85. Giờ Đây Tôi Đã Có Thể Đối Diện Đúng Đắn Với Khuyết Điểm Của Mình

Bởi Trần Cương, Trung Quốc

Hồi nhỏ, mỗi khi tôi mở miệng là thường bị người lớn trêu chọc. Ở cái tuổi khờ khạo đó, tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Mãi đến khi lớn lên, tôi mới nhận ra mình bị nói lắp. Tôi đã cố sửa nhưng thế nào cũng không được, nên rất buồn bực. Vì khuyết điểm này mà tôi thường xuyên bị người khác chế giễu và nhạo báng, dần dần tôi trở nên ít nói và không muốn gặp ai, thích ở một mình hơn. Thời đi học, tôi không bao giờ đến các buổi tụ tập của bạn bè, cũng không muốn ra ngoài chơi hay đi thăm họ hàng trong kỳ nghỉ hè và nghỉ đông. Tôi trở nên vô cùng khép kín và tự ti. Đôi lúc ở nhà, khi nghe tôi nói lắp, mẹ tôi liền cằn nhằn: “Con không nói chậm hơn được à? Đừng liến thoắng nữa! Nếu cứ thế này, sau này lớn lên con sẽ chẳng lấy được vợ đâu!”. Sau khi bắt đầu đi làm, có lần đồng nghiệp nghe thấy tôi nói lắp và trêu: “Sao lại lắp bắp thế? Anh hài hước phết nhỉ!”. Dù chỉ là một câu đùa, nhưng mặt tôi nóng bừng lên vì xấu hổ. Tôi ghét bản thân vì không khắc phục được khiếm khuyết này.

Tháng 9 năm 2008, tôi đón nhận công tác mới của Đức Chúa Trời. Thấy tôi nói lắp, anh chị em không hề chế giễu hay xem thường, mà còn động viên và giúp đỡ tôi. Đôi khi gặp các anh chị em lạ mặt trong các buổi nhóm họp, tôi sẽ cảm thấy lo lắng. Khi tôi đọc lời Đức Chúa Trời mà bị vấp, các anh chị em sẽ cùng đọc với tôi, họ còn khích lệ tôi đừng cảm thấy bị kìm kẹp. Tôi cảm nhận được sự ấm áp đặc biệt trong nhà Đức Chúa Trời. Ba năm sau, anh chị em bầu tôi làm lãnh đạo hội thánh. Tôi biết đây là Đức Chúa Trời đang nâng đỡ tôi. Nhưng thực hiện bổn phận của lãnh đạo bao gồm việc thông công lẽ thật và giải quyết vấn đề, thường xuyên nhóm họp với anh chị em. Đặc biệt là trong những buổi nhóm họp lớn, tật nói lắp khiến tôi cảm thấy bị kìm kẹp và căng thẳng vô cùng, sợ rằng khi đang thông công mà nói lắp thì sẽ tự làm mình bẽ mặt và anh chị em sẽ cười nhạo tôi. Tôi nhớ trong một buổi nhóm họp, nhìn thấy một người chị em không thân quen lắm, tôi lại lo lắng, không biết chị ấy sẽ nghĩ gì nếu tôi thông công không tốt. Kết quả là, khi đọc lời Đức Chúa Trời, tôi nói lắp rất nhiều. Người chị em ấy không nhịn được mà bật cười. Đây là một cú giáng mạnh vào lòng tự trọng của tôi. Dù chị ấy đã chân thành xin lỗi, nhưng trong lòng tôi vẫn rất đau khổ, luôn cảm thấy tự ti nên thường oán trách: “Tại sao mình lại có khuyết điểm này? Tại sao mình không sửa được?”. Từ đó, khi tiếp xúc với anh chị em, tôi trở nên rất nhạy cảm. Sau mỗi lần đọc lời Đức Chúa Trời hay thông công, tôi sẽ để ý kỹ biểu cảm trên gương mặt của anh chị em, và khi thấy bất kỳ điệu bộ không tự nhiên nào, tôi liền nghĩ: “Họ đang cười nhạo mình phải không?”. Điều này khiến tôi càng thêm lo lắng, đôi khi tôi lo đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cuối cùng, tôi trở nên sợ các buổi nhóm họp, nhất là với những buổi nhóm họp lớn, tôi sẽ đẩy trách nhiệm cho người anh em phối hợp cùng mình. Tôi sống trong tình trạng đau khổ và ức chế này một thời gian dài, cuối cùng tôi không chịu nổi áp lực nữa mà xin từ chức. Sau khi từ chức, tôi đảm nhận bổn phận văn tự, hằng ngày chỉ chọn lọc bài viết mà không cần giao tiếp hay tiếp xúc với người khác, nên không còn cảm thấy bị kìm kẹp vì tật nói lắp nữa.

