65. Việc mưu cầu danh lợi thực sự đã hại tôi
Khi tôi còn nhỏ, hai người anh họ của tôi tuổi còn trẻ mà đã có sự nghiệp thành công, có nhà có xe. Mỗi lần đi thăm họ hàng vào dịp Tết, bà con đều không ngừng khen ngợi họ, nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ, hình tượng ưu tú của hai người anh họ cũng in sâu vào lòng tôi. Khi đó, nhà tôi nghèo nhất trong dòng họ, bị hết thảy mọi người coi thường, nên tôi cực kỳ ngưỡng mộ các anh họ, vì đi đến đâu họ cũng có thể được người khác chú ý. Tôi thấy sống như vậy mới có tôn nghiêm và giá trị, nên đã thầm lập lời thề: “Trong tương lai, mình nhất định phải nên người xuất chúng, phải làm nên trò trống gì đó, để bà con và bạn bè đều coi trọng mình”.
Năm mười sáu tuổi, khi vẫn còn ngây thơ, tôi bắt đầu cuộc đời đi làm với mộng tưởng trong lòng, từng trải qua cảnh một mình tìm việc gian nan ở Quảng Châu xa lạ, cũng từng trải qua cảnh không có tiền chỉ có thể ngủ bên bồn hoa cạnh nhà ga. Lý tưởng thì rất đẹp, nhưng hiện thực lại rất tàn khốc, dù tôi có nỗ lực như thế nào cũng không kiếm được bao nhiêu tiền. Lúc đó, mẹ tôi đã rao truyền phúc âm thời kỳ sau rốt của Đức Chúa Trời Toàn Năng cho tôi, tôi cũng từng tham gia nhóm họp một thời gian, nhưng vì muốn kiếm tiền và sống cuộc sống đứng trên thiên hạ, tôi lại tiếp tục ra ngoài đi làm. Năm 2014, được vào làm nhân viên bán hàng cho một chuỗi công ty khá có tiếng, tôi thầm nghĩ: “Rất nhiều người nổi tiếng và người giàu có đều khởi nghiệp từ việc bán hàng, bán hàng không chỉ rèn luyện con người, mà còn nâng cao năng lực nghiệp vụ của bản thân mình”. Thế là tôi tràn đầy nhiệt huyết lao mình vào công việc. Để lấy thành tích, tôi thường xuyên đi công tác xuyên tỉnh, xuyên thành phố, đi sớm về khuya, hầu như chẳng bao giờ ăn ngủ đúng giờ. Vốn bị say xe, mà ngày nào tôi cũng phải ngồi xe đến hoa mắt chóng mặt, mệt mỏi rã rời. Vào mùa hè, tôi chui vào thùng xe tải tìm hàng, nóng đến mức ướt sũng cả người, quần dính vào chân như vừa dội nước xong. Vào một mùa đông năm nọ, kính chắn gió của xe ô tô bị vỡ, tôi lái xe hơn trăm cây số trong cái gió tuyết lạnh thấu xương, sau khi xuống xe, tôi lạnh cóng đến nỗi bước đi cũng không vững. Tôi tin chắc rằng “Chịu được cái khổ cực nhất thì mới có thể lái Land Rover”, cái khổ hôm nay mình chịu đựng sẽ lót đường cho thành công của ngày mai, tôi phải hiện thực hóa lý tưởng bằng những nỗ lực của mình. Trong công ty, tôi được tiếp xúc với rất nhiều giám đốc thương hiệu, thấy những nhân vật xuất sắc mặc vest đi giày tây, trong lòng tôi vô cùng ngưỡng mộ, và hy vọng một ngày nào đó mình cũng có thể làm giám đốc thương hiệu, được người khác coi trọng và khen ngợi.
Chớp mắt đã hai năm trôi qua, cuối cùng, tôi cũng được thăng chức làm giám đốc thương hiệu, sau đó, tôi còn nhiều lần đạt danh hiệu quán quân bộ phận bán hàng, được bầu chọn là giám đốc thương hiệu ưu tú. Các đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ, nói rằng: “Thiếu anh thì thương hiệu này không thể vận hành nổi”. Giám đốc nhà máy cũng thường đưa tôi ra ngoài tiếp khách, còn thường xuyên tặng quà cho tôi. Lòng tham hư vinh của tôi đã được thỏa mãn, trong lòng vui mừng khôn xiết, tôi cảm thấy năng lực làm việc của mình quá giỏi, đi đứng cũng rất tự tin. Dưới sự thúc đẩy của dã tâm, chức giám đốc thương hiệu không còn làm tôi thấy thoả mãn, tôi muốn phải tiến thêm một bậc, đến lúc đó, tôi sẽ khiến những người bà con có tiền có thế kia thấy tôi giỏi hơn họ. Vì thường xuyên đi công tác và tiếp khách, nên ngày nào tôi cũng cảm thấy kiệt quệ sinh lực, cả người rất mệt mỏi, ngủ bù đến mấy cũng không đủ. Bệnh ngoài da của tôi cũng bắt đầu phát tác, chỉ có thể bôi thuốc để tạm thời giảm bớt. Tôi cũng từng nghĩ đến việc về nhà để chăm sóc sức khoẻ, nhưng hễ nghĩ tới việc mình đã tốn bao nhiêu công sức mới có được thành quả như ngày hôm nay, lỡ như xin nghỉ phép về nhà, thì thương hiệu mà tôi đang phụ trách sẽ bị người khác tiếp quản, và tôi sẽ mất vị trí giám đốc, sự vẻ vang hiện tại và những lời khen ngợi của người khác cũng sẽ biến mất không còn gì, thế nên tôi không thể dễ dàng từ bỏ được, dù khổ dù khó đến mấy, tôi cũng phải kiên trì.
