66. Tôi đã tìm được tiền đồ thực sự của mình
Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân bình thường. Cha mẹ tôi không có trình độ học vấn, chỉ có thể dựa vào lao động chân tay để nuôi sống gia đình, đời sống rất chật vật. Cha mẹ đã ngoài bốn mươi tuổi thì mới có tôi, và đặt hết tất cả kỳ vọng nơi tôi. Cha mẹ thường dạy tôi: “Cha mẹ không có trình độ học vấn, sống chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, tất bật cả đời nhưng cũng chẳng có triển vọng gì. Con phải học hành chăm chỉ, tương lai tìm lấy một công việc tốt, thì mới có thể ngồi trong văn phòng, không phải dãi nắng dầm mưa, lo cơm ăn hay áo mặc. Cha mẹ cũng có thể được thơm lây”. Thầy cô giáo cũng thường dạy chúng tôi rằng: “Tri thức cải biến vận mệnh” và “Chịu được cái khổ nhất thiên hạ, mới đứng được trên thiên hạ”. Tôi lớn lên trong sự hun đúc của những lời này. Đặc biệt là khi nhìn thấy một số người học hành thành tài, công thành danh toại, đi đến đâu cũng được người khác coi trọng, tôi cảm thấy họ thực sự oai phong, trong lòng càng thêm tin rằng có tri thức thì sẽ có tiền đồ tốt, có thể hưởng thụ cuộc sống vật chất tốt hơn và được người khác coi trọng. Tôi thầm lập quyết tâm rằng mình nhất định phải thi vào một trường đại học tốt và tìm được một công việc tử tế trong tương lai. Tôi sẽ giúp cha mẹ có một cuộc sống tốt, khiến cho họ hàng và lối xóm phải nhìn gia đình chúng tôi bằng con mắt khác.
Khi đi học, tôi đã dành toàn bộ thời gian và tinh lực cho việc học. Khi người khác vui chơi trong kỳ nghỉ thì tôi đọc sách và làm bài tập. Năm lớp 12 là khoảng thời gian bận rộn nhất của tôi, tôi đã dồn hết tinh lực để chuẩn bị cho kỳ thi đại học. Thế nhưng, kết quả thì đại học của tôi lại không lý tưởng lắm, tôi đã rất thất vọng. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mình vừa mới bắt đầu đã rơi vào đáy vực. Gia đình tôi không tiền không thế, nếu muốn sau này có được cuộc sống tốt khiến người khác tôn trọng, thì tôi chỉ có con đường duy nhất là thi đỗ vào một trường đại học tốt. Tôi hạ quyết tâm học lại. Sau đó, tôi còn nỗ lực học tập hơn trước. Tuy tôi không thông minh bằng những bạn học có thiên phú, nhưng phải có nhiều nghị lực hơn họ. Tôi thường dùng những châm ngôn như “Cần cù bù thông minh”, “Trời không phụ người có lòng” để khích lệ bản thân. Để tiết kiệm thời gian, tôi không về nhà vào cuối tuần mà ở lại trường để ôn tập. Hễ có thời gian là tôi giải những đề khó. Có khi ban ngày làm không xong, thì tối đến, tôi lại mang về ký túc xá, chui vào chăn, bật đèn pin và tiếp tục giải. Cho dù độ cận thị ở mắt tăng lên, tôi cũng không bận tâm. Mỗi ngày, lòng tôi căng như dây đàn, sợ lại thi cử không tốt và lỡ mất cơ hội thay đổi vận mệnh của mình. Năm 2014, tôi thi đỗ vào một trường đại học và chọn được chuyên ngành mà mình thích. Trong khoảnh khắc đó, tôi tràn đầy hy vọng về tương lai của mình, cảm thấy rằng lần này thì mình đã không nỗ lực vô ích. Nếu tôi tiếp tục nỗ lực học tập và tìm được một công việc tử tế sau khi tốt nghiệp, thì lúc đó, người lớn trong nhà nhất định sẽ khen tôi có tiền đồ.