Tháng 9 năm 2020, tôi lại được bầu làm lãnh đạo hội thánh, nhưng vì áp lực công tác lớn, thường xuyên phải tiếp xúc với các anh chị em chưa quen biết, nên tật nói lắp của tôi lại càng trầm trọng. Khi đến giờ nhóm họp, tôi vô cùng lo lắng về cách người khác nhìn mình, cảm thấy bị kìm kẹp đến mức không khỏi nhớ đến những ngày làm bổn phận văn tự, ở đó tôi không phải tiếp xúc với quá nhiều người, áp lực cũng nhẹ hơn. Tôi mong được quay lại làm bổn phận văn tự ấy. Không ngờ đến tháng 7 năm 2021, anh chị em lại đề cử tôi làm người rao truyền. Tôi tự nhủ: “Sao có thể được chứ? Làm lãnh đạo hội thánh đã đủ áp lực rồi, mình không dám mong lại được đề bạt nữa đâu”. Nhưng theo lý trí, tôi vẫn tham gia cuộc bầu chọn. Trong buổi nhóm họp bầu chọn, tôi nghĩ đến việc người rao truyền phải tiếp xúc với vô số người, phải phụ trách nhiều hội thánh, công tác của họ phụ thuộc nhiều vào việc thông công lẽ thật để giải quyết vấn đề. Tôi tự hỏi: “Mình nói lắp nặng thế này thì liệu có thể thông công rõ ràng không? Nếu lại bị anh chị em cười nhạo, chẳng phải mình sẽ mất hết thể diện sao?”. Cuối cùng, tôi rút lui. Sau đó có thêm một số cuộc bầu chọn khác. Tôi biết sau khi tin Đức Chúa Trời nhiều năm như vậy, tôi nên quan tâm đến tâm ý của Ngài và gánh vác thêm trách nhiệm. Nhưng cứ nghĩ đến trở ngại của bản thân, tôi lại chùn bước, lần nào cũng rút lui.