Sau đó, giám đốc cấp tỉnh của một nhà máy bún gạo gọi điện thoại cho tôi, muốn giao cho tôi quản lý công việc kinh doanh bún gạo của hai thành phố. Tôi thầm nghĩ: “Nếu mình làm tốt thì tương lai có khả năng trở thành giám đốc cấp tỉnh, muốn nên người xuất chúng thì phải dám nhận thử thách ở vị trí cao hơn nữa”. Thế là, tôi từ bỏ công việc đã làm nhiều năm để làm giám đốc cấp thành phố của nhà máy bún gạo. Người trong làng biết tôi làm giám đốc cấp thành phố thì ngưỡng mộ nói: “Sau này anh vững chân rồi thì cho con tôi theo anh làm việc với nhé”. Nghe vậy khiến tôi thấy rất thích thú, lòng tham hư vinh cũng được thỏa mãn, chỉ hy vọng một ngày nào đó tôi có thể trở thành giám đốc cấp tỉnh, đến lúc đó, dù đi đâu, cũng sẽ được người ta xem là nhân vật xuất sắc, những người bà con chắc chắn cũng sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Mỗi lần nghĩ như vậy, trong lòng tôi lại vô cùng phấn khích. Nào ngờ chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra. Đầu năm 2021, lượng tiêu thụ của cả nhà máy giảm đáng kể, tôi nhìn từng lô bún gạo sắp hết hạn mà lòng đầy lo lắng. Cộng thêm việc thường xuyên đi công tác, thức khuya, ăn uống thất thường dẫn đến rối loạn chức năng dạ dày, ngày nào tôi cũng đau bụng. Chuyện đau khổ hơn nữa là bệnh vảy nến trên đầu tôi cũng càng ngày càng nặng hơn, ngứa ngáy khó chịu, trên đầu toàn là lớp vảy dày, nóng rát như lửa đốt. Da đầu tôi cứng đến nỗi ngay cả chớp mắt cũng trở nên khó khăn, tôi đã chạy đôn chạy đáo để khám bệnh, uống thuốc rồi tiêm thuốc, nhưng đều không có tác dụng. Tôi bị giày vò đến kiệt quệ về cả thể chất lẫn tinh thần. Xót xa, đau khổ và yếu đuối đến vậy, nhưng tôi không có cách nào nói với người ngoài, vì sợ họ sẽ cười nhạo và coi thường. Những lúc không chịu đựng nổi, tôi lại gọi điện thoại kể khổ với mẹ, mỗi lần như vậy mẹ tôi đều nói: “Đừng làm nữa, về nhà đi con!”. Nhưng nghĩ đến việc mình khó khăn lắm mới ngồi được vào vị trí này, sao có thể nói bỏ là bỏ được? Tôi thực sự không cam tâm, trong lòng vẫn có niềm tin rằng: “Sống như kiến hèn cũng phải nuôi chí đại bàng, mệnh mỏng như giấy cũng phải có tinh thần bất khuất, muốn nên người xuất chúng, muốn làm được chuyện lớn thì làm gì có ai không trải qua cực khổ?”. Cứ như vậy, tôi gắng gượng mãi đến tháng 6, nhưng tình hình làm ăn của nhà máy vẫn không khởi sắc. Một thời gian sau, bệnh vảy nến trên đầu tôi ngày càng nặng hơn, đã lan ra khắp khuôn mặt. Khi đi kiểm tra cửa hàng hay khi tổ chức các hoạt động, tôi đành phải đeo khẩu trang, nhân viên cửa hàng thấy tôi đều tránh né. Trong lòng tôi rất khó chịu, nghĩ rằng: “Ngày nào cũng cố gắng chịu khổ, chịu áp lực lớn như vậy mà lại nhận được kết quả như thế này, sự phấn đấu này của mình rốt cuộc có đáng giá hay không?”. Vài ngày sau, đồng nghiệp gọi điện thoại cho tôi báo rằng lãnh đạo bị ung thư và đang điều trị trong bệnh viện. Cúp máy xong, trong lòng tôi mãi không yên, đứng trước gương, tôi nhìn khuôn mặt đầy mẩn đỏ của mình, rồi chợt rơi vào trầm tư: “Giám đốc cấp tỉnh mới hơn bốn mươi tuổi, sao đột nhiên lại gặp chuyện sinh tử khó lường? Tiền chị ấy kiếm được cũng không ít, vẻ vang biết bao nhiêu, nhưng dù kiếm được nhiều tiền hơn nữa, có danh lợi hơn nữa cũng không thể mua lại được sức khỏe cho chị ấy. Bây giờ mình mới ngoài ba mươi mà sức khoẻ đã xuất hiện nhiều vấn đề rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng phải mình cũng sẽ giống như chị ấy sao? Nếu mình vắt kiệt sức chỉ để đổi lấy kết quả như chị ấy, thì cho dù có tiền, được người ta coi trọng cũng đâu có ý nghĩa gì?”. Mấy ngày đó, tôi rất hoang mang và bất lực, cảm thấy không thể đi tiếp trên con đường cuộc đời nữa. Dưới áp lực kép của bệnh tật và tinh thần, tôi đã nghỉ việc, mang theo tâm trạng khổ sở, tôi chọn cách về nhà chữa bệnh.
