuận phục, lắng nghe lời Đức Chúa Trời là niềm tin đặt nền tảng cho việc ông làm. Đó là cách ông đã đối đãi một cách ngay thẳng và đơn thuần với điều Đức Chúa Trời giao phó. Thực chất của ông – thực chất của hành động của ông là thuận phục, không có bất kỳ nghi ngờ gì, không chống đối, và hơn nữa, không suy nghĩ về những lợi ích cá nhân hay những điều thiệt hơn của riêng ông. Hơn nữa, khi Đức Chúa Trời phán Ngài sẽ hủy diệt thế gian bằng một trận lụt, Nô-ê đã không hỏi về thời điểm, cũng không thăm dò thêm, càng không hỏi rốt cuộc Đức Chúa Trời sẽ hủy diệt thế gian như thế nào. Ông chỉ đơn thuần làm như Đức Chúa Trời dặn dò. Dù Đức Chúa Trời căn dặn ông đóng tàu như thế nào và làm bằng vật liệu gì đi nữa, ông cũng làm theo và đã triển khai hành động ngay khi Đức Chúa Trời giao phó cho ông. Ông đã hành động theo những dặn dò của Đức Chúa Trời với một thái độ muốn thỏa mãn Đức Chúa Trời(Công tác của Đức Chúa Trời, tâm tính của Đức Chúa Trời, và chính Đức Chúa Trời I, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời). Sau khi đọc lời Đức Chúa Trời, tôi nhận ra rằng việc có thể thuận phục trong mọi hoàn cảnh là điều Đức Chúa Trời yêu cầu ở con người, và đây là lý trí mà loài thọ tạo cần có. Tôi thấy Nô-ê tiếp cận sự ủy thác của Đức Chúa Trời với một tấm lòng trong sáng. Ông chỉ nghe lời và thuận phục. Ông không bận tâm mình có thể gặp bao nhiêu khó khăn khi đóng tàu, hay nếu làm không tốt thì mình sẽ chịu trách nhiệm ra sao. Ông chỉ muốn quan tâm đến tâm ý của Đức Chúa Trời, đóng tàu theo yêu cầu của Ngài càng nhanh càng tốt, để ý chỉ của Ngài được tiến hành. Nhưng khi một bổn phận đến với mình, tâm tư tôi lại vô cùng phức tạp. Tôi cứ nghĩ mãi đến những khó khăn, cũng như tương lai và đích đến của bản thân, thấy làm người phụ trách thì quá nhiều rủi ro và tôi cũng dễ vi phạm hơn, mà nếu vi phạm quá nhiều thì tôi sẽ không có kết cục tốt đẹp. Chính vì những suy nghĩ này mà tôi chẳng thể nào thuận phục, lúc nào cũng muốn viện cớ trốn tránh bổn phận. Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy thật hổ thẹn. Tôi đã tin Đức Chúa Trời bao nhiêu năm mà ngay cả sự thuận phục cơ bản cũng không có. Tôi hoàn toàn không có thực tế lẽ thật nào. Tôi không thể tiếp tục như vậy được nữa. Dù còn những khó khăn và lo lắng, trước hết tôi phải thuận phục và đảm nhận bổn phận này.

