6. Bị thử thách bởi tình thế khó khăn kép

Thứ Bảy, ngày 15 tháng 10 năm 2022, trời nắng, chuyển nhiều mây.

Cách đây không lâu, Hội Thánh Hoa Khê đã phải đối mặt với một cuộc đàn áp lớn, và lãnh đạo đã sắp xếp để tôi đến hỗ trợ xử lý hậu quả. Hôm nay, sau khi tôi đến Hội Thánh Hoa Khê, Vương Dĩnh đã dẫn tôi đến một nhà tiếp đãi và bảo tôi rằng: “Nhiều anh chị em, lãnh đạo và người làm công đã bị bắt vào ngày 26 tháng 9. Hầu hết các nhà của chúng ta giờ không còn an toàn nữa, cảnh sát đã có được tên và hình ảnh của những người chưa bị bắt, nên chúng ta khó có thể ra mặt để làm công tác”. Nghe xong, lòng tôi nặng trĩu. Tôi tự nhủ: “Mình đã định sẽ về ngay sau khi xong công tác tại đây. Nhưng hoá ra tình hình ở đây tệ hơn nhiều so với mình tưởng. Quá nhiều anh chị em, lãnh đạo và người làm công đã bị bắt, nên nhiều sách lời Đức Chúa Trời cần được chuyển đi. Lúc này tìm nơi an toàn cũng chẳng dễ dàng gì, chưa kể, mình còn phải bàn thảo công tác với những người đang có nguy cơ về an toàn. Chẳng biết lúc nào mình sẽ bị theo dõi rồi bị bắt nữa. Cảnh sát hiện đang điên cuồng bắt bớ người tin Đức Chúa Trời, Với tình hình này, nếu bị bắt, mình sẽ bị bức hại đến chết. Nếu bị cảnh sát tra tấn đến chết, chẳng phải mình sẽ mất cơ hội thực hiện bổn phận sao? Vậy thì làm sao mình có thể được cứu rỗi đây?”. Nhưng rồi tôi nghĩ, hoàn cảnh này xảy ra dưới sự tể trị và an bài của Đức Chúa Trời. Được lý trí dẫn dắt, tôi thuận phục hoàn cảnh và lập tức bắt đầu tìm hiểu tình hình về sách lời Đức Chúa Trời.

Sau khi Vương Dĩnh rời đi, người chị em tiếp đãi đã bảo tôi rằng cả sách ở nhà chị lẫn nhà một người anh em khác vẫn chưa được chuyển đi, và người anh em ấy đã bị bắt. Nghe xong, lòng tôi chợt thắt lại. Anh chị em của chúng tôi bị bắt đã hơn 20 ngày, mà sách lời Đức Chúa Trời vẫn còn ở nơi nguy hiểm. Nếu rơi vào tay cảnh sát, tổn thất sẽ vô cùng lớn. Bằng mọi giá phải bảo vệ được những cuốn sách này. Nhưng khi nghĩ đến việc tự mình chuyển sách, tôi lại bắt đầu lo sợ. Tôi nhớ đến chuyện một người chị em từng bị cảnh sát bắt khi đang chuyển sách và đã bị đánh đến chết. Nếu tôi cũng bị bắt khi đang chuyển sách thì sao? Cảnh sát chắc chắn sẽ không tha cho tôi, và rất có thể tôi sẽ bị kết án nặng, thậm chí có thể bị đánh chết. Chẳng phải điều đó sẽ chấm dứt cuộc đời Đức Chúa Trời của tôi sao? Tôi giằng xé giữa tương lai của bản thân và lợi ích của nhà Đức Chúa Trời. Đau đớn và mâu thuẫn trào dâng trong lòng tôi. Là người tin Đức Chúa Trời, nếu tôi chỉ đứng nhìn mà không làm gì trong khi sách lời Đức Chúa Trời vẫn đang gặp nguy hiểm, thì tôi sẽ cảm thấy tự trách bản thân. Thế là tôi nhanh chóng bắt đầu bàn bạc với người chị em để tìm chỗ cất giữ sách. Nhưng hoàn cảnh ở đây quá ác liệt, chúng tôi không thể tìm ra nơi nào phù hợp. Thấy công tác chẳng có tiến triển gì, tôi cảm thấy như có một gánh nặng ngàn cân đè trĩu trong lòng.

Thứ Hai, ngày 17 tháng 10 năm 2022, trời nhiều mây.

Tối qua chúng tôi bàn bạc công tác đến khuya, nên tôi đã ở lại nhà chị Tống Di qua đêm. Chiều nay, Vương Dĩnh đến và lo lắng nói với tôi rằng: “Thành phố bị phong tỏa từ đêm qua vì dịch bệnh bùng phát. Chị không về được đâu.” Nghe vậy, tôi bắt đầu lo sợ. Việc xử lý hậu quả của cuộc đàn áp vốn đã đủ khó rồi, giờ lại thêm dịch bệnh và thành phố thì bị phong tỏa. Làm sao có thể hoàn thành công tác này khi đối mặt với tình thế khó khăn kép như vậy? Dịch bệnh đang hoành hành, bên ngoài các cuộc tuần tra diễn ra khắp nơi. Tất cả các chốt kiểm soát đều được quản lý nghiêm ngặt. Dù có tìm được nơi an toàn để cất sách, thì tôi cũng không thể giữ chúng an toàn nếu bị cảnh sát tuần tra bắt gặp khi đang chuyển sách. Khi đó, tổn thất còn lớn hơn nữa. Nhưng tôi cũng không thể để sách ở những nơi không an toàn được. Tôi phải làm sao đây? Hy vọng duy nhất của tôi là lệnh phong tỏa sẽ sớm được dỡ bỏ để tôi có thể nhanh chóng chuyển sách đi.

Thứ Năm, ngày 10 tháng 11 năm 2022, trời nhiều mây, có mưa.