Sau khi về nhà, ngày nào tôi cũng rầu rĩ, trong lòng rất sầu khổ, nghĩ rằng: “Phấn đấu bao nhiêu năm, cuối cùng như trở lại điểm xuất phát, danh lợi đều không còn, lại mang bệnh khắp người, sau này biết làm sao đây?”. Mẹ thấy tôi không vui thì khuyên nhủ, và thông công với tôi rằng, con người đâu nắm giữ được số phận của mình, tất cả đều do Đức Chúa Trời tiền định sẵn. Mẹ còn đọc cho tôi nghe một đoạn lời Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời Toàn Năng phán: “Con người chọn nghề gì, con người kiếm sống như thế nào: họ có kiểm soát được việc liệu họ đã đưa ra lựa chọn đúng hay sai trong những điều này không? Những điều này có dựa vào mong muốn và quyết định của con người không? Phần lớn mọi người có những ước muốn sau: làm ít hơn và thu nhập cao hơn, không làm việc cực nhọc dưới nắng mưa, ăn mặc đẹp, rực rỡ và tỏa sáng mọi nơi, ở trên người khác, và rạng danh tiên tổ của mình. Con người hy vọng sự hoàn hảo, nhưng khi họ bước những bước đầu tiên trong hành trình cuộc đời mình, họ dần dần nhận ra số phận con người không hoàn hảo đến thế nào, và lần đầu tiên họ thật sự nắm bắt được thực tế rằng, mặc dù con người có thể lên những kế hoạch liều lĩnh cho tương lai của mình và mặc dù con người có thể nuôi dưỡng những mộng tưởng táo bạo, nhưng không ai có khả năng hoặc quyền lực để thực hiện ước mơ của chính mình, và không ai có thể kiểm soát tương lai của chính mình. Sẽ luôn luôn có khoảng cách giữa những giấc mơ và hiện thực mà con người phải đối mặt; sự việc sẽ không bao giờ như con người tưởng tượng, và khi đối diện những hiện thực như thế, con người không bao giờ có thể đạt được sự thỏa mãn hoặc hài lòng. Thậm chí có người còn thường nghĩ đủ mọi biện pháp, tìm đủ mọi con đường, làm đủ mọi dạng nỗ lực và hy sinh vì sinh kế và tiền đồ của mình, cũng như để thay đổi số phận của mình. Nhưng cuối cùng thì ngay cả khi họ có thể thực hiện được những giấc mơ và mong muốn bằng cách tự làm việc chăm chỉ, họ không bao giờ có thể thay đổi số phận, và cho dù họ có cố gắng bền gan cỡ nào, thì họ cũng không bao giờ có thể vượt qua số phận đã định cho họ. Bất kể những khác biệt về khả năng, trí tuệ và ý chí, mọi người đều bình đẳng trước số phận, thứ không phân biệt giữa lớn và nhỏ, cao và thấp, cao quý và thấp hèn. Chuyện con người làm việc trong ngành nghề nào, làm gì để kiếm sống, và tích lũy được bao nhiêu của cải trong đời, không được quyết định bởi cha mẹ họ, tài năng của họ, sự nỗ lực và dã tâm của họ, mà được định trước bởi Đấng Tạo Hóa” (Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất III, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời). Lời Đức Chúa Trời phán quá chân thực. Mỗi người đều muốn sống một cuộc sống tốt đẹp, cũng đều vì thế mà nỗ lực, nhưng cuối cùng, số phận của người ta như thế nào lại không phải là điều do người ta quyết định. Lại nghĩ đến các anh họ của tôi, họ đâu có làm việc bạt mạng như thế, nhưng dù làm ngành nghề nào, họ cũng có thể làm lãnh đạo và hưởng thụ đãi ngộ tốt. Để nên người xuất chúng như họ, tôi đã phấn đấu hơn mười năm, ngoại trừ đổi lấy bệnh tật toàn thân ra thì tôi chẳng đạt được gì cả, chút tiền kiếm được cũng đều đổ vào bệnh viện. Tôi lại nhớ đến một nhân viên cửa hàng trước đây, thành tích kinh doanh cũng không có gì đặc sắc, nhưng nhờ giải toả mặt bằng mà được đền bù hơn mười mấy căn nhà. Tôi thấy rằng, mệnh của mình có bao nhiêu thì hưởng bấy nhiêu, những gì người ta không nên có, thì dù bận rộn cỡ nào cũng phí công vô ích mà thôi. Số phận của con người đâu do bản thân họ nắm giữ, người ta có nỗ lực hơn nữa