Sau đó, tôi đọc một đoạn lời Đức Chúa Trời khác và có thêm chút hiểu biết về tình trạng của mình. Đức Chúa Trời phán: “Xét từ thái độ của kẻ địch lại Đấng Christ đối với Đức Chúa Trời, đối với môi trường, con người, sự việc và sự vật mà Đức Chúa Trời sắp đặt, đối với sự tỏ lộ và sửa dạy của Đức Chúa Trời với họ, v.v. thì liệu họ có chút ý tìm kiếm lẽ thật nào không? Họ có chút ý thuận phục Đức Chúa Trời nào không? Họ có chút gì tin tưởng rằng hết thảy mọi sự đều không ngẫu nhiên, mà đều do Đức Chúa Trời tể trị hay không? Họ có nhận thức và ý thức như vậy hay không? Rõ ràng là không. Về căn nguyên thì có thể nói, sự đề phòng của họ đến từ sự nghi hoặc về Đức Chúa Trời. Cũng có thể nói, sự ngờ vực của họ về căn nguyên là sự nghi hoặc về Đức Chúa Trời. Kết quả sinh ra từ việc nghiên cứu Đức Chúa Trời khiến họ càng ngờ vực Ngài, cũng như càng đề phòng Ngài hơn. Xét từ những tư tưởng và quan điểm khác nhau nảy sinh trong tư tưởng của kẻ địch lại Đấng Christ, cũng như các cách làm và hành vi khác nhau nảy sinh dưới sự điều khiển của những tư tưởng và quan điểm này, thì loại người này quả thật là bất chấp lý lẽ; họ không có cách nào hiểu được lẽ thật, không có cách nào nảy sinh đức tin chân thật nơi Đức Chúa Trời, không có cách nào hoàn toàn tin tưởng và thừa nhận sự tồn tại của Đức Chúa Trời, không có cách nào tin tưởng và thừa nhận rằng Đức Chúa Trời tể trị vạn vật, rằng Ngài tể trị mọi thứ. Tất cả những điều này đều do thực chất tâm tính tà ác của họ gây ra(Bài bàn thêm 5: Tổng kết về phẩm chất nhân tính và thực chất tâm tính của kẻ địch lại Đấng Christ (Phần 2), Lời, Quyển 4 – Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ). Từ lời Đức Chúa Trời, tôi thấy rằng khi sự việc xảy ra, kẻ địch lại Đấng Christ không tin vào sự công chính của Đức Chúa Trời. Thay vì tìm kiếm lẽ thật để hiểu tâm tính của Ngài, họ lại dùng quan niệm và tưởng tượng của con người, cũng như triết lý Sa-tan để phân tích công tác của Đức Chúa Trời và hoàn cảnh mà Ngài sắp đặt. Chính vì thế, họ trở nên đề phòng và hiểu lầm Ngài. Đó là do bản tính tà ác của kẻ địch lại Đấng Christ gây ra. Soi xét bản thân dưới ánh sáng của lời Đức Chúa Trời, tôi nhận thấy tình trạng của mình cũng y như vậy. Thấy ba người phụ trách trước đây đều bị cách chức và đào thải, tôi đã không tìm kiếm lẽ thật, không suy ngẫm vì sao họ thất bại, cũng không đạt được sự phân định và rút ra bài học từ những thất bại đó. Trái lại, tôi trở nên đề phòng, sống theo những triết lý Sa-tan như “Thận trọng là mẹ an toàn” và “Leo càng cao ngã càng đau”. Tôi nghĩ làm người phụ trách quá rủi ro, lỡ như gây ra án oan thì đó sẽ là một vi phạm nghiêm trọng và tôi sẽ không có kết cục hay đích đến tốt đẹp. Tôi nghĩ mình phải tự bảo vệ bản thân, tránh xa rủi ro, thế là tôi cứ viện cớ trốn tránh bổn phận này. Sau đó, tôi ngẫm nghĩ: “Tâm ý của Đức Chúa Trời là gì khi giao cho mình bổn phận này? Giám sát công tác thanh lọc tuy là trách nhiệm lớn, nhưng lại giúp mình nhận diện được nhiều loại kẻ ác, kẻ địch lại Đấng Christ và những kẻ chẳng tin, qua đó mà mình tiến bộ nhanh chóng trong việc phân biệt con người. Hơn nữa, làm người phụ trách thì phải giải quyết nhiều vấn đề, điều này sẽ thúc đẩy mình tìm kiếm các nguyên tắc lẽ thật liên quan để trang bị lẽ thật cho mình. Đây là cơ hội rèn luyện rất tốt. Nhưng thay vì tìm kiếm lẽ thật trong việc này, mình lúc nào cũng nghĩ rằng làm người phụ trách thì phải gánh nhiều trách nhiệm hơn, cũng nhanh bị tỏ lộ và đào thải hơn, nên trong lòng đầy nghi ngờ và đề phòng Đức Chúa Trời. Mình thật sự đã khiến Ngài đau lòng!”.