Năm tôi vào đại học, cô tôi đã rao truyền cho tôi phúc âm trong thời kỳ sau rốt của Đức Chúa Trời Toàn Năng, và sau đó, tôi bắt đầu có đời sống hội thánh. Qua các buổi nhóm họp, tôi hiểu được rằng trời đất vạn vật là do Đức Chúa Trời tạo dựng, Ngài đang tể trị và cai quản hết thảy. Sau khi bị Sa-tan làm bại hoại, con người trở nên ngày càng tà ác, sa đọa, và để cứu rỗi con người, Đức Chúa Trời đã làm ba bước công tác. Trong thời kỳ sau rốt, Ngài còn đích thân trở nên xác thịt để bày tỏ lời phán xét và hành phạt con người, cứu rỗi con người thoát khỏi sự trói buộc của tội lỗi, và đưa con người vào đích đến tốt đẹp. Tôi nghĩ đến việc giữa hàng triệu người, thế mà mình lại có thể may mắn nghe được tiếng của Đức Chúa Trời và tiếp nhận sự cứu rỗi của Ngài. Tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh và xúc động. Đây là phúc lành lớn lao nhất trong cuộc đời tôi! Khi nhóm họp, tôi sẽ kể những chuyện mình gặp trong trường cho các chị em nghe, họ cũng sẽ nhắm vào những vấn đề của tôi mà thông công lời Đức Chúa Trời cho tôi. Có lúc, họ còn dẫn tôi đi chăm tưới cho người mới. Tôi cảm thấy đặc biệt giải tỏa và tự do khi nhóm họp cùng các chị em, trong lòng cũng rất vững chãi.
Sau đó, tôi nghe nói chị Mộ Thần đã bắt đầu làm bổn phận toàn thời gian sau khi tốt nghiệp đại học. Lúc đó, tôi rất kinh ngạc, và nghĩ thầm: “Chị ấy còn trẻ tuổi, nhưng ý chí dâng mình cho Đức Chúa Trời lại rất lớn. Mình thì không có ý chí lớn như vậy. Nếu làm bổn phận toàn thời gian, sau này mình sẽ không có được công việc tốt. Chẳng phải họ hàng và bạn bè sẽ nói mình vô tích sự sao? Mình cứ như vậy thôi, vừa tin Đức Chúa Trời vừa đi học. Đến lúc đó, mình chẳng những có thể tìm được việc làm tốt, mà còn có thể nhận được phúc lành của Đức Chúa Trời, vậy là sẽ đạt được cả hai việc”. Tuy nhiên, khi tôi thấy người chị em của mình tin Đức Chúa Trời chưa được bao lâu, nhưng lại tiến bộ rất nhanh, chúng tôi có bất kỳ tình trạng hay khó khăn gì, chị ấy đều có thể thông công và giúp đỡ được. Nhất là khi nghe chị ấy kể, trong một buổi nhóm họp, bị cảnh sát đến tận cửa để bắt, chị ấy đã cậy dựa Đức Chúa Trời và thấy được sự bảo vệ kỳ diệu của Ngài như thế nào, tôi thực sự cảm thấy khâm phục và ngưỡng mộ từ tận đáy lòng. Tôi bắt đầu nghĩ lại: “Ngày nào chị ấy cũng làm bổn phận trong hội thánh và hiểu được rất nhiều lẽ thật. Sự sống của chị ấy tiến bộ thật nhanh chóng! Mình vừa đi học vừa tham gia nhóm họp, nên chẳng thể nói ra được trải nghiệm gì cả. Xem ra nếu muốn tiến bộ trong sự sống thì mình phải làm bổn phận nhiều hơn. Nhưng nếu làm bổn phận toàn thời gian giống như chị ấy, mình sẽ không còn nhiều tinh lực để học hành nữa. Bao nhiêu năm nay, mình nỗ lực học tập chính là để sau khi tốt nghiệp có thể tìm được một công việc tốt, sau này không phải lo cơm ăn áo mặc, cho cha mẹ có được cuộc sống tốt đẹp, và cũng được vẻ vang, nở mày nở mặt với họ hàng. Nếu mình chọn làm bổn phận toàn thời gian, đến lúc các bạn cùng lớp tốt nghiệp xong và đều tìm được việc làm tốt, thì sẽ chỉ có mỗi mình tầm thường, cũng không có được công việc tử tế. Họ hàng và bạn bè sẽ nghĩ thế nào về mình đây?”. Nghĩ đến đây, tôi không còn muốn làm bổn phận toàn thời gian nữa.