cũng không thay đổi được số phận của mình. Sau đó, các anh chị em biết được cảnh ngộ của tôi, họ đã thông công cho tôi rằng, trong chuyện tôi gặp phải căn bệnh này có sự cho phép của Đức Chúa Trời, nếu không phải nhờ bệnh tật, thì có khi tôi cũng không thể quay về trước mặt Đức Chúa Trời, nghe vậy khiến lòng tôi rất cảm động. Nghĩ đến việc trước đây tôi đã từng tin Đức Chúa Trời, nhưng vì mưu cầu tiền tài và danh lợi nên đã bỏ dở giữa chừng, nếu không bị bệnh thì có lẽ tôi vẫn đang lang bạt trên thế gian này. Bao nhiêu năm trôi qua, Đức Chúa Trời vẫn không rời bỏ tôi, căn bệnh này đã giúp tôi quay về nhà Ngài và tiếp tục tin Ngài, căn bệnh này quả thực là sự cứu rỗi mà Ngài dành cho tôi, trong lòng tôi vô cùng cảm tạ Ngài. Sau đó, tôi tích cực nhóm họp và ăn uống lời Đức Chúa Trời.
Trong một lần nhóm họp, một người chị em đã đọc hai đoạn lời Đức Chúa Trời này. Đức Chúa Trời phán: “Trong mắt con người, một khi họ có được danh lợi, thì họ có vốn liếng để hưởng thụ vinh hoa phú quý, hưởng thụ vốn liếng cuộc đời. Trong mắt con người, có danh và lợi thì họ có vốn liếng để vui chơi phè phỡn, hưởng thụ xác thịt không chút kiêng dè. Vì danh và lợi mà con người rất thèm khát này, người ta cam tâm tình nguyện, bất tri bất giác, đem thân xác và tâm hồn mình, đem hết mọi sự của mình, cả tiền đồ và số phận của mình mà giao cho Sa-tan. Họ làm vậy không chút do dự, không chút nghi hoặc, càng không hề biết lấy lại tất cả những gì là của mình. Con người đã giao mình cho Sa-tan và trung thành với nó như vậy rồi, thì còn có thể khống chế bản thân hay không? Chắc chắn là không. Họ bị Sa-tan kiểm soát triệt để rồi. Họ cũng triệt để chìm trong vũng lầy, và không thể mình thoát ra. Một khi con người bị sa lầy trong danh và lợi, thì họ không còn tìm kiếm những gì là sự sáng, những gì là chính nghĩa, hoặc những gì là đẹp đẽ và tốt lành. Đó là vì sức dụ dỗ của danh và lợi đối với con người quá lớn; chúng trở thành những thứ mà con người theo đuổi suốt đời, thậm chí là vĩnh viễn mãi không có hồi kết. Chẳng lẽ tình hình thực sự không phải vậy sao?” (Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất VI, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời). “Sa-tan sử dụng danh và lợi để khống chế suy nghĩ của con người, cho đến khi tất cả những gì con người có thể nghĩ đến chỉ là danh và lợi. Họ đấu tranh vì danh lợi, chịu đựng khó khăn gian khổ vì danh lợi, chịu đựng sự sỉ nhục vì danh lợi, hy sinh mọi thứ họ có vì danh lợi, và họ sẽ đưa ra bất kỳ phán đoán hoặc quyết định nào cũng vì danh lợi. Bằng cách này, Sa-tan đã trói con người bằng những xiềng xích vô hình, và khi đeo những xiềng xích này, họ không có sức mạnh cũng như không có can đảm để vứt bỏ chúng. Họ vô tình mang những xiềng xích này và nặng nhọc lê bước về phía trước với rất nhiều khó khăn. Vì danh lợi, nhân loại tránh xa Đức Chúa Trời và phản bội Đức Chúa Trời và ngày càng trở nên tà ác. Do đó, bằng cách này, hết thế hệ này đến thế hệ khác bị hủy diệt giữa danh lợi của Sa-tan. Bây giờ hãy nhìn vào những hành động của Sa-tan, chẳng phải các động cơ nham hiểm của nó hoàn toàn đáng ghét sao? Có thể ngày hôm nay các ngươi vẫn chưa thể nhìn thấu các động cơ nham hiểm của Sa-tan bởi vì các ngươi nghĩ rằng con người không thể sống mà không có danh và lợi. Ngươi nghĩ rằng nếu con người để danh lợi lại phía sau, thì họ sẽ không còn có thể nhìn thấy con đường phía trước, không còn có thể nhìn thấy mục tiêu của mình, rằng tương lai của họ sẽ trở nên đen tối, mờ mịt và ảm đạm. Tuy nhiên, tất cả các ngươi một ngày nào đó sẽ dần dần nhận