Tháng 12 năm 2023, tôi nhận được thư từ lãnh đạo, nói rằng anh chị em đã đề cử tôi làm lãnh đạo tiểu khu và muốn tôi tham gia vào cuộc bầu chọn. Tôi tự nhủ: “Mình có khiếm khuyết nên chẳng thích hợp tham gia chút nào. Ngay cả có được chọn, thì mình cũng không thể đảm đương trách nhiệm này. Mình nên làm gì đây?”. Tôi sợ nếu mình rút lui thì sẽ là không bảo vệ công tác của hội thánh. Nhưng nếu tham gia, tôi lại thấy mình không đủ tiêu chuẩn. Tôi cảm thấy vô cùng rối bời. Trong một buổi tĩnh nguyện, tôi đọc được hai đoạn lời Đức Chúa Trời: “Nói chuyện lắp bắp và cà lăm là vấn đề thuộc phương diện nào? (Thưa, là điều kiện bẩm sinh.) Đây là điều kiện bẩm sinh, cũng là một khuyết điểm về mặt thể lý. Đương nhiên, các hình thức nói lắp có khác nhau. Có người kéo dài âm một chữ, có người thì lặp đi lặp lại một chữ, nửa ngày cũng chưa nói ra một câu hoàn chỉnh. Tóm lại, đây là điều kiện bẩm sinh, đương nhiên, nó cũng là một khuyết điểm về mặt thể lý. Khuyết điểm này có liên quan đến tâm tính bại hoại không? (Thưa, không liên quan.) Nó không liên quan đến tâm tính bại hoại. Nếu ai đó nói: ‘Anh nói chuyện lắp ba lắp bắp như vậy, chắc lòng dạ cũng chẳng vừa!’ hoặc ‘Nói chuyện thì lắp bắp, mà sao anh lại kiêu ngạo như vậy?’ Nói như vậy thì có chính xác không? (Thưa, không chính xác.) Nói lắp, khi là một khuyết điểm hoặc tật, thì chẳng liên quan gì đến bất kỳ phương diện nào trong tâm tính bại hoại của con người. Cho nên, nói lắp là điều kiện bẩm sinh, cũng là một khuyết điểm về mặt thể lý. Rõ ràng nó không liên quan đến tâm tính bại hoại của người ta, cũng không có bất kỳ quan hệ gì với tâm tính bại hoại của người ta(Cách mưu cầu lẽ thật (9), Lời, Quyển 7 – Về việc mưu cầu lẽ thật). “Có một vài vấn đề mà con người không thể giải quyết được. Chẳng hạn như, ngươi thường cảm thấy bồn chồn khi nói chuyện với người khác; lúc gặp chuyện, dù ngươi có ý nghĩ và quan điểm riêng, nhưng lại không thể nói rõ ra được. Ở chốn đông người thì ngươi đặc biệt bồn chồn, nói năng không mạch lạc, run đến líu lưỡi. Có người thậm chí bị nói lắp; lại có người khi ở nơi nào có người khác giới thì càng nói năng khó hiểu, đơn giản là không biết nên nói gì hay làm gì. Chuyện này có dễ khắc phục không? (Thưa, không dễ.) Ít nhất là không dễ khắc phục khuyết điểm này trong thời gian ngắn, bởi vì nó là một phần điều kiện bẩm sinh của ngươi. … Do đó, nếu ngươi khắc phục được thiếu sót và khuyết điểm này trong thời gian ngắn, thì cứ khắc phục. Nếu như khó khắc phục, thì cứ mặc kệ nó, đừng đấu tranh với nó, cũng không cần phải thách thức bản thân. Đương nhiên, khắc phục không được thì cũng không cần cảm thấy tiêu cực. Thậm chí nếu cả đời này ngươi không khắc phục được, thì Đức Chúa Trời cũng không định tội ngươi, bởi vì đây không phải là tâm tính bại hoại của ngươi. Ngươi sợ đứng trên sân khấu, ngươi bồn chồn và sợ hãi, những biểu hiện này không phải là tâm tính bại hoại. Cho dù chúng là bẩm sinh hay do môi trường sau này tạo nên, thì cùng lắm chúng chỉ là thiếu sót, là khuyết điểm trong nhân tính của ngươi. Nếu ngươi không thể thay đổi được chuyện này trong thời gian dài, hoặc suốt cả một đời, thì cũng không cần phải đắm chìm vào nó, đừng để nó kìm kẹp ngươi, cũng đừng tiêu cực vì nó, bởi vì nó không phải là tâm tính bại hoại của ngươi, cố thay đổi nó hoặc đấu tranh với nó cũng chẳng ích gì. Nếu ngươi không thay đổi được, thì cứ tiếp nhận nó, để nó tồn tại, tiếp cận nó một cách đúng đắn, bởi vì ngươi có thể để dạng thiếu sót và khuyết điểm này cùng tồn tại với ngươi, chúng cũng không ảnh hưởng đến việc ngươi đi theo Đức Chúa Trời và làm bổn phận. Chỉ cần ngươi có thể tiếp nhận lẽ thật và làm bổn phận hết sức mình, thì ngươi vẫn có thể được cứu rỗi, nó không ảnh hưởng đến việc ngươi tiếp nhận lẽ thật hay được cứu rỗi. Do đó, ngươi không nên vì một thiếu sót hoặc khuyết điểm nào đó trong nhân tính mà thường xuyên bị kìm kẹp, thường xuyên tiêu cực và nản lòng, thậm chí vì nó mà vứt bỏ bổn phận, vứt bỏ việc mưu cầu lẽ thật và bỏ lỡ cơ hội được cứu rỗi. Như vậy thật không đáng chút nào, ai làm như vậy thì đúng là ngu muội và vô tri(Cách mưu cầu lẽ thật (3), Lời, Quyển 7 – Về việc mưu cầu lẽ thật). Từ lời Đức Chúa Trời, tôi hiểu rằng nói lắp hay cà lăm là tình trạng bẩm sinh, khiếm khuyết về thể chất, chứ không phải tâm tính bại hoại hay là thứ mà Đức Chúa Trời định tội. Nó không ảnh hưởng đến việc mưu cầu lẽ thật hay mưu cầu sự cứu rỗi của tôi. Tôi không nên để những khiếm khuyết này kìm kẹp mình. Nếu chỉ vì một khiếm khuyết thể chất mà tôi từ bỏ mưu cầu lẽ thật, cũng như cơ hội được đề bạt và bồi dưỡng, làm chậm trễ công tác cứu rỗi mang tính sống còn thì chẳng phải tôi đang hy sinh cái lớn vì cái nhỏ hay sao? Điều đó chẳng phải thực sự xuẩn ngốc và không đáng? Đọc những lời này từ Đức Chúa Trời, tôi cảm thấy thực sự được an ủi. Nhìn lại thì từ nhỏ tôi đã rất chú tâm vào khuyết điểm ăn nói của mình, tin rằng nó thường gây phiền phức và ảnh hưởng đến mình trong cuộc sống, công tác và bổn phận, khiến tôi trở nên ít nói, đặc biệt khép kín, cho tôi cảm giác tự ti, tức là tôi không có tự tin hay động lực trong mọi việc mình làm. Trong các buổi nhóm họp, khi anh chị em mở lòng thông công nhận thức trải nghiệm của mình với người khác, lẽ ra đó là khoảng thời gian thoải mái, tự do, đồng thời cũng dễ nhận được công tác của Đức Thánh Linh qua sự thông công hơn, nhưng tật nói lắp khiến tôi cảm thấy bị kìm nén, không thể giãi bày trong các buổi nhóm họp, thậm chí còn sợ hãi và tránh né mỗi khi có thể, khiến tôi bỏ lỡ nhiều cơ hội để đạt được lẽ thật. Khi đối diện với các cuộc bầu chọn trong hội thánh, tôi luôn từ bỏ cơ hội tham gia, và khi công tác hội thánh cần người phối hợp gấp, tôi lại không thể đảm đương trách nhiệm và không quan tâm đến tâm ý của Đức Chúa Trời. Tôi nhận thấy mình thường xuyên bị tật nói lắp ràng buộc và kìm kẹp, sống trong tình trạng đau khổ và kìm nén, tất cả là bởi tôi không thể nhìn nhận khuyết điểm của mình một cách đúng đắn. Tôi không hiểu lẽ thật, không biết nhìn nhận con người và sự việc theo lời Đức Chúa Trời. Điều này không chỉ ràng buộc và kìm kẹp tôi mà còn khiến tôi hết lần này đến lần khác từ chối bổn phận. Tôi thậm chí còn quy định bản thân, tin rằng với tật nói lắp này, tôi không phù hợp làm lãnh đạo, khiến tôi hiểu lầm Đức Chúa Trời và xa cách Ngài. Tôi thật là ngu muội! Tôi không thể tiếp tục tiêu cực như vậy nữa, mà phải nhìn nhận đúng đắn khuyết điểm của mình và bình tĩnh đối diện với lần bầu chọn này.