Một tháng trước kỳ nghỉ, một chị em hỏi tôi: “Sắp đến kỳ nghỉ rồi, kế hoạch sắp tới của chị là gì vậy? Chị có sẵn lòng rèn luyện và làm bổn phận không?”. Ban đầu, tôi cũng rất phấn khích khi nghe xong. Tôi hiểu quá ít về lẽ thật, vừa hay có thể nhân cơ hội này để rèn luyện làm bổn phận và đạt được lẽ thật. Nhưng sau đó, tôi lại nghĩ, “Một khi đã bắt đầu làm bổn phận rồi, thì đến khi khai giảng, mình sẽ không thể tùy tiện bỏ dở bổn phận được. Làm như vậy không hợp với tâm ý của Đức Chúa Trời. Nhưng nếu khai giảng rồi mà mình vẫn tiếp tục làm bổn phận, thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc học. Nếu các bạn cùng phòng phát hiện việc mình tin Đức Chúa Trời, rồi tố cáo với nhà trường, thì nói không chừng mình sẽ bị khai trừ, thế thì thực sự không còn tiền đồ nữa. Vậy thì mình lấy gì để báo đáp cha mẹ đây? Đến lúc đó, nếu mình không làm tốt như những người khác, họ hàng sẽ nghĩ thế nào về mình chứ? Rốt cuộc thì mình nên chọn lựa thế nào đây?”. Trên đường trở về, tôi thấy trong lòng dậy sóng. Một bên là giấc mơ vào đại học mà tôi đã nỗ lực vất vả mưu cầu nhiều năm, bên còn lại là việc làm bổn phận của một loài thọ tạo. Tôi không muốn mất đi bên nào cả. Khoảng thời gian đó, tâm trạng của tôi rất nặng nề, tôi không biết nên lựa chọn như thế nào. Ngay khi ý thức được tình trạng của mình là không đúng, tôi thầm cầu nguyện với Đức Chúa Trời: “Lạy Đức Chúa Trời, con biết việc làm bổn phận có ý nghĩa, con cũng muốn làm bổn phận. Nhưng vóc giạc của con quá nhỏ, con lo nếu mình làm bổn phận thì sẽ làm ảnh hưởng đến việc học. Con thấy rất yếu đuối, nhưng con không muốn mất đi cơ hội này. Lạy Đức Chúa Trời, xin Ngài dẫn dắt để con hiểu được tâm ý của Ngài trong hoàn cảnh này”.
Đêm đó, tôi trằn trọc trên giường, mãi không ngủ được. Tôi mở điện thoại lên và tình cờ nghe được một bài thánh ca lời Đức Chúa Trời có tựa đề “Phải đặt đức tin nơi Đức Chúa Trời lên trên hết thảy”:
1 Nếu ngươi ao ước tin vào Đức Chúa Trời, và nếu ngươi muốn đạt được Đức Chúa Trời và đạt được sự hài lòng của Ngài, vậy thì trừ khi ngươi chịu được một mức độ đau khổ nhất định và bỏ ra một lượng nỗ lực nhất định, nếu không thì ngươi sẽ không thể đạt được những điều này. Các ngươi đã nghe nhiều bài giảng, nhưng chỉ nghe thôi thì không có nghĩa là bài giảng này là của ngươi; ngươi phải tiếp thu nó và biến nó thành điều thuộc về ngươi. Ngươi phải đồng hóa nó vào đời sống của mình và đưa nó vào sự tồn tại của mình, cho phép những lời lẽ và sự giáo huấn này dẫn đường cho ngươi sống, mang giá trị và ý nghĩa của sự tồn tại vào đời sống của ngươi. Khi điều đó xảy ra, việc ngươi nghe những lời này sẽ là xứng đáng.
2 Nếu những lời Ta phán không mang lại bất kỳ sự tiến bộ nào trong đời sống của ngươi hay thêm bất kỳ giá trị nào vào sự tồn tại của ngươi, vậy thì việc các ngươi lắng nghe chúng chẳng nghĩa lý gì. Ngươi phải xem việc tin Đức Chúa Trời là chuyện ý nghĩa nhất trong đời, quan trọng hơn cả cái ăn cái mặc hay bất kỳ thứ gì khác – như vậy thì ngươi sẽ có thu hoạch. Nếu ngươi chỉ tin khi mình có thời gian, và không có khả năng dành toàn bộ sự chú ý cho đức tin của mình, và nếu ngươi luôn qua loa trong đức tin, vậy thì ngươi sẽ không đạt được gì cả.
– Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất X, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời
Nghe bài thánh ca lời Đức Chúa Trời này, tôi quá xúc động đến độ không kìm được nước mắt. Tôi cảm thấy như Đức Chúa Trời đang ở ngay bên cạnh tôi, nghe lời cầu nguyện của tôi, dùng lời Ngài để dẫn dắt và khích lệ tôi. Tôi hiểu rằng tin Ngài là việc quan trọng nhất trong cuộc đời, quan trọng hơn cả việc ăn mặc, hưởng thụ, danh lợi hay tiền đồ mà tôi có thể đạt được. Mọi thứ thuộc về xác thịt đều là tạm thời. Chỉ khi mưu cầu lẽ thật, đạt được sự thay đổi trong tâm tính thì người ta mới có thể được cứu rỗi và sống sót. Làm tròn bổn phận là con đường để chúng ta bước vào thực tế lẽ thật. Trong khi làm bổn phận, chúng ta sẽ gặp phải đủ mọi khó khăn, vấn đề, và bộc lộ ra đủ loại tâm tính bại hoại. Tuy nhiên, việc này cũng thúc đẩy chúng ta tìm kiếm các nguyên tắc lẽ thật nhiều hơn, để giải quyết sự bại hoại của chính mình. Nếu chỉ tham gia nhóm họp khi rảnh rỗi, không làm bổn phận, mà lại dành phần lớn thời gian cho việc học, thì tôi sẽ ít trải nghiệm và ít khi tìm kiếm lẽ thật để giải quyết vấn đề hơn. Tôi sẽ chỉ hiểu một số câu chữ và đạo lý nông cạn, chứ không thể bước vào thực tế. Như vậy thì khó mà được cứu rỗi. Chị Mộ Thần và tôi tạo nên một sự đối lập rất rõ rệt. Chị Mộ Thần tin Đức Chúa Trời chưa được bao lâu, nhưng đã trải nghiệm được nhiều chuyện trong bổn phận và đã nhiều lần tìm kiếm lẽ thật. Khi thông công về lẽ thật trong các buổi nhóm họp, chị ấy có thể kết hợp với trải nghiệm của bản thân và nói một cách khá thực tế. Hơn nữa, chị ấy càng hiểu lẽ thật thì càng có đức tin lớn hơn nơi Đức Chúa Trời và càng hăng hái làm bổn phận của mình. Còn tôi thì lại coi đức tin nơi Đức Chúa Trời như một thú vui lúc rảnh rỗi, để tránh làm lỡ việc học. Tôi thỏa mãn với việc nhóm họp đơn giản là được rồi, chứ không nghĩ đến việc làm bổn phận của một loài thọ tạo. Nếu cứ tiếp tục tin theo kiểu mù mờ như vậy, rồi bỏ lỡ giai đoạn mấu chốt để mưu cầu lẽ thật, cuối cùng là không đạt được lẽ thật, thì chẳng phải tôi sẽ bị đào thải sao? Tôi nghĩ vừa hay hiện tại cũng sắp đến kỳ nghỉ, mình không thể bỏ lỡ cơ hội để làm bổn phận và đạt được lẽ thật này. Thế nên, tôi tạm thời không nghĩ đến chuyện sau khi khai giảng, và nói với người chị em kia rằng mình sẵn lòng rèn luyện để làm bổn phận.