ra rằng danh và lợi là những xiềng xích cực lớn mà Sa-tan sử dụng để trói buộc con người. Khi ngày đó đến, ngươi sẽ triệt để chống lại sự kiểm soát của Sa-tan và triệt để chống lại những xiềng xích Sa-tan sử dụng để trói buộc ngươi. Khi thời điểm đó đến ngươi muốn vứt bỏ tất cả những thứ mà Sa-tan đã tiêm nhiễm trong ngươi, rồi ngươi sẽ cắt đứt hoàn toàn với Sa-tan và sẽ thực sự ghê tởm tất cả những gì Sa-tan đã mang đến cho ngươi. Chỉ khi đó, nhân loại mới thật lòng kính mến và khao khát Đức Chúa Trời” (Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất VI, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời). Những lời Đức Chúa Trời này khiến tôi vô cùng xúc động, như thể vừa mới tỉnh dậy từ trong giấc mộng. Hoá ra, danh và lợi mà tôi mưu cầu từ nhỏ lại là một cái bẫy và một cái hố do Sa-tan giăng sẵn. Trước đây, tôi còn cảm thấy việc mưu cầu danh lợi là chính đáng, rằng người ta sống thì không thể chỉ thỏa mãn với việc ăn no bụng, mà còn nên mưu cầu danh lợi, sống như vậy mới có tôn nghiêm và giá trị. Bây giờ tôi mới hiểu được, việc mưu cầu tiền tài và danh lợi tựa như thiêu thân lao vào lửa, những gì chúng ta nhìn thấy giống như một vùng ánh sáng, nhưng khi thực sự lao vào thì có thể cái mạng cũng không còn. Nghĩ lại, từ nhỏ, tôi đã tiếp nhận đủ loại tư tưởng và quan điểm của Sa-tan, như “Chim đi để tiếng, người đi để danh”, “Người vươn lên cao, nước chảy xuống thấp” “Nam nhi tốt chí tại bốn phương”, v.v.. Dưới sự hun đúc của những quan điểm này, từ nhỏ tôi đã có những lý tưởng và hoài bão to lớn, mười mấy tuổi đã bắt đầu vào Nam ra Bắc, tìm kiếm cơ hội hiện thực hóa lý tưởng của bản thân, bất chấp liên tiếp thất bại, tôi vẫn không bỏ cuộc. Nhất là khi nghe được câu khẩu hiệu lưu hành trong xã hội: “Sống như kiến hèn cũng phải nuôi chí đại bàng, mệnh mỏng như giấy cũng phải có tinh thần bất khuất”, tôi đã quyết chí nhất định phải làm nên sự nghiệp, trở thành người có danh vọng và khiến mọi người coi trọng. Nhớ lại trước đây, khi bị bệnh tật giày vò đến mức khổ không tả xiết, chỉ có thể duy trì mạng sống nhờ thuốc men, nhưng để thực hiện mong muốn được người khác coi trọng, tôi đã vượt qua rất nhiều khó khăn, trải qua mấy năm nỗ lực, cuối cùng tôi cũng được làm giám đốc thương hiệu và nhận được sự ngưỡng mộ từ người khác. Nhưng tôi vẫn chưa thỏa mãn, để có thể lên làm giám đốc cấp tỉnh, để những người bà con đều nhìn tôi bằng ánh mắt khác, tôi đã từ bỏ công việc nhiều năm để bắt đầu làm giám đốc cấp thành phố. Khi lượng tiêu thụ sản phẩm sụt giảm, tôi đã nghĩ đủ mọi cách, ngày nào cũng chịu áp lực, cộng thêm đang mang bệnh, nhưng tôi vẫn nghiên cứu phương án tiếp thị. Tôi cảm thấy mình đang lao lực quá độ và mệt mỏi rã rời, nhưng mãi đến khi sức khoẻ hoàn toàn cạn kiệt, thực sự không trụ nổi nữa, tôi mới tạm thời nghỉ việc. Tôi đã hy sinh tất cả, vắt kiệt sức khỏe, liều mạng mưu cầu danh lợi, nhưng những gì tôi đạt được lại toàn là đau khổ, mưu cầu tiền tài và danh lợi thực sự đã hại tôi rồi! Mặc dù cũng biết Ðức Chúa Trời bày tỏ lẽ thật vào thời kỳ sau rốt là để làm công tác cứu rỗi con người, nhưng vì bị danh lợi dắt mũi, nên tôi không có tâm tư để đến trước mặt Ðức Chúa Trời. Thời gian hơn mười năm qua, tôi đều dùng vào việc mưu cầu danh lợi, và ngày càng xa rời Đức Chúa Trời, nếu không bị bệnh, có lẽ tôi vẫn tiếp tục mưu cầu như vậy, và cuối cùng sẽ bị huỷ diệt. Chính lời Đức Chúa Trời đã giúp tôi thấy rõ những khổ hại mà việc mưu cầu danh lợi đem lại cho con người, trong lòng tôi sẵn lòng buông bỏ chúng, thuận phục sự tể trị và an bài của Đức Chúa Trời.