Sáng nay, tôi lo lắng nhìn ra cửa sổ. Dưới đường, có một hàng dài người đang chờ xét nghiệm PCR. Tôi không thấy bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy lệnh phong tỏa sẽ được dỡ bỏ. Trong cơn bồn chồn, tôi giục người chị em tiếp đãi mình đi xem có cách nào khác để ra ngoài không. Chị bất lực trả lời: “Dịch bệnh ngày càng nghiêm trọng. Không ai được phép rời khỏi khu phố, ở đâu cũng bị phong tỏa rồi”. Nghe vậy, tôi càng lo lắng hơn, nghĩ thầm: “Làm sao mình có thể hoàn thành công tác khi cả thành phố bị phong tỏa chứ? Nếu lệnh phong tỏa kéo dài, mình sẽ di chuyển sách lời Đức Chúa Trời thế nào đây? Khi nào thì lệnh phong tỏa mới kết thúc? Mình đã ở đây hơn 20 ngày rồi, người chị em tiếp đãi mình cũng đang bị cảnh sát truy bắt. Mình có nguy cơ bị bắt bất cứ lúc nào. Thành phố này lại là khu vực có nguy cơ cao về dịch bệnh, nên dù lệnh phong tỏa được dỡ bỏ, mình cũng có thể bị nhiễm bệnh và phải cách ly ngay khi ra ngoài. Nếu mình nhiễm bệnh rồi chết ở đây thì sao?”. Nghĩ đến điều này khiến lòng tôi cảm thấy yếu đuối. Tôi nghĩ: “Giờ mình thậm chí còn không có một nơi an toàn để ở, thật quá nguy hiểm! Mình phải hoàn thành công tác ở đây và quay về càng sớm càng tốt, để không phải trốn ở hết nơi này đến nơi khác và sống trong tình trạng ức chế như này nữa. Nhưng giờ dịch bệnh đang hoành hành, xe buýt và tàu hỏa đều ngừng hoạt động, vậy mình làm sao có thể trở về được đây?”. Tôi cứ nghĩ mãi về cách để có thể an toàn trở về. Càng nghĩ, tôi càng thấy xa cách Đức Chúa Trời. Tôi trở nên buồn bã và rối bời. Tôi chìm trong sự giày vò.

Tối đó, tôi đã đổ bệnh. Đầu tôi đau như búa bổ, toàn thân mệt mỏi và yếu ớt. Tôi không thể đi vững và cơ thể cứ mềm nhũn ra. Tôi gục đầu xuống bàn và chẳng thể ngẩng lên nổi. Hình như tôi đang có triệu chứng của bệnh dịch. Tôi cảm thấy thật hoang mang trước tất cả những điều này. Sao tôi lại đột ngột đổ bệnh khi trước đó vẫn còn hoàn toàn khỏe mạnh chứ? Tôi phải học bài học gì đây? Tâm ý của Đức Chúa Trời trong hoàn cảnh này là gì?

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 11 năm 2022, trời nắng.