Trong kỳ nghỉ, chúng tôi cùng nhau chủ trì các buổi nhóm họp. Khi các anh chị em nhóm họp cùng nhau, mọi người đều có thể đơn thuần và cởi mở tâm sự với nhau. Tôi cảm thấy đặc biệt tự do và được giải tỏa. Nhìn thấy các bạn cùng lớp ở trường đại học dành cả ngày để ăn uống, chơi bời, đắm chìm vào chiếc điện thoại, game online, chuyện yêu đương, và sống một cuộc sống sa đọa, suy đồi, tôi nhớ lại rằng mình đã từng giống như họ. Hễ rảnh rỗi là tôi sẽ nghịch điện thoại, theo dõi phim truyền hình, chẳng có chuyện gì chính đáng trong lòng cả. Giờ đây, qua những buổi nhóm họp và ăn uống lời Đức Chúa Trời, tôi nhận ra rằng những trào lưu tà ác này chỉ sẽ chiếm giữ lòng tôi, khiến nó rời xa Đức Chúa Trời, chứ chẳng có chút ích lợi nào cho sự sống của tôi cả. Dần dần, tôi lập quyết tâm tránh xa những trào lưu tà ác này, có thể tĩnh tâm trước Đức Chúa Trời, ăn uống lời Ngài và làm bổn phận. Tôi không còn sống qua ngày đoạn tháng một cách vô nghĩa nữa. Tôi nhận ra chỉ khi tin Đức Chúa Trời, mưu cầu lẽ thật và làm bổn phận thì tôi mới có thể tránh xa những trào lưu tà ác, sống một cuộc đời có giá trị và ý nghĩa.
Sau này, khi càng đến gần ngày khai giảng, tôi có chút do dự trong lòng. Tôi có nên bỏ học và làm bổn phận toàn thời gian hay không? Tôi tìm chị Mộ Thần và hỏi: “Khoảng thời gian này, tôi cũng thể nghiệm và lĩnh hội được rằng mình có thể đạt được nhiều lẽ thật hơn khi làm bổn phận. Tôi cũng muốn ăn uống lời Đức Chúa Trời nhiều hơn và làm tròn bổn phận của mình. Nhưng khi nghĩ đến việc sau này không có việc làm tốt, không được ai coi trọng, và không thể báo đáp tốt hơn cho cha mẹ, tôi lại không còn ý chí buông bỏ việc học nữa”. Chị ấy đã thông công về trải nghiệm của bản thân mình cho tôi, và tìm lời Đức Chúa Trời có liên quan để giúp tôi. Đức Chúa Trời Toàn Năng phán: “Trong suốt quá trình con người học hỏi kiến thức, Sa-tan sử dụng tất cả các phương thức, cho dù đó là kể những câu chuyện, hoặc chỉ đơn giản là cho họ một hạng mục tri thức, hoặc để cho họ thỏa mãn những dục vọng hoặc lý tưởng của mình. Sa-tan muốn đưa ngươi xuống theo con đường nào? Con người nghĩ rằng việc học hỏi kiến thức không có gì sai, rằng điều đó hoàn toàn tự nhiên. Nói cho dễ nghe hơn, nuôi dưỡng những lý tưởng cao cả hoặc có tham vọng được gọi là có chí khí, và điều này nên là con đường đúng đắn trong đời người. Chẳng phải đó là cách sống vinh quang hơn cho con người nếu họ có thể thực hiện lý tưởng của riêng mình, hoặc lập nghiệp thành công sao? Bằng cách làm những điều này, con người không chỉ có thể làm rạng danh tổ tiên mình mà còn có cơ hội để lại tiếng thơm muôn đời – chẳng phải đây là một điều tốt sao? Đây là một điều tốt trong mắt của những con người trần tục, và đối với họ thì nó nên là đúng đắn và tích cực. Tuy nhiên, Sa-tan, với những động cơ nham hiểm của mình, có dẫn con người vào con đường kiểu này là xong chuyện không? Tất nhiên là không. Trên thực tế, cho dù lý tưởng của con người có cao đến đâu, cho dù mong muốn của con người có thực tế đến đâu hoặc chúng có thể chính đáng đến mức nào, thì tất cả những gì con người muốn đạt được, tất cả những gì con người mưu cầu đều gắn chặt với hai từ. Hai từ này cực kỳ quan trọng đối với mỗi người trong suốt cả cuộc đời, và chúng là những gì Sa-tan muốn tiêm nhiễm vào trong con người. Hai từ này là gì? Đó là ‘danh’ và ‘lợi’. Sa-tan sử dụng một phương thức rất ôn hòa, một phương thức rất