Vài ngày sau, biết được có hai chị em không thể tham gia bầu chọn vì lý do đặc biệt, tôi tự nhủ: “Hai người chị em đó là ứng cử viên sáng giá nhất, nếu họ không tham gia được, vậy chẳng phải cơ hội mình được chọn sẽ cao hơn sao?”. Nghĩ đến trở ngại của bản thân, tôi liền cảm thấy áp lực rất lớn. Bị mất mặt trong hội thánh là một chuyện, nhưng nếu tôi trở thành lãnh đạo tiểu khu thì sự hổ thẹn đó sẽ càng lớn hơn nữa. Tôi chia sẻ tình trạng này với một người chị em, và chị ấy đã chỉ ra rằng tôi quá để tâm đến cách người khác nhìn mình, quá coi trọng thể diện và hư danh. Trước lời nhắc nhở ấy, tôi đã đọc thêm lời Đức Chúa Trời: “Mọi người ai cũng có một số trạng thái không đúng bên trong họ, chẳng hạn như tiêu cực, yếu đuối, nản lòng và mong manh; hoặc họ có những ý định đê tiện; hoặc họ thường xuyên bị thể diện, những ham muốn ích kỷ và tư lợi của họ quấy nhiễu; hoặc họ nghĩ rằng họ có tố chất kém và họ trải qua một số trạng thái tiêu cực. Ngươi sẽ rất khó có được công tác của Đức Thánh Linh nếu ngươi luôn sống trong những trạng thái này. Nếu ngươi khó có được công tác của Đức Thánh Linh thì các yếu tố tích cực bên trong ngươi sẽ rất ít, còn các yếu tố tiêu cực sẽ lộ ra và quấy rầy ngươi. Người ta luôn dựa vào ý chí của chính mình để kìm nén những trạng thái phản diện và tiêu cực đó, nhưng dù kìm nén chúng thế nào thì họ cũng không thể rũ bỏ được. Nguyên nhân chính của điều này là do người ta không thể phân biệt thấu đáo những điều phản diện và tiêu cực này; họ không thể thấy rõ thực chất của chúng. Điều này khiến họ rất khó chống lại xác thịt và Sa-tan. Ngoài ra, người ta luôn mắc kẹt trong những trạng thái tiêu cực, u sầu, suy đồi này và họ không cầu nguyện hay ngưỡng vọng Đức Chúa Trời, thay vào đó, họ chỉ làm qua loa cho xong chuyện. Kết quả là, họ không thể đạt được công tác của Đức Thánh Linh, và do đó họ không thể hiểu được lẽ thật, họ làm chuyện gì cũng không có đường đi, và họ không thể nhìn thấu bất kỳ vấn đề nào. Bên trong ngươi có quá nhiều điều phản diện, tiêu cực và chúng đã lấp đầy lòng ngươi, vì vậy ngươi thường tiêu cực, u sầu trong tâm hồn, ngày càng xa rời Đức Chúa Trời và trở nên ngày càng yếu đuối. Nếu ngươi không thể đạt được sự khai sáng và công tác của Đức Thánh Linh thì ngươi sẽ không thể thoát khỏi những trạng thái này, và trạng thái tiêu cực của ngươi sẽ không thay đổi, bởi vì nếu Đức Thánh Linh không công tác thì ngươi không thể tìm thấy con đường. Vì hai lý do này, rất khó để ngươi loại bỏ trạng thái tiêu cực và bước vào một trạng thái bình thường. Mặc dù khi thực hiện bổn phận lúc này, các ngươi có thể chịu khổ chịu khó, làm việc chăm chỉ, nỗ lực rất nhiều, có thể từ bỏ gia đình, sự nghiệp và từ bỏ mọi thứ, nhưng những trạng thái tiêu cực trong ngươi vẫn chưa có được biến chuyển chân thật. Có quá nhiều vướng mắc có thể ràng buộc các ngươi theo đuổi và thực hành lẽ thật, chẳng hạn như những quan niệm, tưởng tượng, kiến thức, triết lý xử thế, những ham muốn cá nhân, và những tâm tính bại hoại của các ngươi. Những thứ phản diện này đã lấp đầy lòng các ngươi(Chỉ có thể có được sự tự do và giải phóng bằng cách loại bỏ tâm tính bại hoại, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). Từ lời Đức Chúa Trời, tôi hiểu rằng mình đã luôn bị động trong các cuộc bầu chọn, không chỉ bởi vì bị tật nói lắp kìm kẹp, phần khác là do sự trói buộc của thể diện và hư vinh. Tôi nghĩ “Mình càng có nhiều trách nhiệm, thì càng phải tiếp xúc với nhiều anh chị em hơn. Là lãnh đạo, mình cần thông công lẽ thật để giải quyết vấn đề, và nếu mình nói lắp khi thông công trong các buổi nhóm họp, thì sẽ càng nhiều người biết đến tật này của mình. Chẳng phải điều đó sẽ kéo tên tuổi mình xuống vũng bùn sao?”. Nghĩ đến đây, tôi trở nên sợ hãi, không dám tham gia cuộc bầu chọn, cũng không muốn được đề bạt hay bồi dưỡng. Tôi đã sống theo độc tố của Sa-tan “Cây sống nhờ vỏ, người sống nhờ thể diện”, và luôn cố hết sức để che giấu khuyết điểm của mình để người khác không thấy được điểm yếu của tôi. Tôi không quan tâm đến nhu cầu công tác của hội thánh, hết lần này đến lần khác từ bỏ cơ hội tham gia cuộc bầu chọn. Ngay cả khi công tác hội thánh đang rất cần người phối hợp, tôi vẫn chỉ đứng nhìn và rút lui. Tôi thật sự ích kỷ và đê tiện! Hội thánh đã chăm tưới và bồi dưỡng tôi suốt ngần ấy năm. Đáng ra tôi phải gánh vác công tác của hội thánh. Đó cũng là trách nhiệm của tôi với tư cách một loài thọ tạo. Tôi lẽ ra phải đón nhận và thuận phục vô điều kiện. Nhưng để giữ thể diện, tôi đã trốn tránh và từ chối tham gia vào cuộc bầu chọn, không muốn đảm đương gánh nặng cho nhà Đức Chúa Trời, hoàn toàn không nhận ra vinh dự này. Đây là điều mà Đức Chúa Trời ghét bỏ và thù hận. Chỉ đến lúc này tôi mới hiểu rằng sở dĩ cuộc sống của tôi áp lực và đau khổ là do tôi đã quá chú trọng vào lòng hư vinh và thể diện, quá để tâm đến đánh giá của người khác. Đồng thời, tôi cũng cảm nhận được sự lao tâm khổ tứ của Đức Chúa Trời. Ngài không vì khuyết điểm của tôi mà khinh thường tôi, mà ngược lại, hết lần này đến lần khác ban cho tôi cơ hội được đề bạt và bồi dưỡng. Khi tôi bị khuyết điểm cùng tâm tính bại hoại kìm kẹp và ràng buộc, trở nên chán nản và thu mình, Đức Chúa Trời lại dùng lời Ngài để khai sáng và soi sáng tôi, giúp tôi hiểu được lẽ thật, thoát khỏi sự ràng buộc của cảm xúc tiêu cực. Nhìn thấy tình yêu của Đức Chúa Trời chân thực như vậy, tôi biết mình không nên tiếp tục thụ động và chán nản nữa mà phải buông bỏ những ý định sai lầm, phối hợp đúng đắn và tham gia cuộc bầu chọn.