Trong buổi tĩnh nguyện sáng nay, tôi đã đọc được những lời này của Đức Chúa Trời: “Tại Trung Quốc đại lục, dân được Đức Chúa Trời chọn đều đã trải nghiệm sự đàn áp và bắt bớ của con rồng lớn sắc đỏ, cũng đã trải nghiệm một số sự cám dỗ. Bất kể họ đã yếu đuối và thất bại bao nhiêu lần, hễ ai là người có thể mưu cầu lẽ thật thì đều dần dần trưởng thành về vóc giạc và đã có lối vào sự sống. Nếu một lần nữa gặp phải những hoàn cảnh và sự cám dỗ từng trải nghiệm trong quá khứ, họ sẽ có một chút đức tin. Nếu một ngày nào đó, họ trải nghiệm đến mức có thể không sợ hãi cái chết, và có thể thấy rõ rằng sự sống và cái chết của con người thực sự ở trong tay Đức Chúa Trời và được Đức Chúa Trời sắp đặt, an bài, thì như vậy chẳng phải có nghĩa là đức tin của họ đã lớn hơn rồi sao? Giống như trong thời đại Cựu Ước, tại sao đàn sư tử không cắn Đa-ni-ên khi ông bị ném vào hang sư tử? Chính là vì ông có đức tin rằng Đức Chúa Trời không cho phép những con sư tử cắn ông. Vậy Đa-ni-ên đã nghĩ gì trong lòng? Ông không oán trách Đức Chúa Trời. Ông nói trong lòng rằng: ‘Đức Chúa Trời đã ném tôi vào hang sư tử. Tôi và sư tử đều là loài thọ tạo. Nếu Đức Chúa Trời cho phép chúng ăn thịt tôi, thì đó là lúc tôi phải chết. Nếu Đức Chúa Trời không cho phép, sư tử sẽ không ăn thịt tôi. Điều này chứng tỏ rằng tôi vẫn nên sống trong tay Đức Chúa Trời, rằng tuổi thọ của tôi vẫn chưa hết và tôi chưa đến lúc để chết. Chuyện này được quyết định bởi Đấng Tạo Hóa.’ Khi Đa-ni-ên gặp phải chuyện này, thứ nhất, ông không phủ nhận danh của Đức Chúa Trời; thứ hai, ông không nghi ngờ, không phán xét hay lên án những việc Đức Chúa Trời làm, cũng không phản nghịch Đức Chúa Trời, còn có thể thuận phục sự an bài của Đức Chúa Trời. Do đó, Sa-tan đã thất bại và bị hạ nhục. Vậy, những hành vi và biểu hiện của Đa-ni-ên là gì? Chính là lời chứng. Chỉ khi có vóc giạc như vậy, ngươi mới gặp được những sự thử luyện như vậy. Ngay cả khi Đức Chúa Trời đặt ngươi vào hang sư tử, ngươi cũng không sợ hãi, và sư tử không dám ăn thịt ngươi, thì điều này chứng tỏ ngươi có đức tin thực sự và ngươi đã bước vào con đường được làm cho hoàn thiện. Sự trưởng thành trong sự sống chính là như vậy. Bị ném vào hang sư tử cũng là một sự thử luyện, giống như gia sản khổng lồ của Gióp bị tước đoạt. Biểu hiện của Gióp là gì? (Thưa, thuận phục.) Tại sao ông có thể thuận phục? Đó là vì Gióp không có nghi ngờ gì về những việc Đức Chúa Trời đã làm. Dù Đức Chúa Trời ban thưởng hay tước đi, đối với Gióp đều được cả. Ngay cả khi Đức Chúa Trời hôm nay ban cho và hôm sau tước đi, Gióp vẫn sẽ thuận phục. Đức Chúa Trời hành động thế nào, đối với Gióp đều được cả; ông có thể thuận theo mọi sự sắp đặt của Đức Chúa Trời và thuận phục Đức Chúa Trời. Ông tương hợp với Đức Chúa Trời. Nghĩa là, bất kể Đức Chúa Trời hành động thế nào, ngay cả khi Đức Chúa Trời đùa bỡn ông, ông vẫn có thể thuận phục. … Đức tin thực sự bao hàm sự thuận phục thực sự, và sự thuận phục thực sự làm nảy sinh đức tin thực sự. Nếu ngươi có đức tin thực sự và có thể đạt được sự thuận phục thực sự, thì sự thử luyện nào có thể đánh bại ngươi chứ? Hoàn cảnh nào có thể đánh bại ngươi chứ? Không gì có thể đánh bại ngươi. Ngay cả khi ngươi bị ném vào hang sư tử, thì đàn sư tử cũng sẽ không dám ăn thịt ngươi. Đây chẳng phải là chuyện tốt sao? (Thưa, phải.)” (Thông công của Đức Chúa Trời). Lời Đức Chúa Trời soi sáng lòng tôi như một ngọn hải đăng. Khi Đa-ni-ên bị ném vào hang sư tử dưới sự áp bức của nhà vua, ông đã không oán trách Đức Chúa Trời dù phải đối mặt với cái chết. Thay vào đó, ông giữ vững đức tin vào sự tể trị của Đức Chúa Trời trên vạn vật và hoàn toàn phó thác bản thân cho Ngài. Ông có một đức tin chân thật nơi Đức Chúa Trời. Trải nghiệm của Đa-ni-ên đã truyền cảm hứng cho tôi. Nó khiến tôi nhận ra rằng, giống như Đa-ni-ên, tôi cũng cần phải có đức tin vững vàng nơi Đức Chúa Trời và thuận phục sự tể trị của Ngài trong môi trường đầy sự bắt bớ và áp bức. Nhưng khi đối mặt với tình huống thực tế, tôi lại thiếu đi đức tin mà Đa-ni-ên có. Khi hội thánh đối mặt với cuộc đàn áp lớn và sách lời Đức Chúa Trời cần được chuyển đi gấp, điều đầu tiên tôi nghĩ đến lại là về những rủi ro lớn trong bổn phận này. Tôi sợ bị cảnh sát bắt dọc đường và bị đánh đến chết. Khi đại dịch bùng phát, tôi sợ nhiễm bệnh rồi chết, nên đã sống trong trạng thái sợ hãi và hèn nhát. Thậm chí, tôi còn muốn vứt bỏ bổn phận để bảo vệ bản thân và chạy trốn càng nhanh càng tốt. Môi trường thù hằn này đã tỏ lộ sự thiếu vắng đức tin chân thật và sự thuận phục Đức Chúa Trời nơi tôi. Khi những người ngoại đạo nhìn thấy cả một thành phố bị đại dịch nuốt chửng, họ chìm trong nỗi kinh hoàng và khiếp sợ. Đây là bởi họ không tin Đức Chúa Trời và không có ai để nương tựa. Thế nhưng tôi, một người tin Đức Chúa Trời, cũng sợ hãi như vậy, và không có đức tin vào sự toàn năng và tể trị của Đức Chúa Trời. Vậy mà tôi cũng có thể nhận mình là người tin Ngài sao? Tôi nghĩ về Đa-ni-ên, ông bị lưu đày đến nơi đất khách, bị nhà vua bức hại và ngăn cản không cho cầu nguyện với Đức Chúa Trời. Đa-ni-ên đã từ chối thỏa hiệp với các thế lực hắc ám, thà chết chứ không chịu khuất phục, và ông tiếp tục cầu nguyện với Đức Chúa Trời. Cuối cùng, ông bị ném vào hang sư tử, nhưng nhờ Đức Chúa Trời ở bên, lũ sư tử đã không dám làm hại ông. Cũng như vậy, dù chúng ta phải đối mặt với đại dịch hay bị bắt bớ, tất cả đều nằm trong tay Đức Chúa Trời. Việc tôi có bị bắt hay không hoàn toàn phụ thuộc vào Đức Chúa Trời. Ngay cả khi bị bắt và bỏ tù, tôi cũng phải phó thác bản thân cho Đức Chúa Trời và đứng vững làm chứng cho Ngài. Nếu bị nhiễm vi rút, tôi sẽ thuận phục sự sắp đặt và an bài của Ngài. Dù có chết, tôi cũng sẽ không oán trách. Vấn đề cấp bách nhất hiện nay là bảo vệ sách lời Đức Chúa Trời. Dù có rủi ro thế nào, tôi cũng phải dựa vào Đức Chúa Trời để chuyển chúng đi càng nhanh càng tốt. Tôi phải buông bỏ lo lắng và cùng anh chị em hợp tác để lo liệu công tác xử lý hậu quả một cách chu đáo. Khi bắt đầu suy nghĩ như vậy, tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Chiều nay, tôi nhận ra mình đã khỏe hơn từ lúc nào không biết.

Thứ Năm, ngày 15 tháng 12 năm 2022, trời mưa.

Thời gian trôi qua thật nhanh. Đã hai tháng kể từ khi tôi đến đây. Suốt thời gian đó, tôi không ngừng lo liệu công tác xử lý hậu quả của cuộc đàn áp, nhưng vì hoàn cảnh ác liệt, nên tiến độ rất chậm. Tối qua, tôi biết được rằng có người đã hành động như Giu-đa và bán đứng nhiều lãnh đạo, người làm công và anh chị em. Tôi tự nhủ: “Những ngôi nhà có thể tiếp đãi mọi người ở đây giờ không còn an toàn nữa. Tất cả công tác đã bị cản trở nghiêm trọng, và giờ tình hình còn tồi tệ hơn. Công tác này còn mất bao lâu nữa mới hoàn thành được đây?”. Suy nghĩ đó khiến tôi cảm thấy nghẹt thở. Tối nay, chị Vương Dĩnh đến, nói rằng có lẽ tối qua chị đã bị theo dõi và nơi này giờ không còn an toàn nữa. Chị ấy đề xuất tôi quay trở về. Tôi thấy lời đề nghị của chị rất hợp lý. Tôi nghĩ: “Với tình hình này, quay trở về là tốt nhất. Dù không phải là tôi không muốn ở lại, nhưng ở đây không còn nơi nào an toàn nữa. Giờ tôi hoàn toàn có lý do để rời đi”. Nhưng ngay khi nghĩ đến việc rời đi, tôi lại cảm thấy có lỗi. Vẫn còn nhiều công tác phải làm ở đây. Giờ mà vứt bỏ trách nhiệm và ra đi thì có đúng hay không? Mặc dù hoàn cảnh hiện tại rất ác liệt, nhưng anh chị em vẫn tìm cách đến đây để bàn bạc công tác. Nếu quay trở về, tôi sẽ không thể theo sát công tác này. Nhưng ở đây chẳng có nơi nào an toàn để ở cả. Tôi thấy mình sống trong nỗi sợ hãi và ưu lo liên tục, như chim sợ cành cong vậy. Tôi cảm thấy mâu thuẫn vô cùng. Liệu tôi nên đi hay ở lại? Tôi không biết phải làm gì nữa.