Lúc ấy, tôi chợt nhớ đến một đoạn lời Đức Chúa Trời: “Đức Chúa Trời công chính và công bằng với tất cả mọi người. Đức Chúa Trời không nhìn vào con người ngươi trước đây hay vóc giạc hiện tại của ngươi, Ngài nhìn vào việc liệu ngươi có mưu cầu lẽ thật, có bước đi con đường mưu cầu lẽ thật hay không. … Đức Chúa Trời cho phép ngươi vấp ngã, thất bại và phạm sai lầm. Đức Chúa Trời sẽ cho ngươi cơ hội và thời gian để hiểu lẽ thật, thực hành lẽ thật, dần hiểu được tâm ý của Ngài, làm mọi việc theo tâm ý của Ngài, thật sự thuận phục Ngài, và đạt được thực tế lẽ thật mà Đức Chúa Trời yêu cầu con người phải có. Tuy nhiên, ai là người mà Đức Chúa Trời ghê tởm nhất? Là người dù trong lòng biết lẽ thật, nhưng từ chối tiếp nhận, càng không đưa lẽ thật vào thực hành. Thay vào đó, họ vẫn sống theo triết lý của Sa-tan, nhưng lại xem bản thân mình là khá tốt đẹp, là thuận phục Đức Chúa Trời trong khi cứ tìm cách mê hoặc người khác và cố đạt được địa vị trong nhà Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời ghê tởm dạng người này nhất, họ là những kẻ địch lại Đấng Christ. Mặc dù ai cũng có tâm tính bại hoại, nhưng những hành động này có tính chất khác biệt. Nó không phải là tâm tính bại hoại thông thường, cũng không phải là bộc lộ sự bại hoại bình thường, mà đúng hơn là ngươi chủ tâm và ngoan cố đối kháng với Đức Chúa Trời đến cùng. Ngươi biết Đức Chúa Trời hiện hữu, ngươi tin Đức Chúa Trời, thế mà ngươi chủ tâm chọn đối kháng với Ngài. Đây không phải là có quan niệm về Đức Chúa Trời, không phải là vấn đề hiểu lầm, mà đây là ngươi chủ tâm đối kháng với Đức Chúa Trời đến cùng. Liệu Đức Chúa Trời có thể cứu rỗi một người như thế hay không? Đức Chúa Trời không cứu rỗi ngươi nữa. Ngươi là kẻ địch của Đức Chúa Trời, do đó, ngươi là ma quỷ và Sa-tan. Đức Chúa Trời vẫn có thể cứu rỗi ma quỷ và Sa-tan sao?(Khi tin Đức Chúa Trời, điều quan trọng nhất là thực hành và trải nghiệm lời Ngài, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). Từ lời Đức Chúa Trời, tôi nhận ra rằng Đức Chúa Trời công bằng với con người. Ngài không đào thải ai chỉ vì những thất bại hay sai lầm nhất thời, mà chính những người cứ khăng khăng từ chối lẽ thật và ngoan cố chống đối Ngài mới bị tỏ lộ và đào thải. Tôi nghĩ đến việc mình thiếu hiểu biết về lẽ thật nên đã mắc sai lầm trong việc phân định con người, nhưng không ai vì thế mà quy trách nhiệm hay không cho tôi làm bổn phận này cả. Thực ra, Đức Chúa Trời đang dùng những sai lầm ấy để giúp tôi trang bị lẽ thật về cách phân định kẻ ác, bù đắp cho sự thiếu sót của tôi. Tôi đã