Sau đó, tôi lại đọc được hai đoạn lời Đức Chúa Trời, và trong lòng càng thêm sáng tỏ. Đức Chúa Trời Toàn Năng phán: “Bởi sự tể trị và tiền định của Đấng Tạo Hóa, mà một linh hồn cô độc khởi đầu không có một thứ gì có được cha mẹ và một gia đình, một cơ hội để trở thành một thành viên trong nhân loại, một cơ hội để thể nghiệm đời sống con người và ngao du trong nhân gian. Linh hồn này cũng có được cơ hội để thể nghiệm sự tể trị của Đấng Tạo Hóa, nhận thức sự kỳ diệu trong tạo vật của Đấng Tạo Hóa, và hơn thế nữa, nhận thức và quy phục thẩm quyền của Đấng Tạo Hóa. Thế nhưng, hầu hết mọi người không thực sự nắm bắt được cơ hội ngàn năm có một và thoáng qua này. Con người dốc hết nghị lực cả đời chiến đấu chống lại số phận, bận rộn cả đời để nuôi gia đình mình và chạy qua chạy lại vì công danh lợi lộc. Những điều mà con người yêu quý là tình thân, tiền bạc và danh lợi, và họ xem đây là những điều quý giá nhất trong đời. Tất cả mọi người đều phàn nàn về số phận hẩm hiu của họ, nhưng họ lại gạt ra qua một góc những vấn đề nên hiểu và tìm kiếm nhất: tại sao con người sống, con người phải sống như thế nào, giá trị và ý nghĩa của việc sống là gì. Họ dành cả cuộc đời mình, bất kể bao nhiêu năm, chỉ để bôn ba mưu cầu danh lợi, cho đến khi thanh xuân đã qua đi, cho đến khi da nhăn tóc bạc. Họ sống theo cách này cho đến khi ý thức được danh lợi không thể ngăn nổi tuổi già dần đến, tiền bạc không thể lấp đầy sự trống rỗng trong tâm linh, cho đến khi hiểu ra rằng không ai có thể thoát khỏi quy luật sinh, lão, bệnh, tử, không ai có thể thoát khỏi sự an bài của số phận. Chỉ khi họ phải đương đầu với bước ngoặt cuối cùng của cuộc đời thì họ mới thực sự hiểu được rằng ngay cả khi một người sở hữu một gia tài khổng lồ và khối tài sản to lớn, ngay cả khi một người có được thân phận cao quý và địa vị hiển hách, thì họ vẫn không thể thoát khỏi cái chết và phải trở về vị trí ban đầu của mình: một linh hồn cô độc, không có một thứ gì” (Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất III, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời). “Con người dành cả cuộc đời theo đuổi tiền bạc và danh lợi; họ bám víu vào hai thứ này như cọng rơm cứu mạng, nghĩ rằng chúng là phương tiện hỗ trợ duy nhất của mình, như thể bằng cách có được chúng thì họ có thể tiếp tục sống, được miễn trừ khỏi cái chết. Nhưng chỉ khi họ sắp chết thì họ mới nhận ra những thứ này xa cách họ như thế nào, họ yếu đuối và bất lực đến thế nào, mỏng manh đến thế nào, và cô đơn, không nơi nương tựa và bất lực làm sao. Họ nhận ra rằng sự sống không thể được mua bằng tiền bạc hay danh lợi, rằng cho dù một người có thể giàu có đến đâu, cho dù địa vị của họ có cao quý đến đâu, thì tất cả đều nghèo khó và tầm thường như nhau khi đối diện với cái chết. Họ nhận ra rằng tiền bạc không thể mua sự sống, rằng danh lợi không thể xóa bỏ cái chết, rằng cả tiền bạc và danh lợi đều không thể kéo dài sự sống của một người dù chỉ một phút, một giây. Con người ngày càng có cảm giác này, họ càng khao khát được tiếp tục sống; con người ngày càng có cảm giác này, họ càng sợ cái chết đến gần. Chỉ vào thời điểm này con người mới thực sự nhận ra rằng sự sống của họ không thuộc về họ, không phải là điều mà bản thân họ có thể kiểm soát, và rằng con người không thể quyết định việc họ sống hay chết – tất cả những điều này nằm ngoài tầm kiểm soát của bất kỳ ai” (Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất III, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời). Lời Đức Chúa Trời thông công rất rõ ràng, tiền bạc và danh lợi không thể mua được sự sống của con người, cũng không thể giúp con người tránh khỏi cái chết, mưu cầu những thứ này thì đến cuối cùng đều là hư không. Trước đây, tôi còn cảm thấy có danh và lợi thì đời người mới có giá trị, rằng chúng là thứ có ý nghĩa, tôi luôn coi việc nên người xuất chúng là lý tưởng của mình. Mấy năm qua, vì muốn đạt được danh và lợi mà tôi đã chịu nhiều gian khổ. Bề ngoài thì tôi kiếm được nhiều tiền, mặc vest đi giày tây, cũng được người khác coi trọng, nhưng khi mắc bệnh, tôi mới phát hiện rằng, tiền tài, danh lợi, và những lời khen ngợi mà người khác dành