Chủ nhật, ngày 18 tháng 12 năm 2022, trời nắng.

Hôm nay, tôi lại tiếp tục suy ngẫm: “Tại sao mỗi khi đối diện với hoàn cảnh ác liệt, mình lại luôn muốn bỏ chạy?”. Tôi tình cờ nhận được một bức thư từ một người chị em, và sau khi đọc thư, tôi đã vô cùng xúc động. Chị kể lại rằng sau khi được thả từ trại giam, chị đã muốn ở lại hội thánh để xử lý hậu quả sau cuộc đàn áp. Nhưng vì lo sợ có thể bị bắt bất cứ lúc nào, nên chị đã ra đi. Kết quả là, chị đã không thể thực hiện bổn phận của mình trong một thời gian, điều này đã khiến chị thấy tiếc nuối. Đặc biệt, chị còn trích dẫn một đoạn lời Đức Chúa Trời, rất phù hợp với tình trạng của tôi lúc bấy giờ. Đức Chúa Trời Toàn Năng phán: “Trong quá trình thực hiện bổn phận, về mặt tích cực, nếu ngươi có thể tiếp cận bổn phận của mình một cách đúng đắn, bất kể phải đối mặt với hoàn cảnh nào cũng không bao giờ từ bỏ bổn phận, ngay cả khi người khác mất đức tin và ngừng thực hiện bổn phận, thì ngươi vẫn giữ vững bổn phận của mình, từ đầu đến cuối không hề từ bỏ, luôn kiên định và trung thành với bổn phận đến cùng, như thế thì ngươi thực sự đang xem bổn phận của mình là bổn phận và trung thành tuyệt đối. Nếu ngươi có thể đạt đến tiêu chuẩn này, thì về cơ bản ngươi đã đạt đến thực hiện bổn phận đạt tiêu chuẩn; đây là về mặt tích cực. Tuy nhiên, trước khi đạt đến tiêu chuẩn này, về mặt tiêu cực, người ta phải có khả năng chống lại đủ loại cám dỗ. Khi ai đó không thể chống lại cám dỗ trong quá trình thực hiện bổn phận, dẫn đến từ bỏ bổn phận và bỏ chạy, phản bội bổn phận, thì đó là vấn đề gì? Đó chính là phản bội Đức Chúa Trời. Phản bội sự ủy thác của Đức Chúa Trời chính là phản bội Đức Chúa Trời. Kẻ phản bội Đức Chúa Trời còn có thể được cứu rỗi không? Kẻ này tiêu đời; mọi hy vọng mất hết, và những bổn phận trước kia họ thực hiện chỉ là đem sức lực phục vụ, hóa thành hư không khi họ phản bội. Cho nên, nhất định phải giữ vững bổn phận của mình, như vậy mới có hy vọng. Trung thành thực hiện bổn phận của mình mới có thể được cứu rỗi và được Đức Chúa Trời khen ngợi. Trong việc giữ vững bổn phận, đâu là phần khó nhất đối với mỗi người? Đó là liệu họ có thể đứng vững trước cám dỗ hay không. Những cám dỗ này bao gồm những gì? Tiền tài, địa vị, quan hệ nam nữ, tình cảm. Còn gì nữa? Nếu một số bổn phận chứa đựng rủi ro, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng, và thực hiện những bổn phận như vậy có thể dẫn đến việc bị bắt bớ, bỏ tù, thậm chí bị bách hại đến chết, thì ngươi còn có thể thực hiện bổn phận không? Ngươi có thể kiên trì được không? Người ta có thể dễ dàng vượt qua những cám dỗ này hay không tùy thuộc vào việc họ có phải là người mưu cầu lẽ thật hay không, tùy thuộc vào khả năng dần biết phân định và nhận ra những cám dỗ này trong khi mưu cầu lẽ thật, nhận ra thực chất của chúng và quỷ kế của Sa-tan đằng sau đó. Nó cũng đòi hỏi người ta phải nhận ra những tâm tính bại hoại của chính mình, thực chất bản tính và sự yếu đuối của mình. Đồng thời, phải thường xuyên cầu xin Đức Chúa Trời che chở để có thể chống lại những cám dỗ này. Nếu có thể chống lại cám dỗ và giữ vững bổn phận mà không phản bội hay chạy trốn trong bất kỳ hoàn cảnh nào, thì khả năng được cứu rỗi tăng lên 50 phần trăm. 50 phần trăm này có dễ đạt được không? Mỗi bước đi là một thử thách, đầy nguy hiểm; không dễ đạt được!(Thực hiện bổn phận đạt tiêu chuẩn là gì?, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). Lời Đức Chúa Trời đã khiến tôi cảm động sâu sắc. Tâm ý của Đức Chúa Trời là hy vọng rằng, dù hoàn cảnh nào xảy đến, tôi cũng sẽ luôn kiên định với bổn phận của mình, không phản bội hay bỏ chạy. Chỉ khi đó, tôi mới có được lời chứng chân thật. Nếu tôi lùi bước vì hèn nhát và sợ hãi trước hoàn cảnh ác liệt, vứt bỏ bổn phận của mình dưới danh nghĩa tự vệ, thì sẽ là tôi đang phản bội Đức Chúa Trời và mất đi lời chứng của mình. Khi nhiều anh chị em đã bị bắt, việc tham gia xử lý hậu quả của cuộc đàn áp trở nên vô cùng cấp bách. Tôi đã đọc nhiều lời Đức Chúa Trời và hưởng thụ tất cả những gì Ngài ban cho, nhưng vào thời điểm then chốt, tôi lại không thể trung thành với Ngài, cũng không thể thực hiện vai trò của mình như một loài thọ tạo. Thậm chí tôi còn muốn lấy hoàn cảnh ác liệt ở đây làm lý do để bỏ đi. Tôi thật ích kỷ và xảo quyệt! Nếu rời đi, tôi sẽ không thể trực tiếp bàn bạc công tác với anh chị em nữa. Điều này sẽ ảnh hưởng đến công tác. Hơn nữa, anh chị em cũng đang trở nên e ngại và sợ hãi vì những cuộc bắt bớ hàng loạt, nên chúng tôi cần phải hỗ trợ và khích lệ nhau trong thời điểm này. Tôi sẽ cần phải thông công nhiều hơn với họ về tâm ý của Đức Chúa Trời và cách làm tốt bổn phận trước sự bức hại và khó khăn. Vậy nên, việc tôi ở lại đây là có ích cho công tác. Nếu chỉ lo cho lợi ích của bản thân và vứt bỏ bổn phận vì sợ chết, tôi sẽ hoàn toàn là một kẻ đào tẩu và phản bội Đức Chúa Trời. Thật ích kỷ, hèn hạ và thiếu nhân tính biết bao! Nghĩ đến đây, tôi biết mình cần phải làm gì. Tôi không thể để hoàn cảnh hiện tại khiến mình sợ hãi, cũng không thể vứt bỏ bổn phận và rời đi chỉ vì Vương Dĩnh bị theo dõi và mình sợ bị liên lụy. Tôi phải dựa vào Đức Chúa Trời và làm hết sức để hoàn thành công tác xử lý hậu quả mà mình được giao. Dù có gặp phải hiểm nguy hay công tác có khó khăn đến đâu, tôi sẵn sàng dâng hiến lòng trung thành của mình. Dù sống hay chết, tôi cũng sẽ giao phó bản thân cho Đức Chúa Trời, để Ngài sắp đặt hết thảy và thuận phục sự tể trị cũng như an bài của Ngài. Kể cả có phải hy sinh mạng sống, tôi cũng sẽ hoàn thành tốt công tác này.