suy nghĩ thêm về lý do chị Lâm Phóng thất bại. Gần đây, tôi có nghe chị ấy nói về ý định sai lầm của mình trong bổn phận. Khi thấy kết quả công tác kém, bản thân chị không gánh vác trách nhiệm mà đẩy công tác sang cho người cộng sự. Khi lãnh đạo cấp trên thông công và chấn chỉnh, chị ấy liên tục viện cớ và cố biện hộ cho mình, không chịu phản tỉnh và biết mình về những vấn đề này. Lâm Phóng bị cách chức không phải vì mắc lỗi, mà chủ yếu là do chị ấy không chịu tiếp nhận lẽ thật và vô trách nhiệm. Còn có hai người phụ trách khác. Một người thì có tâm tính kiêu ngạo, độc đoán, lúc nào cũng muốn một mình nắm quyền, nếu ai không nghe theo thì tìm cách trừng trị và đàn áp. Người kia thì lúc nào cũng mưu cầu danh vị, đàn áp và gạt bỏ những ý kiến trái chiều. Cả hai đều đi theo con đường của kẻ địch lại Đấng Christ và bị khai trừ vì nhiều việc ác của mình. Tôi thấy Đức Chúa Trời công chính, Ngài không cách chức hay thanh trừ ai chỉ vì họ phạm sai lầm trong bổn phận, mà tùy theo thái độ của họ đối với lẽ thật và Đức Chúa Trời, cũng như con đường mà họ đi. Đánh giá từ biểu hiện nhất quán của họ, rõ ràng thực chất bản tính của họ là chán ghét và thù hận lẽ thật, họ chỉ mưu cầu danh vị mà không hề bảo vệ công tác của hội thánh, vậy nên mới bị Đức Chúa Trời tỏ lộ và đào thải. Thế nhưng tôi lại cho rằng những người có địa vị hay nhiều trách nhiệm mới dễ bị tỏ lộ và đào thải, còn anh chị em bình thường làm ít nhiệm vụ hơn sẽ khó mắc phải vi phạm hơn vì ít việc liên quan, nhờ vậy có thể tránh bị tỏ lộ và đào thải. Nhưng đó chỉ là quan niệm và tưởng tượng của tôi mà thôi. Tôi cứ mãi đề phòng Đức Chúa Trời và trốn tránh bổn phận. Dù không vi phạm, nhưng nếu tôi không mưu cầu lẽ thật, tâm tính bại hoại của tôi sẽ không được làm tinh sạch hay thay đổi và tôi sẽ không được cứu rỗi. Cuối cùng, tôi vẫn sẽ không có được kết cục tốt đẹp. Nhận ra điều ấy, tôi sẵn lòng đón nhận bổn phận này. Đức Chúa Trời cho phép con người có những vấn đề và sai lệch trong bổn phận, chỉ cần sau đó biết tìm kiếm lẽ thật, phản tỉnh bản thân, kịp thời sửa đổi những sai lệch ấy thì họ vẫn sẽ tiếp tục được Ngài dẫn dắt. Nghĩ lại, tôi đã làm công tác thanh lọc một thời gian dài rồi, cũng hiểu được một số nguyên tắc phân định. Công tác hội thánh đang rất cần người thực hiện, tôi nên quan tâm đến tâm ý của Đức Chúa Trời, dốc hết sức mình để thực hiện công tác thanh lọc. Đây mới là lý trí và sự thuận phục mà tôi nên có. Nhưng trong đầu tôi chỉ toàn những suy nghĩ về tư lợi, kết cục và đích đến của bản thân. Tôi thật quá ích kỷ và đê tiện!