Sau đó, tôi đọc thêm lời Đức Chúa Trời: “Nếu lý trí trong nhân tính của ngươi bình thường, thì ngươi nên đối mặt một cách đúng đắn với những khiếm khuyết và khuyết điểm của mình, có thể thừa nhận và tiếp nhận chúng, như vậy sẽ có ích cho ngươi. Tiếp nhận chúng không có nghĩa là bị chúng kìm kẹp, cũng không có nghĩa là thường xuyên tiêu cực vì chúng, mà là đừng để chúng kìm kẹp ngươi, cũng như nhận ra rằng ngươi chỉ là thành viên bình thường trong nhân loại bại hoại, có khuyết điểm, có thiếu sót, chẳng có gì để khoe khoang, rằng chính Đức Chúa Trời nâng cao con người để họ làm bổn phận, chính Đức Chúa Trời muốn nhào nặn lời Ngài và sự sống vào trong họ, cho họ đạt được sự cứu rỗi, thoát khỏi quyền thế của Sa-tan – đây hoàn toàn là Đức Chúa Trời đang nâng cao con người. Bất kỳ con người nào cũng có khuyết điểm và thiếu sót, ngươi nên để chúng cùng tồn tại với mình, đừng trốn tránh chúng, cũng đừng che đậy chúng, không cần thường xuyên cảm thấy vì chúng mà bị dồn nén trong nội tâm hay là thậm chí luôn cảm thấy mình thua người một bậc. Ngươi không thua người một bậc, nếu khi làm bổn phận mà ngươi có thể đạt đến mức hết lòng, hết sức và hết trí, làm hết khả năng của mình và có tấm lòng chân thành, thì trước mặt Đức Chúa Trời, ngươi sẽ quý báu như vàng. Nếu ngươi làm bổn phận mà lại không thể trả giá và không trung thành, thì ngay cả khi điều kiện bẩm sinh của ngươi tốt hơn người bình thường, trước mặt Đức Chúa Trời, ngươi cũng không hề quý báu, còn chẳng bằng hạt cát(Cách mưu cầu lẽ thật (3), Lời, Quyển 7 – Về việc mưu cầu lẽ thật). Từ lời Đức Chúa Trời, tôi hiểu rằng Ngài không đòi hỏi con người quá mức, mà để họ hành động theo khả năng của mình. Khi con người hành động theo tố chất và năng lực làm việc của mình, vận dụng hết tiềm năng dựa trên những điều kiện bẩm sinh, tận tâm tận lực phối hợp với Đức Chúa Trời, thì Ngài sẽ hài lòng. Đức Chúa Trời không muốn con người giả vờ, mà muốn họ làm bổn phận với tấm lòng trung thực. Tôi phản tỉnh về việc tôi đã quá tự ti, chán nản, nhạy cảm và yếu đuối do tật nói lắp, quá quan tâm đến đánh giá của người khác, từ đó, liên tục từ chối tham gia cuộc bầu chọn, không sẵn lòng đảm nhận trách nhiệm nặng nề ra sao. Nhưng giờ tôi hiểu ra rằng nói lắp là một khuyết điểm khó khắc phục, tôi cần học cách chấp thuận và nhìn nhận nó một cách đúng đắn. Khi cần thiết, tôi nên cởi mở chia sẻ với anh chị em về khuyết điểm này, không nên che giấu hay lấp liếm. Đây mới là thái độ mà tôi nên có đối với khuyết điểm của mình.