Thứ Ba, ngày 20 tháng 12 năm 2022, trời nắng.

Phản tỉnh về những gì đã xảy ra với mình, từng cảnh một, tôi tự hỏi: “Tại sao mình lại muốn bỏ trốn và vứt bỏ bổn phận mỗi khi đối diện với môi trường nguy hiểm? Bản tính nào đang chi phối mình?”. Trong lúc tìm kiếm, tôi đã thấy hai đoạn lời Đức Chúa Trời: “Những kẻ địch lại Đấng Christ cực kỳ ích kỷ và đê tiện. Họ không có đức tin chân thật nơi Đức Chúa Trời, càng không có lòng trung thành với Đức Chúa Trời; khi gặp chuyện, họ chỉ bảo vệ và bảo toàn cho bản thân mình. Đối với họ, không có gì quan trọng hơn sự an toàn của riêng họ. Họ không quan tâm đến việc công tác của hội thánh bị tổn hại như thế nào – miễn họ vẫn còn sống và không bị bắt là được rồi. Những người này cực kỳ ích kỷ, họ không hề nghĩ đến các anh chị em, hay nghĩ về công tác của hội thánh, mà chỉ nghĩ đến an nguy của chính họ. Họ là những kẻ địch lại Đấng Christ. … Kẻ địch lại Đấng Christ bỏ rơi công tác của hội thánh và của lễ của Đức Chúa Trời, cũng không sắp xếp người xử lý hậu quả. Nó chẳng khác nào cho phép con rồng lớn sắc đỏ tịch thu của lễ của Đức Chúa Trời và bắt giữ dân được Đức Chúa Trời chọn. Chẳng phải đây là một biến tướng của việc bán đứng của lễ của Đức Chúa Trời và dân được Đức Chúa Trời chọn sao? Khi những người trung thành với Đức Chúa Trời biết rõ hoàn cảnh đang nguy hiểm, họ vẫn bất chấp nguy hiểm để làm tốt việc giải quyết hậu quả và họ giữ cho những tổn thất đối với nhà Đức Chúa Trời ở mức tối thiểu, sau đó họ mới rút lui. Họ không ưu tiên sự an nguy của riêng mình. Các ngươi nói xem, ở đất nước tà ác của con rồng lớn sắc đỏ này, ai có thể đảm bảo rằng không hề có mối nguy hiểm nào khi tin Đức Chúa Trời và thực hiện bổn phận? Bất kể một người đảm nhận bổn phận gì thì cũng đều có hiểm nguy nào đó – tuy nhiên việc thực hiện bổn phận là do Đức Chúa Trời ủy thác, và trong khi đi theo Đức Chúa Trời, người ta phải chấp nhận hiểm nguy khi thực hiện bổn phận của mình. Người ta nên vận dụng sự khôn ngoan và cần thực hiện các biện pháp để đảm bảo an toàn, nhưng không nên đặt an nguy cá nhân của mình lên hàng đầu. Họ nên quan tâm đến tâm ý của Đức Chúa Trời, đặt công tác của nhà Ngài và việc rao truyền phúc âm lên hàng đầu. Hoàn thành sự ủy thác Đức Chúa Trời giao cho ngươi là điều quan trọng nhất, và điều này được đặt lên hàng đầu. Những kẻ địch lại Đấng Christ đặt sự an nguy cá nhân lên hàng đầu; cảm thấy mọi chuyện khác đều không liên quan đến họ. Bất kể ai gặp chuyện gì họ cũng mặc kệ, chỉ cần bản thân không sao là được rồi, như thế là họ thấy thoải mái. Họ không có chút lòng trung thành nào, là điều được quyết định bởi thực chất bản tính của kẻ địch lại Đấng Christ(Lời, Quyển 4 – Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ. Mục 9 (Phần 2)). “Kẻ địch lại Đấng Christ không có chút lòng trung thành nào với Đức Chúa Trời. Khi được sắp xếp công tác, họ cũng tiếp nhận rất vui vẻ, tỏ thái độ rất tốt, nhưng khi gặp phải nguy hiểm họ chạy nhanh nhất, là người chạy đầu tiên, trốn đầu tiên. Có thể thấy, sự ích kỷ và đê tiện của họ vô cùng nghiêm trọng, không có chút tinh thần trách nhiệm và lòng trung thành nào, gặp chuyện thì chỉ biết trốn, chỉ biết nấp, chỉ nghĩ đến việc bảo toàn bản thân, chưa bao giờ nghĩ đến trách nhiệm và bổn phận của mình. Kẻ địch lại Đấng Christ vì sự an toàn của bản thân mà biểu hiện bản tính ích kỷ và đê tiện của họ khắp nơi. Họ không xem công tác của nhà Đức Chúa Trời và bổn phận của mình là ưu tiên hàng đầu, lại càng không xem lợi ích của nhà Đức Chúa Trời là ưu tiên hàng đầu. Thay vào đó họ xem sự an toàn của bản thân mới là ưu tiên hàng đầu(Lời, Quyển 4 – Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ. Mục 9 (Phần 2)). Đức Chúa Trời đã phơi bày sự ích kỷ và đê tiện của những kẻ địch lại Đấng Christ. Khi đối diện với hoàn cảnh ác liệt trong lúc làm bổn phận, dù là ở đâu, họ cũng luôn chỉ nghĩ đến bản thân mình. Họ đặc biệt coi trọng sự an toàn và mạng sống của chính mình. Khi quyền lợi của bản thân bị ảnh hưởng, họ sẽ vứt bỏ công tác của nhà Đức Chúa Trời và không có chút lòng trung thành nào với Ngài. Đọc những lời của Đức Chúa Trời vạch trần kẻ địch lại Đấng Christ, tôi cảm thấy cắn rứt trong lòng. Chẳng phải tôi đã hành động như vậy sao? Khi thấy hoàn cảnh ác liệt trong hội thánh và sự bùng phát của đại dịch, tôi lo sợ rằng mình sẽ bị cảnh sát bắt và bị tra tấn đến chết, cũng sợ mình bị nhiễm vi rút rồi chết. Tôi đặc biệt sợ chết và chỉ muốn chạy trốn càng nhanh càng tốt. Sống dưới ảnh hưởng của những độc tố Sa-tan như “Người không vì mình, trời tru đất diệt”, hay “Vận mệnh nằm trong tay mình”, và “Chết đẹp không bằng còn sống” tôi đã tin rằng sống thì phải nghĩ cho bản thân tôi đã thà sống một cuộc đời hèn hạ còn hơn phải trả giá để làm bổn phận. Tôi thật quá ích kỷ và đê tiện! Còn những anh chị em trung thành với bổn phận, dù biết rõ những rủi ro trong hoàn cảnh ác liệt, họ vẫn giữ vững bổn phận, dựa vào Đức Chúa Trời, sẵn sàng đánh đổi mạng sống, và cuối cùng bảo vệ được sách lời Đức Chúa Trời cũng như sự an toàn của anh chị em khác. Ngược lại, tôi cảm thấy rất xấu hổ. Hoàn cảnh ở đây ác liệt, đại