Sau đó, tôi đọc thêm được lời Đức Chúa Trời: “Ông coi việc được phúc là một mục tiêu chính đáng để mưu cầu. Điều này sai ở đâu? Nó hoàn toàn đi ngược lại lẽ thật, và không phù hợp với tâm ý cứu rỗi con người của Đức Chúa Trời. Vì việc được phúc không phải là một mục tiêu chính đáng để con người mưu cầu, vậy mục tiêu chính đáng là gì? Mưu cầu lẽ thật và sự thay đổi trong tâm tính để có thể thuận phục mọi sự sắp đặt và an bài của Đức Chúa Trời—đây là mục tiêu mà con người nên mưu cầu. Ví dụ, giả sử khi phải đối mặt với việc bị tỉa sửa, ngươi nảy sinh quan niệm và hiểu lầm, và không thể thuận phục. Tại sao ngươi không thể thuận phục? Đó là vì ngươi cảm thấy rằng cả tiền đồ và ước mơ được phúc mà ngươi dự tính đã bị thách thức; kết quả là, ngươi trở nên tiêu cực và buồn bã, muốn vứt bỏ công việc và từ bỏ bổn phận của mình. Lý do cho điều này là gì? Đó là có vấn đề với việc mưu cầu của ngươi. Vậy điều này nên được giải quyết như thế nào? Ngươi nên ngay lập tức từ bỏ những ý nghĩ sai lầm của mình, và ngay lập tức tìm kiếm lẽ thật để giải quyết vấn đề tâm tính bại hoại của mình—đây là ưu tiên hàng đầu. Ngươi nên nói, ‘Tôi không thể bỏ cuộc. Tôi phải làm bổn phận mà một loài thọ tạo phải làm cho đàng hoàng, và buông bỏ dục vọng được phúc của mình.’ Khi ngươi buông bỏ dục vọng được phúc và đi trên con đường mưu cầu lẽ thật, gánh nặng được cất khỏi vai ngươi. Liệu lúc đó ngươi còn có thể tiêu cực không? Mặc dù vẫn sẽ có những lúc ngươi tiêu cực, nhưng ngươi sẽ không bị chuyện đó kìm kẹp. Trong lòng mình, ngươi sẽ không ngừng cầu nguyện và chiến đấu, chuyển mục tiêu mưu cầu của mình từ việc mưu cầu được ban phúc và có đích đến, sang việc mưu cầu lẽ thật. Ngươi sẽ nghĩ, ‘Mưu cầu lẽ thật là bổn phận của loài thọ tạo. Mình đã hiểu được một số lẽ thật, và đây là thu hoạch lớn nhất, là phúc lành lớn nhất trong tất cả. Ngay cả khi Đức Chúa Trời không muốn mình, và mình không có được một đích đến tốt đẹp, hy vọng được ban phúc của mình tan vỡ, mình vẫn sẽ làm tốt bổn phận của mình. Đây là một trách nhiệm không thể thoái thác. Dù lý do là gì, mình tuyệt đối không thể để nó ảnh hưởng đến việc làm tốt bổn phận của mình, và mình không thể để nó ảnh hưởng đến việc hoàn thành sự ủy thác của Đức Chúa Trời. Đây là nguyên tắc làm người của mình.’ Đây có phải là vượt qua những kìm kẹp của xác thịt không?(Thực hành lẽ thật mới có lối vào sự sống, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). “Bổn phận của người ta không liên quan gì đến chuyện họ được phúc hay gặp họa. Bổn phận là việc con người nên làm tròn; là thiên chức của họ, và họ nên thực hiện bổn phận mà không đòi thù lao, không nêu điều kiện hay lý do. Chỉ như vậy mới được gọi là thực hiện bổn phận. Được ban phúc là chỉ những phúc lành người ta được hưởng lúc được làm cho hoàn thiện sau khi trải qua sự phán xét. Gặp họa là chỉ sự trừng phạt một người phải chịu khi tâm tính của họ không thay đổi sau khi đã trải qua hình phạt và sự phán xét—nghĩa là, khi họ không được làm cho hoàn thiện. Nhưng bất kể là được ban phúc hay gặp họa, đã là loài thọ tạo thì nên làm tròn bổn phận của mình, làm việc mình nên làm, và làm những gì mình có thể làm; đây là điều tối thiểu mà một con người, một người mưu cầu Đức Chúa Trời, nên làm. Ngươi không nên thực hiện bổn phận để được ban phúc, cũng không nên từ chối thực hiện bổn phận vì sợ gặp họa. Để Ta nói cho các ngươi một điều này: Việc người ta thực hiện bổn phận là điều họ nên làm, và nếu họ không thực hiện bổn phận, thì đây là sự phản nghịch của họ. Trong quá trình thực hiện bổn phận, người ta dần dần được thay đổi, cũng trong quá trình thực hiện bổn phận, mà người ta thể hiện lòng trung thành của mình. Như vậy, ngươi càng thực hiện bổn phận của mình, thì ngươi càng có thể đạt được nhiều lẽ thật hơn, và những gì ngươi biểu đạt sẽ càng trở nên thực tế hơn. Những người chỉ làm bổn phận qua loa chiếu lệ và không tìm kiếm lẽ thật thì cuối cùng sẽ bị đào thải, vì những người như vậy không thực hiện bổn phận trong quá trình thực hành lẽ thật, và không thực hành lẽ thật trong quá trình thực hiện bổn phận. Họ là những người không hề thay đổi và sẽ gặp họa. Không chỉ sự biểu đạt của họ có sự pha tạp, mà mọi thứ họ bày tỏ đều là ác(Sự khác nhau giữa chức vụ của Đức Chúa Trời nhập thể và bổn phận của con người, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Từ lời Đức Chúa Trời, tôi thấy rằng dù có được phước hay gặp nạn, thì việc một loài thọ tạo làm bổn phận là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Con người đã đi theo Đức Chúa Trời thì phải làm hết trách nhiệm của mình, vì đó mới là cách sống có giá trị và ý nghĩa. Tâm ý của Đức Chúa Trời là để con người bước vào thực tế lẽ thật thông qua bổn phận của họ. Trong quá trình này, nhiều tâm tính bại hoại sẽ bị tỏ lộ và nhiều thiếu sót sẽ bị phơi bày. Qua cơ hội này, con người có thể tìm kiếm lẽ thật và phản tỉnh bản thân, từ đó được làm tinh sạch và thay đổi. Dù tôi đang tập làm người phụ trách, gặp nhiều khó khăn, nhưng tôi có thể nương cậy Đức Chúa Trời nhiều hơn, chú trọng tìm kiếm lẽ thật, làm bổn phận theo nguyên tắc, gánh vác trách nhiệm và thể hiện lòng trung thành. Nếu sau một thời gian rèn luyện, vì tố chất không đủ mà bị điều chỉnh bổn phận, tôi cũng không còn gì phải hối tiếc.