Vài ngày sau, kết quả bầu chọn được công bố, và tôi được chọn làm lãnh đạo tiểu khu. Tôi vô cùng xúc động, và thầm cầu nguyện với Đức Chúa Trời: “Lạy Đức Chúa Trời, việc con được bầu chọn làm lãnh đạo là sự cất nhắc của Ngài. Con sẽ trân trọng cơ hội này để thực hiện bổn phận của mình, và nguyện dốc hết sức làm tốt bổn phận để đền đáp tình yêu thương của Ngài”. Sau đó, tôi tự hỏi: “Làm thế nào để mình có thể làm tốt bổn phận bất dù có khuyết điểm?”. Một hôm, tôi đọc được hai đoạn lời Đức Chúa Trời khiến tôi vô cùng cảm động, lời Ngài đã chỉ ra con đường để tôi thực hành. Đức Chúa Trời phán: “Ngươi không nên thử thay đổi tính cách của mình chỉ vì thực hiện bổn phận nào đó hoặc đảm nhiệm vai trò người phụ trách một công tác nào đó, như thế là suy nghĩ sai lầm. Vậy ngươi nên làm gì? Bất kể ngươi có tính cách như thế nào, bất kể ngươi có điều kiện bẩm sinh như thế nào thì điều ngươi nên tuân thủ và thực hành chính là nguyên tắc lẽ thật. Đến cuối cùng, để đánh giá xem ngươi có tuân theo con đường của Đức Chúa Trời hay không, có thể được cứu rỗi hay không, thì Đức Chúa Trời không nhìn vào tính cách của ngươi, cũng không nhìn xem ngươi bẩm sinh có tố chất, bản lĩnh, kỹ năng, ân tứ, tài cán như thế nào, đương nhiên Đức Chúa Trời cũng không xem ngươi đã khắc chế được bao nhiêu bản năng và nhu cầu của xác thịt, mà là xem trong quá trình đi theo Đức Chúa Trời và thực hiện bổn phận, ngươi có thực hành và trải nghiệm lời Đức Chúa Trời hay không, có ý nguyện và ý chí mưu cầu lẽ thật hay không, xem cuối cùng ngươi có đạt đến thực hành lẽ thật, tuân theo con đường của Đức Chúa Trời hay không. Đây là điều Đức Chúa Trời muốn nhìn thấy(Cách mưu cầu lẽ thật (3), Lời, Quyển 7 – Về việc mưu cầu lẽ thật). “Do đó, dù nhìn từ bất kỳ góc độ nào, thì mưu cầu lẽ thật là điều quan trọng nhất. Khuyết điểm và thiếu sót của nhân tính thì ngươi có thể tránh được, nhưng con đường mưu cầu lẽ thật thì ngươi vĩnh viễn không tránh được. Bất kể nhân tính của ngươi hoàn mỹ, cao thượng cỡ nào, bất kể tật xấu, khuyết điểm của ngươi ít hơn so với người khác và sở trường nhiều hơn người khác đi chăng nữa, đều không có nghĩa là ngươi hiểu rõ lẽ thật, đều không thể thay thế được việc ngươi mưu cầu lẽ thật. Ngược lại, nếu mưu cầu lẽ thật, ngươi hiểu được nhiều lẽ thật, hiểu lẽ thật đủ sâu, đủ thực tế, thì sẽ bù đắp cho rất nhiều vấn đề và khiếm khuyết về khía cạnh nhân tính của ngươi. Chẳng hạn như, ngươi nhút nhát và có tính cách hướng nội, lại còn nói lắp, trình độ văn hóa cũng không cao – nghĩa là ngươi có quá nhiều khiếm khuyết và thiếu sót – nhưng ngươi có trải nghiệm thực tế, mặc dù ngươi nói chuyện cứ lắp ba lắp bắp, nhưng cũng có thể thông công lẽ thật rõ ràng, đem lại sự gây dựng cho người nghe, và giải quyết được vấn đề, làm cho người khác thoát ra khỏi sự tiêu cực và giải trừ được những sự oán trách, hiểu lầm của họ đối với Đức Chúa Trời. Ngươi xem, mặc dù ngươi nói chuyện lắp ba lắp bắp, nhưng lời của ngươi có thể giải quyết vấn đề – những lời như vậy mới quan trọng làm sao! Người không rành mà nghe ngươi nói thì bảo ngươi ít học, nói chuyện không có ngữ pháp gì cả, có lúc dùng từ chẳng ăn nhập cho lắm, cũng có thể ngươi dùng cách nói thông tục hoặc ngôn ngữ đời thường, chẳng giống phong độ của người có văn hóa cao và có thể xuất khẩu thành văn. Nhưng lời ngươi thông công có thực tế lẽ thật, có thể giải quyết khó khăn của người khác, mọi người nghe xong rồi thì mây mù bao quanh họ đều tiêu tan hết và mọi vấn đề của họ đều được giải quyết. Ngươi xem, hiểu lẽ thật có quan trọng không? (Thưa, quan trọng.) Nếu ngươi không hiểu lẽ thật, thì dù ngươi có tri thức và nói năng xuất khẩu thành văn đi chăng nữa, mọi người nghe xong vẫn sẽ cảm thấy: ‘Lời anh nói toàn là đạo lý, chẳng có chút gì là thực tế lẽ thật, chẳng giải quyết được vấn đề thực tế nào, vậy mấy lời đó chẳng phải đều là sáo rỗng sao? Như vậy là anh không hiểu lẽ thật rồi. Chẳng phải anh đích thị là người Pha-ri-si sao?’. Ngươi giảng quá nhiều đạo lý rồi, mà vấn đề vẫn không được giải quyết, trong lòng ngươi còn nghĩ: ‘Tôi nói thành tâm lắm rồi, thành khẩn lắm rồi, sao các anh nghe mà chẳng hiểu vậy?’