cho tôi không hề giúp tôi bớt đau khổ, càng không thể phục hồi được sức khỏe của tôi. Nghĩ đến chị giám đốc cấp tỉnh mắc ung thư khi mới hơn 40 tuổi, còn cả ông chủ tịch hội đồng quản trị qua đời vì bệnh tật, họ đều được danh lợi vẹn toàn, nhưng thực sự đến lúc chết đi thì chẳng mang theo được gì, bạt mạng kiếm được gia tài bạc tỷ, lúc chết vẫn không có gì trong tay. Vậy việc mưu cầu danh lợi còn có ý nghĩa gì nữa chứ? Đúng như Đức Chúa Jêsus phán: “Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì? Vậy thì người lấy chi mà đổi linh hồn mình lại?” (Ma-thi-ơ 16:26). Tôi đã từng vội vã chạy theo danh và lợi, ngày càng xa cách Đức Chúa Trời dưới sự cám dỗ của danh và lợi. Tôi đã chịu đựng biết bao đau khổ và gian truân để đạt được danh và lợi, và hành trình của tôi đầy rẫy đau lòng và thống khổ. Nhưng hôm nay, tình yêu thương của Đức Chúa Trời đã đến với tôi một lần nữa, và dù tôi phản nghịch Đức Chúa Trời suốt bao nhiêu năm, Ngài vẫn không từ bỏ tôi, mà cho phép tôi trở về nhà của Ngài. Chỉ nghĩ đến điều này thôi cũng khiến tôi rơi nước mắt, và cảm giác mắc nợ Đức Chúa Trời tràn ngập trong lòng tôi. Tôi nghĩ rằng từ nay về sau, tôi phải tin vào Đức Chúa Trời cho đàng hoàng và báo đáp tình yêu thương của Ngài.
Sau đó, tôi bắt đầu làm bổn phận trong hội thánh. Một lần nọ, tôi đọc được một đoạn lời Đức Chúa Trời: “Loài thọ tạo sống dưới sự thống trị của Đấng Tạo Hóa, và họ tiếp nhận tất cả những gì Đức Chúa Trời chu cấp và mọi thứ đến từ Đức Chúa Trời, do đó họ nên hoàn thành trách nhiệm và nghĩa vụ của mình. Đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa, cũng là điều mà Đức Chúa Trời đã tiền định. Từ đó có thể thấy rằng, đối với con người thì việc thực hiện bổn phận của một loài thọ tạo là chính nghĩa, đẹp đẽ và cao thượng hơn bất cứ điều gì khác được thực hiện trong khi còn sống trong thế gian; không có gì trong nhân loại có ý nghĩa hơn hoặc xứng đáng hơn và không có gì mang lại ý nghĩa và giá trị lớn lao hơn cho cuộc sống của một loài thọ tạo hơn là việc thực hiện bổn phận của một con người thọ tạo. … Với tiền đề là loài thọ tạo thực hiện bổn phận của mình, Đấng Tạo Hóa đã làm công tác lớn hơn nữa giữa nhân loại. Ngài đã thực hiện một bước công tác nữa trên con người, đó là công tác gì? Ngài cung cấp lẽ thật cho nhân loại, cho phép họ đạt được lẽ thật từ Đức Chúa Trời khi họ thực hiện bổn phận của mình và qua đó loại bỏ tâm tính bại hoại của họ và được làm cho tinh sạch, đạt đến việc thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời và đi vào con đường đúng đắn trong cuộc đời, và cuối cùng, có thể kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác, đạt được sự cứu rỗi hoàn toàn và không còn bị Sa-tan làm cho đau khổ. Đây là hiệu quả mà Đức Chúa Trời khiến nhân loại cuối cùng phải đạt được thông qua việc thực hiện bổn phận. Do đó, trong quá trình thực hiện bổn phận của ngươi, Đức Chúa Trời không chỉ đơn thuần làm cho ngươi thấy rõ một điều và hiểu được một chút lẽ thật, Ngài cũng không chỉ đơn thuần để ngươi vui hưởng ân điển và phước lành ngươi nhận được khi thực hiện bổn phận của mình với tư cách là một loài thọ tạo. Mà thay vào đó, Ngài cho phép ngươi được làm cho tinh sạch và được cứu rỗi, và cuối cùng, được sống trong sự sáng của khuôn mặt Đấng Tạo Hóa” (Lời, Quyển 4 – Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ. Mục 9 (Phần 7)). Đọc xong lời Đức Chúa Trời, tôi hiểu ra rằng, thân là loài thọ tạo thì nên làm bổn phận của mình, đây là trách nhiệm và nghĩa vụ mà con người nên thực hiện. Chỉ có làm bổn phận thì mới có cơ hội đạt được lẽ thật và sự sống, từ đó thoát khỏi tâm tính bại hoại, được làm cho tinh sạch và thay đổi, cuối cùng được Đức Chúa Trời cứu rỗi. Làm tốt bổn phận mới là đại sự trong đời, mới là điều có giá trị nhất. Từ đó, mỗi ngày tôi đều ăn uống lời Ðức Chúa Trời, trong lòng đã có sự bình an và vui sướng. Trong quá trình làm bổn phận nếu bộc lộ sự bại hoại, tôi sẽ đọc lời Đức Chúa Trời để phản tỉnh và nhận biết bản thân, từ đó giải quyết tâm tính bại hoại của mình. Đây đều là những thu hoạch mà việc làm bổn phận mang lại. Một thời gian sau, bệnh tình của tôi cũng chuyển biến tốt lên.