Trong thời gian tới, khi làm bổn phận của người phụ trách, dù gặp khó khăn hay có sai sót trong bổn phận, tôi sẽ xem đó là cơ hội tốt để đạt được lẽ thật. Tôi sẽ cùng các anh chị em thông công, tổng kết những điều ấy và tìm kiếm nguyên tắc lẽ thật liên quan. Dần dần, những lẽ thật mà trước đây tôi chưa hiểu cũng sáng tỏ hơn và bản thân tôi cũng có thêm chút tiến bộ. Giờ tôi không còn đề phòng Đức Chúa Trời nữa, mà chỉ muốn rút ra được những bài học một cách thực tế trong từng hoàn cảnh Ngài sắp đặt. Cảm tạ Đức Chúa Trời đã giúp tôi đạt được một số thu hoạch và nhận thức thực tế.

Trước:  37. Quan điểm “Không có công lao, cũng có khổ lao” có phù hợp với lẽ thật không?

Tiếp theo:  39. Giải quyết tính kiêu ngạo không phải dễ

Nội dung liên quan

53. Tháo gỡ những nút thắt

Bởi Thúy Bách, ÝĐức Chúa Trời phán: “Vì số phận của các ngươi, các ngươi nên tìm kiếm sự chấp thuận của Đức Chúa Trời. Điều này có nghĩa...

29. Sự ăn năn của một sĩ quan

Bởi Chân Tâm, Trung QuốcĐức Chúa Trời Toàn Năng phán: “Từ lúc sáng thế cho đến nay, tất cả những gì Đức Chúa Trời đã làm trong công tác của...

Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời Về việc biết Đức Chúa Trời Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ Chức trách của lãnh đạo và người làm công Về việc mưu cầu lẽ thật Về việc mưu cầu lẽ thật Sự phán xét khởi từ nhà Đức Chúa Trời Những lời trọng yếu từ Đức Chúa Trời Toàn Năng, Đấng Christ của thời kỳ sau rốt Lời Đức Chúa Trời Hằng Ngày Các thực tế lẽ thật mà người tin Đức Chúa Trời phải bước vào Theo Chiên Con Và Hát Những Bài Ca Mới Những chỉ dẫn cho việc truyền bá phúc âm của vương quốc Chiên của Đức Chúa Trời nghe tiếng của Đức Chúa Trời Lắng nghe tiếng Đức Chúa Trời thấy được sự xuất hiện của Đức Chúa Trời Những câu hỏi và câu trả lời thiết yếu về Phúc Âm của Vương quốc Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 1) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 2) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 3) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 4) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 5) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 6) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 7) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 8) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 9) Tôi Đã Quay Về Với Đức Chúa Trời Toàn Năng Như Thế Nào

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Mục lục

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này

Connect with us on Messenger