. Ngươi nói một mớ đạo lý rồi, nhưng mọi người tiêu cực thì vẫn cứ tiêu cực, hiểu lầm Đức Chúa Trời thì vẫn cứ hiểu lầm, những khó khăn tồn tại trong việc thực hiện bổn phận của họ chẳng được giải quyết chút nào, vậy thì những gì ngươi nói đều là lời vô dụng. Bất kể nhân tính của ngươi có bao nhiêu khiếm khuyết và khuyết điểm, nếu lời ngươi nói có thực tế lẽ thật, vậy thì những gì ngươi thông công sẽ có thể giải quyết vấn đề. Nếu những gì ngươi giảng là đạo lý, chẳng có chút nhận thức thực tế nào, vậy thì ngươi có nói thêm bao nhiêu cũng không thể giải quyết được vấn đề thực tế của người khác. Bất kể người khác nhìn nhận ngươi như thế nào, chỉ cần điều ngươi giảng không phù hợp với lẽ thật, không thể nhắm vào tình trạng của người khác, không giải quyết được khó khăn của người khác, thì người khác sẽ không sẵn lòng nghe. Vậy giữa lẽ thật và điều kiện riêng của người ta, điều nào quan trọng hơn? (Thưa, lẽ thật quan trọng hơn.) Mưu cầu lẽ thật và hiểu lẽ thật là điều quan trọng nhất. Do đó, dù cho ngươi có khiếm khuyết về mặt nhân tính hay điều kiện bẩm sinh, thì cũng đừng để mình bị kìm kẹp. Mà thay vào đó, ngươi nên mưu cầu lẽ thật, mượn việc hiểu lẽ thật để bổ túc cho các dạng khiếm khuyết khác nhau của mình, nếu phát hiện ra khuyết điểm thì hãy nhanh chóng chỉnh đốn. Có những người chẳng chú trọng mưu cầu lẽ thật, mà luôn chú trọng giải quyết những khó khăn, khuyết điểm và khiếm khuyết trong nhân tính, cũng như chỉnh đốn các vấn đề trong nhân tính của mình. Kết quả là họ dốc công sức mấy năm mà chẳng có kết quả rõ rệt nào, thế là họ thất vọng về bản thân, cảm thấy nhân tính của mình quá kém và hết thuốc chữa. Như vậy có phải là quá ngu muội không?(Cách mưu cầu lẽ thật (3), Lời, Quyển 7 – Về việc mưu cầu lẽ thật). Lời Đức Chúa Trời khiến tôi vô cùng cảm động, và tôi thấy rằng Ngài thực sự chỉ ra con đường cho chúng ta theo cách thực tế. Khi thực hiện bổn phận, ta không nên để tính cách, tố chất hay tuổi tác kìm kẹp. Đức Chúa Trời đo lường một người có thực hiện bổn phận đạt tiêu chuẩn hay không không dựa vào việc người đó hướng nội hay hướng ngoại, có địa vị cao hay thấp, cũng không dựa trên tố chất hay tuổi tác, càng không dựa trên việc người đó có khuyết điểm hay trở ngại gì không. Thay vào đó, Ngài đo lường xem người đó có thể thực hành lẽ thật, thực hiện bổn phận theo nguyên tắc lẽ thật hay không, và liệu người đó có đi theo con đường của Ngài không. Chẳng hạn, trong bổn phận lãnh đạo, điều quan trọng là phải giải quyết các vấn đề trong lối vào sự sống và bổn phận của anh chị em. Miễn là tôi chú trọng trang bị lẽ thật cho bản thân và thực hành lẽ thật, có thực tế, sự khai sáng và soi sáng của Đức Thánh Linh trong lời thông công về lẽ thật, có thể giải quyết vấn đề của anh chị em và chỉ ra con đường thực hành, thì anh chị em vẫn sẽ được lợi từ đó dù tôi có nói líu lưỡi. Còn nếu tôi không nỗ lực mưu cầu lẽ thật, ngay cả khi tôi ăn nói trôi chảy và có tài hùng biện nhưng nếu không thể thông công lẽ thật hay giải quyết vấn đề thực tế, cũng chẳng thể làm nổi công tác lãnh đạo. Trước đây, tôi luôn nghĩ rằng để làm bổn phận lãnh đạo thì ít nhất cũng phải có tài ăn nói và khả năng diễn đạt lưu loát, và những người hay nói lắp, hay líu lưỡi như tôi thì không phù hợp làm bổn phận lãnh đạo, nên liên tục từ chối ứng cử làm lãnh đạo. Nhưng hóa ra, tiêu chuẩn bầu chọn lãnh đạo của tôi là không đúng. Trong nhà Đức Chúa Trời, việc bầu chọn lãnh đạo dựa trên các nguyên tắc, chứ không dựa vào vẻ bề ngoài của một người, cũng không dựa trên khiếm khuyết bẩm sinh của họ, mà dựa vào việc người đó có mưu cầu lẽ thật hay không, nhân tính và tố chất thế nào. Càng suy ngẫm, tôi càng hiểu rằng những khiếm khuyết và khuyết điểm bẩm sinh của tôi không phải là rào cản hay trở ngại khiến tôi không thể làm bổn phận. Tôi không thể lấy đó làm lý do để từ chối bổn phận của mình. Hiểu được lẽ thật và thực hành theo yêu cầu của Đức Chúa Trời mới là chìa khóa để làm tốt bổn phận! Tôi đã hiểu được con đường thực hành để tiến về phía trước. Dù nói lắp và ngắc ngứ, nhưng tôi sẵn lòng thực hiện bổn phận theo yêu cầu của Đức Chúa Trời, chú trọng trang bị các nguyên tắc lẽ thật cho bản thân, buông bỏ lòng hư vinh và thể diện, hành xử và hành động một cách thực tế và chắc chắn. Giờ đây khi thông công trong các buổi nhóm họp hay đọc lời Đức Chúa Trời, tôi vẫn nói lắp, nhưng đã có thể xử lý đúng cách và tâm thế cũng bình thản hơn nhiều. Đôi lúc tôi cũng có ý thức khắc phục, và nhớ đến lời nhắc nhở trước đây của anh chị em: “Anh nói hơi nhanh nên dễ bị nói lắp hơn; nếu nói chậm lại một chút thì sẽ tốt hơn” và “Khi nào bị vấp, hãy kéo dài âm cuối ra, như vậy sẽ không dễ bị nói lắp nữa”. Khi thông công trong các buổi nhóm họp, tôi cố gắng nói chậm lại và kéo dài từ ngữ khi cần thiết, cố gắng phối hợp một cách có ý thức. Tôi không còn lo lắng như trước, nên cũng thoải mái hơn trong các buổi nhóm họp. Một lần nọ, tôi đến gặp người phụ trách công tác văn tự để bàn bạc công tác, nhưng có hơi lo lắng và nghĩ: “Anh ấy hiểu nguyên tắc hơn mình, nhỡ mình căng thẳng mà nói lắp nặng hơn thì sao? Anh ấy sẽ nghĩ gì về mình đây?”. Nhưng tôi lại nghĩ đến công tác đã gặp khó khăn ra sao, lần trước gửi thư trao đổi cũng không đạt được kết quả tốt, nên cần gặp mặt trực tiếp để bàn bạc và giải quyết vấn đề. Tôi không thể để tật nói lắp cản trở mình giải quyết vấn đề vì nó sẽ làm trì hoãn công tác. Khi nghĩ như vậy, tôi không còn cảm thấy bị kìm kẹp nữa, nên đã sắp xếp một buổi nhóm họp với người phụ trách để bàn công tác.