dịch cũng ngày càng nghiêm trọng hơn, nhưng vẫn có anh chị em liều mình tiếp đãi tôi, còn tôi lại chỉ lo cho bản thân, không thể toàn tâm toàn ý cống hiến cho bổn phận. Tôi thật sự quá thiếu nhân tính! Nếu có chút lương tâm hay lý trí, và biết rằng những cuốn sách lời Đức Chúa Trời đang gặp nguy hiểm, tôi sẽ làm hết sức mình để đảm bảo công tác xử lý hậu quả được thực hiện chu đáo và giảm thiểu tổn thất. Còn nếu tôi thực sự bỏ trốn và những cuốn sách lời Đức Chúa Trời không được chuyển đi kịp thời, chúng rất có thể sẽ rơi vào tay con rồng lớn sắc đỏ. Rồi càng nhiều anh chị em sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị bắt bớ, và kết quả là lối vào sự sống của họ sẽ phải chịu tổn thất lớn hơn nữa. Như vậy, dù không bị bắt và giữ được mạng sống của mình, nhưng tôi cũng sẽ để lại một vi phạm nghiêm trọng. Lòng tôi sẽ đầy ân hận, nhưng lúc đó đã quá muộn để sửa chữa! Tôi nhớ lại lời Đức Chúa Jêsus đã nói: “Ðừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được linh hồn; nhưng thà sợ Ðấng làm cho mất được linh hồn và thân thể trong địa ngục(Matthew 10:28). “Ai gìn giữ sự sống mình, thì sẽ mất; còn ai vì cớ ta mất sự sống mình, thì sẽ tìm lại được(Matthew 10:39). Tôi cũng nhớ lại một đoạn lời Đức Chúa Trời Toàn Năng nói: “Gia đình, của cải và những thứ vật chất của cuộc đời này đều là những thứ bên ngoài; điều duy nhất liên quan đến bản thân là sự sống. Đối với mỗi người sống, thì sự sống là thứ đáng trân trọng nhất, là thứ quý giá nhất và, thật tình cờ, những người này đã có thể dâng tài sản quý giá nhất của họ – sự sống – như một sự xác nhận và lời chứng cho tình yêu của Đức Chúa Trời đối với nhân loại. Cho đến ngày họ chết, họ không chối bỏ danh của Đức Chúa Trời, họ cũng không chối bỏ công tác của Đức Chúa Trời, và họ đã sử dụng khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời mình để làm chứng cho sự hiện hữu của sự thật này – chẳng phải đây là dạng chứng ngôn cao cả nhất sao? Đây là cách thực hiện bổn phận tốt nhất; đây là ý nghĩa của việc làm tròn trách nhiệm của một người. Khi Sa-tan đe dọa và uy hiếp họ, và cuối cùng, ngay cả khi nó khiến họ phải trả giá bằng mạng sống của mình, thì họ vẫn không từ bỏ trách nhiệm của mình. Đây là ý nghĩa của việc thực hiện bổn phận đến mức tối đa. Ý của Ta qua điều này là gì? Có phải Ta có ý là muốn các ngươi sử dụng cùng một phương pháp để làm chứng về Đức Chúa Trời và để rao truyền phúc âm của Ngài không? Ngươi không nhất thiết phải làm như thế, nhưng ngươi phải hiểu rằng đây là trách nhiệm của ngươi, rằng nếu Đức Chúa Trời cần ngươi, thì ngươi nên chấp nhận như một điều chính nghĩa phải làm. Con người ngày nay có nỗi sợ hãi và lo lắng bên trong họ, nhưng những cảm xúc đó có ích lợi gì? Nếu Đức Chúa Trời không cần ngươi làm điều này, thì việc lo lắng về điều đó có ích lợi gì? Nếu Đức Chúa Trời cần ngươi làm điều này, thì ngươi không nên trốn tránh trách nhiệm này hay từ chối nó. Ngươi nên chủ động hợp tác và chấp nhận nó mà không phải lo lắng gì. Dù con người có chết như thế nào, họ cũng không nên chết trước Sa-tan và không nên chết trong tay Sa-tan. Nếu một người sắp chết, họ nên chết trong tay Đức Chúa Trời. Con người đến từ Đức Chúa Trời, và họ trở về với Đức Chúa Trời – đó là lý trí và thái độ mà một loài thọ tạo nên có(Rao truyền phúc âm là bổn phận không thể thoái thác của tất cả những người tin Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). Lời của Đức Chúa Trời khiến tôi hiểu rằng khi đối mặt nguy hiểm và mối đe dọa đến tính mạng trong lúc làm bổn phận, tôi phải giữ vững lòng trung thành với Đức Chúa Trời. Dù có phải hy sinh mạng sống, tôi cũng phải giữ vững bổn phận và không khuất phục trước Sa-tan. Đây là lời chứng mạnh mẽ nhất để đánh bại Sa-tan, và được Đức Chúa Trời chấp nhận. Khi đối mặt với mối đe dọa đến tính mạng, nếu tôi vì sợ chết mà từ chối sự ủy thác của Đức Chúa Trời, thì điều đó sẽ trở thành dấu ấn ô nhục và khiến Đức Chúa Trời ghê tởm. Những tiên tri và sứ đồ qua mọi thời đại đã đối mặt với những cái chết kinh hoàng để rao truyền phúc âm và làm chứng cho Đức Chúa Trời. Có người bị tứ mã phanh thây, có người bị chém chết, cũng có người bị thiêu sống. Phi-e-rơ thậm chí còn bị đóng đinh ngược trên thập tự giá vì Đức Chúa Trời. Trong thời kỳ sau rốt, nhiều anh chị em đã bị Đảng Cộng sản bắt bớ và tra tấn dã man vì loan truyền phúc âm của vương quốc. Dù cận kề cái chết, họ vẫn không chối bỏ danh Đức Chúa Trời, thậm chí có người, dù bị tra tấn đến chết, vẫn kiên quyết không trở thành Giu-đa hay phản bội Đức Chúa Trời. Họ đã đưa ra lời chứng đẹp đẽ và vang dội cho Đức Chúa Trời. Họ dùng chính mạng sống của mình để bảo vệ con đường thật, và bằng cái chết của mình, họ loan truyền và làm chứng cho thế gian tà ác này rằng Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời thật duy nhất, là Đấng Tạo Hóa. Ngay cả khi phải hy sinh mạng sống, họ cũng không do dự. Dâng hiến mạng sống để làm chứng cho Đức Chúa Trời là một hành động quý giá và đầy ý nghĩa, cũng là lời chứng cao nhất. Nhận ra điều này, tôi bớt sợ hãi. Tôi sẵn sàng đối mặt với hoàn cảnh này bằng cách dựa vào Đức Chúa Trời.