Năm 2022, sau tết Nguyên Đán, em họ gọi cho tôi nói rằng giám đốc công ty cũ của tôi đã chuyển vị trí, phó chủ tịch muốn để tôi quay lại làm giám đốc. Nghe em họ nói vậy, tôi thầm nghĩ: “Mình đã làm việc cho công ty này nhiều năm như vậy, nếu không quay lại thì các mối quan hệ trước đây đều sẽ mất hết. Hơn nữa, thương hiệu này là lĩnh vực có tiềm năng phát triển khá lớn của công ty, đây lại là chức vụ giám đốc, không chỉ được nở mày nở mặt, mà còn được tiếp xúc với những nhân vật trung và cao cấp, có danh có lợi. Đây chính là vị trí mà bao nhiêu người thèm khát, nếu mình không nhận lời, chẳng biết sau này còn có cơ hội như vậy nữa hay không. Nhưng công việc này rất bận rộn, hoàn toàn không có thời gian để đọc lời Đức Chúa Trời và làm bổn phận”. Tôi lại nghĩ đến những đau khổ mà việc mưu cầu danh lợi trước đây đã đem đến cho mình, tôi không muốn quay lại thế gian để tiếp tục bị Sa-tan làm khổ nữa, thế là tôi đã từ chối. Em họ nghe xong thì không thể tin nổi, liên tục nhắc tôi rằng cơ hội này rất hiếm có, còn bảo tôi suy nghĩ thật kỹ, ngày mai hẵng trả lời. Lúc đó tôi nghĩ: “Mình đã rời khỏi công ty hơn một năm nay rồi, sao đúng lúc mình mới làm bổn phận chưa được bao lâu thì họ lại đột nhiên tìm mình về làm giám đốc?”. Tôi nhận ra rõ ràng đây là sự cám dỗ của Sa-tan, rồi tôi nhớ lại lời Đức Chúa Trời phán: “Trong mỗi bước công tác mà Đức Chúa Trời thực hiện trên con người, bên ngoài dường như là những tương tác giữa con người với nhau, như thể được sinh ra từ sự sắp đặt của con người hoặc từ sự quấy nhiễu của con người. Nhưng ẩn ở phía sau, mỗi bước công tác và mọi thứ xảy ra, là một cuộc đánh cược do Sa-tan đặt ra trước Đức Chúa Trời, đòi hỏi mọi người đứng vững làm chứng cho Đức Chúa Trời. Lấy ví dụ khi Gióp bị thử luyện: Ở phía sau, Sa-tan đang đặt cược với Đức Chúa Trời, và điều đã xảy ra với Gióp là những việc làm của con người và sự quấy nhiễu của con người. Đằng sau mỗi bước công tác mà Đức Chúa Trời thực hiện trong các ngươi là cuộc đánh cược của Sa-tan với Đức Chúa Trời – đằng sau tất cả chính là một trận chiến” (Chỉ yêu kính Đức Chúa Trời mới thực sự là tin vào Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Bề ngoài là em họ tìm tôi quay về làm giám đốc, nhưng thực ra đây là quỷ kế của Sa-tan, Sa-tan đã nhân cơ hội này để kéo tôi vào con đường mưu cầu danh lợi. Hiện tại, tôi đang làm bổn phận chăm tưới, có một vài người mới cần được chăm tưới và hỗ trợ, tôi không thể vì công việc mà bỏ bê bổn phận. Bây giờ, công tác của Đức Chúa Trời sắp kết thúc, việc tôi có thể tin Đức Chúa Trời và làm bổn phận là một cơ hội hiếm có, tôi nên dành thời gian vào việc làm bổn phận và mưu cầu lẽ thật, điều này có giá trị hơn so với việc làm giám đốc. Ngày hôm sau, tôi từ chối em họ, trong lòng cũng thấy rất yên ổn. Tuy bây giờ tôi không còn là giám đốc, cũng không còn vẻ vang như trước, nhưng cuộc sống của tôi rất ổn định, có cơm ăn áo mặc, sống được qua ngày. Tôi muốn dành những ngày tháng còn lại để làm bổn phận, nghiêm túc mưu cầu lẽ thật để làm thỏa lòng Đức Chúa Trời.