Nhìn lại hành trình từ lúc tôi liên tục từ chối bổn phận vì tật nói lắp, đến lúc có thể bình tĩnh tiếp nhận bổn phận mà không còn bị khuyết điểm này kìm kẹp, tôi nhận ra mình đã luôn được lời Đức Chúa Trời an ủi, khích lệ và dẫn dắt. Từ tận đáy lòng, tôi chân thành cảm tạ Đức Chúa Trời!

Trước:  84. Tôi không còn bảo vệ hình ảnh tốt đẹp của mình nữa

Tiếp theo:  86. Gặp phải bệnh tật là ân điển của Đức Chúa Trời

Nội dung liên quan

52. Vĩnh biệt người dễ dãi!

Bởi Lý Phi, Tây Ban NhaVề những người dua nịnh, tôi từng nghĩ họ thật tuyệt vời, trước khi tin vào Đức Chúa Trời. Họ có tâm tính hòa...

53. Tháo gỡ những nút thắt

Bởi Thúy Bách, ÝĐức Chúa Trời phán: “Vì số phận của các ngươi, các ngươi nên tìm kiếm sự chấp thuận của Đức Chúa Trời. Điều này có nghĩa...

Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời Về việc biết Đức Chúa Trời Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ Chức trách của lãnh đạo và người làm công Về việc mưu cầu lẽ thật Về việc mưu cầu lẽ thật Sự phán xét khởi từ nhà Đức Chúa Trời Những lời trọng yếu từ Đức Chúa Trời Toàn Năng, Đấng Christ của thời kỳ sau rốt Lời Đức Chúa Trời Hằng Ngày Các thực tế lẽ thật mà người tin Đức Chúa Trời phải bước vào Theo Chiên Con Và Hát Những Bài Ca Mới Những chỉ dẫn cho việc truyền bá phúc âm của vương quốc Chiên của Đức Chúa Trời nghe tiếng của Đức Chúa Trời Lắng nghe tiếng Đức Chúa Trời thấy được sự xuất hiện của Đức Chúa Trời Những câu hỏi và câu trả lời thiết yếu về Phúc Âm của Vương quốc Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 1) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 2) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 3) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 4) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 5) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 6) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 7) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 8) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 9) Tôi Đã Quay Về Với Đức Chúa Trời Toàn Năng Như Thế Nào

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Mục lục

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này

Connect with us on Messenger