Lúc ấy, những lời này của Đức Chúa Trời vang lên trong tâm trí tôi. Đức Chúa Trời Toàn Năng phán: “Bất kể Sa-tan ‘hùng mạnh’ đến đâu, bất kể nó trơ tráo và tham vọng như thế nào, bất kể khả năng gây hại của nó lớn cỡ nào, bất kể những chiêu trò nó dùng để làm hư hoại và dụ dỗ con người có đa dạng ra sao, bất kể những trò bịp bợm và mưu đồ nó dùng để dọa dẫm con người có tinh ranh cỡ nào, bất kể hình thức tồn tại của nó có thể thay đổi như thế nào, thì nó cũng chưa bao giờ có thể tạo ra một sinh vật sống nào, chưa bao giờ có thể đặt ra các luật lệ và quy tắc cho sự tồn tại của muôn vật, nó chưa bao giờ có thể cai trị và kiểm soát bất kỳ vật gì, có sự sống hay không có sự sống. Trong khắp vũ trụ bao la rộng lớn, không có một người nào hay vật gì được sinh ra từ nó, hoặc tồn tại vì nó; không có một người nào hay vật gì bị nó cai trị hoặc bị nó kiểm soát. Ngược lại, nó không những phải sống dưới sự thống trị của Đức Chúa Trời, mà hơn thế nữa, còn phải thuận phục tất cả những lệnh truyền và mệnh lệnh của Đức Chúa Trời. Không có sự cho phép của Đức Chúa Trời, thì Sa-tan khó mà đụng đến thậm chí một giọt nước hay một hạt cát trên đất; không có sự cho phép của Đức Chúa Trời, Sa-tan thậm chí không được tự ý di chuyển những con kiến trên đất, chứ đừng nói đến loài người, những người đã được Đức Chúa Trời tạo ra. Trong mắt Đức Chúa Trời, Sa-tan còn thấp kém hơn những bông hoa huệ trên núi, những con chim bay trên trời, những con cá dưới biển và những con giòi trên đất. Vai trò của nó giữa muôn vật là phục vụ muôn vật, phục vụ loài người, phục vụ công tác của Đức Chúa Trời và kế hoạch quản lý của Ngài. Bất kể bản tính của nó độc ác thế nào, thực chất của nó xấu xa ra sao, thì điều duy nhất nó có thể làm là nghiêm túc tuân thủ chức năng của nó: phụng sự Đức Chúa Trời và tạo một đối trọng với Đức Chúa Trời. Đó là bản chất và vị trí của Sa-tan. Thực chất của nó không liên quan đến sự sống, không liên quan đến quyền năng, không liên quan đến thẩm quyền; nó đơn thuần là một món đồ chơi trong tay Đức Chúa Trời, chỉ là một cái máy phục vụ Đức Chúa Trời!(Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất I, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời). “Khi con người sẵn sàng hy sinh mạng sống mình, thì mọi thứ trở nên vặt vãnh, và không ai có thể đánh bại họ. Điều gì có thể quan trọng hơn sự sống? Do đó, Sa-tan trở nên không có khả năng làm bất cứ điều gì nữa trong con người, nó không thể làm gì với con người(Diễn giải những mầu nhiệm của “lời Đức Chúa Trời với toàn vũ trụ” – Chương 36, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Lời Đức Chúa Trời mang đầy thẩm quyền và quyền năng. Mọi sự đều nằm trong sự tể trị và sắp đặt của Ngài. Dù Sa-tan có hung hãn và hung ác đến đâu, nó cũng không thể vượt qua ranh giới mà Đức Chúa Trời đã định. Nếu không được Đức Chúa Trời cho phép, nó chẳng dám vượt quá giới hạn, huống chi là làm hại chúng ta. Giống như khi Sa-tan muốn hủy hoại Gióp, Đức Chúa Trời đã không cho phép Sa-tan lấy đi mạng sống của Gióp. Dù Sa-tan đã dùng đủ mọi thủ đoạn và mưu kế, nó vẫn không dám động đến mạng sống của Gióp. Điều này khiến tôi nhận ra rằng thẩm quyền của Đức Chúa Trời vượt xa mọi thế lực thù địch. Tình hình ở đây dù tồi tệ, nhưng tôi vẫn chưa bị bắt. Tất cả là nhờ sự bảo vệ của Đức Chúa Trời. Một lần, tôi đến một nhà tiếp đãi, nhưng người chị em đó đã không đến đón tôi. Sau này, tôi mới biết rằng ngôi nhà đó đã bị một Giu-đa bán đứng và đang bị cảnh sát theo dõi gắt gao. Việc tôi không đến được đó hoàn toàn là sự bảo vệ của Đức Chúa Trời. Hơn nữa, dịch bệnh này đã trói tay cảnh sát, làm cản trở nỗ lực của họ trong việc bắt bớ anh chị em. Nếu không, ai biết được đã có bao nhiêu anh chị em nữa phải đối mặt với việc bị bắt bớ. Đây đều là những việc làm kỳ diệu, là sự khôn ngoan và toàn năng của Đức Chúa Trời. Ngay cả giữa hoàn cảnh ác liệt này, ĐCSTQ cũng không dám đụng đến tôi nếu không có sự cho phép của Đức Chúa Trời. Việc tôi có bị bắt và chịu án nặng hay không hoàn toàn nằm trong tay Đức Chúa Trời. Tôi không thể sống cho riêng mình nữa, tôi sẵn lòng dâng mình cho Đức Chúa Trời và để Ngài dẫn dắt tôi qua từng ngày. Dù hoàn cảnh ở đây có ác liệt đến đâu hay dịch bệnh có hoành hành dữ dội thế nào, tôi sẽ kiên định với bổn phận của mình cho đến cùng. Nhận ra điều này, tôi thấy an tâm và tôi dốc mình vào bổn phận.

Thứ Bảy, ngày 31 tháng 12 năm 2022, trời nắng.

Hôm qua, tôi và Tô Hiểu đã đến một hội thánh. Thật bất ngờ, người anh em tiếp đãi đã đề nghị cho chúng tôi một nơi để cất giữ sách. Chúng tôi vô cùng phấn khởi và đã quyết định chia nhau công tác. Tô Hiểu đi tìm hiểu tình hình của ngôi nhà, còn tôi trở lại để bàn bạc với anh chị em về việc di chuyển sách lời Đức Chúa Trời. Đến chiều nay, chúng tôi đã thành công chuyển được lô sách đầu tiên.

Thứ Ba, ngày 14 tháng 2 năm 2023, trời nắng.

Những ngày vừa qua, chúng tôi liên tục chuyển sách lời Đức Chúa Trời, và đến hôm nay, cuối cùng cũng chuyển xong lô sách cuối cùng. Khoảng ba giờ sáng nay, tôi thấy các anh em chuyển sách trở về an toàn, lòng tôi trào dâng những cảm xúc không thể diễn tả bằng lời. Trong khoảng thời gian này, chúng tôi đã chuyển toàn bộ sách đến nơi an toàn dù hoàn cảnh vô cùng ác liệt. Tất cả đều là kết quả từ sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời và sự phối hợp đồng lòng của anh chị em. Khi ngồi trên xe buýt trở về nhà, lòng tôi tràn ngập cảm giác bình an và an toàn. Suốt chuyến đi, tôi cứ mãi suy ngẫm: Dù đến đây để làm công tác trong hoàn cảnh nguy hiểm, nhưng tôi đã thấm thía nhận ra rằng, chính trong hoàn cảnh nguy hiểm như vậy, chúng ta mới thấy được những việc làm kỳ diệu của Đức Chúa Trời, và nhận ra rằng thẩm quyền và quyền năng của Ngài vượt xa mọi thế lực thù hằn. Giờ đây tôi cũng hiểu rằng, việc trải nghiệm những hoàn cảnh ác liệt như vậy có thể hoàn thiện đức tin của tôi, giúp tôi nhận biết sự toàn năng và tể trị của Đức Chúa Trời, đồng thời tỏ lộ sự ích kỷ và đê tiện của bản thân. Trong những hoàn cảnh nguy hiểm, tôi có khuynh hướng bảo vệ lợi ích cá nhân, chỉ nghĩ đến tương lai và số phận của mình. Nhờ lời Đức Chúa Trời, tôi đã vượt qua quyền thế hắc ám của Sa-tan, kiên trì đến cùng và hoàn thành công tác mình được giao. Tôi đã thu hoạch được rất nhiều qua hành trình này. Đây là một trải nghiệm không thể nào quên và là một kho báu quý giá trong sự sống của tôi! Tạ ơn Đức Chúa Trời!

Trước:  5. “Nghiêm khắc với mình và khoan dung với người” có thực sự là một đức hạnh?

Tiếp theo:  7. “Chuẩn bị” cho một buổi nhóm họp

Nội dung liên quan

29. Sự ăn năn của một sĩ quan

Bởi Chân Tâm, Trung QuốcĐức Chúa Trời Toàn Năng phán: “Từ lúc sáng thế cho đến nay, tất cả những gì Đức Chúa Trời đã làm trong công tác của...

53. Tháo gỡ những nút thắt

Bởi Thúy Bách, ÝĐức Chúa Trời phán: “Vì số phận của các ngươi, các ngươi nên tìm kiếm sự chấp thuận của Đức Chúa Trời. Điều này có nghĩa...

52. Vĩnh biệt người dễ dãi!

Bởi Lý Phi, Tây Ban NhaVề những người dua nịnh, tôi từng nghĩ họ thật tuyệt vời, trước khi tin vào Đức Chúa Trời. Họ có tâm tính hòa...

Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời Về việc biết Đức Chúa Trời Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ Chức trách của lãnh đạo và người làm công Về việc mưu cầu lẽ thật Về việc mưu cầu lẽ thật Sự phán xét khởi từ nhà Đức Chúa Trời Những lời trọng yếu từ Đức Chúa Trời Toàn Năng, Đấng Christ của thời kỳ sau rốt Lời Đức Chúa Trời Hằng Ngày Các thực tế lẽ thật mà người tin Đức Chúa Trời phải bước vào Theo Chiên Con Và Hát Những Bài Ca Mới Những chỉ dẫn cho việc truyền bá phúc âm của vương quốc Chiên của Đức Chúa Trời nghe tiếng của Đức Chúa Trời Lắng nghe tiếng Đức Chúa Trời thấy được sự xuất hiện của Đức Chúa Trời Những câu hỏi và câu trả lời thiết yếu về Phúc Âm của Vương quốc Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 1) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 2) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 3) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 4) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 5) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 6) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 7) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 8) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 9) Tôi Đã Quay Về Với Đức Chúa Trời Toàn Năng Như Thế Nào

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Mục lục

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này

Connect with us on Messenger