phù hợp với những quan niệm của con người, không phải là phương thức rất quá khích, qua đó nó khiến con người bất tri bất giác tiếp nhận phương thức sinh tồn của nó, phép tắc sống của nó, thiết lập mục tiêu và phương hướng cuộc đời của họ, cũng bất tri bất giác có những lý tưởng trong đời. Bất kể những lý tưởng trong đời này được mô tả hoành tráng đến thế nào, chúng vẫn luôn xoay quanh danh và lợi. Sự mưu cầu một đời của bất kỳ vĩ nhân, danh nhân, hay bất kỳ con người nào, chỉ liên quan đến hai từ này: ‘danh’ và ‘lợi’. Trong mắt con người, một khi họ có được danh lợi, thì họ có vốn liếng để hưởng thụ vinh hoa phú quý, hưởng thụ cuộc đời. Trong mắt con người, có danh và lợi thì họ có vốn liếng để vui chơi phè phỡn, hưởng thụ xác thịt không chút kiêng dè. Vì danh và lợi mà con người rất thèm khát này, người ta vui vẻ và bất tri bất giác đem thân xác và tâm hồn mình, đem hết mọi sự của mình, cả tiền đồ và số phận của mình mà giao cho Sa-tan. Họ làm vậy không chút do dự, không chút nghi hoặc, càng không hề biết lấy lại tất cả những gì là của mình. Con người đã giao mình cho Sa-tan và trung thành với nó như vậy rồi, thì còn có thể khống chế bản thân hay không? Chắc chắn là không. Họ bị Sa-tan kiểm soát triệt để rồi. Họ cũng triệt để chìm trong vũng lầy này, và không thể tự mình thoát ra. Một khi con người bị sa lầy trong danh và lợi, thì họ không còn tìm kiếm những gì là sự sáng, những gì là chính nghĩa, hoặc những gì là đẹp đẽ và tốt lành. Đó là vì sức dụ dỗ của danh và lợi đối với con người quá lớn; chúng trở thành những thứ mà con người theo đuổi suốt đời, thậm chí là vĩnh viễn mãi không có hồi kết. Chẳng lẽ tình hình thực sự không phải vậy sao?” (Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất VI, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời). Từ lời Đức Chúa Trời, tôi thấy được rằng, Sa-tan dùng danh lợi làm mồi nhử, khiến con người nỗ lực học tập tri thức, mưu cầu trở nên người xuất chúng, xem danh lợi là mục tiêu sống còn của mình, phủ nhận sự tể trị của Đức Chúa Trời, rồi bất giác rời xa sự trông chừng, bảo vệ của Đấng Tạo Hóa, sống trong cái bẫy của Sa-tan và cuối cùng là bị nó nuốt chửng. Tôi đã bị Sa-tan tổn hại sâu sắc. Từ nhỏ, tôi đã tiếp nhận sự giáo dục của gia đình và nhà trường, những thứ như “Tri thức cải biến vận mệnh” và “Chịu được cái khổ nhất thiên hạ, mới đứng được trên thiên hạ”. Tôi tin rằng thành tựu trong học vấn có thể làm rạng rỡ tổ tông, giúp bản thân nên người xuất chúng và được người khác coi trọng. Tôi nhìn thấy cha mẹ mình không có trình độ học vấn, chỉ có thể dựa vào lao động vất vả để nuôi gia đình. Không chỉ có mệt nhọc, họ còn không được ai coi trọng cả. Tôi cảm thấy sống cả đời như vậy không có giá trị, chỉ khi đạt được tri thức, học vấn tốt, tương lai có được một công việc tử tế thì mới có thể thay đổi hoàn cảnh sống của mình và được họ hàng, bạn bè coi trọng. Để thực hiện lý tưởng của mình, tôi học suốt ngày suốt đêm, khi thi đại học lần đầu tiên không được như ý, tôi chọn học lại và còn cật lực hơn trước. Thậm chí khi ký túc xá đã tắt đèn, tôi vẫn cầm đèn pin, nằm trong chăn và đọc tài liệu học tập. Mắt cận thị ngày một nặng, nhưng tôi cũng không để ý. Tôi thường hay suy tính được mất, lo lắng bồn chồn, chỉ vì một tờ giấy thành tích. Khi kỳ thi đại học đến gần, tôi cứ luôn căng thẳng, tựa như một chiếc đồng hồ đã lên dây cót, sợ mất đi “cọng rơm cứu mạng” duy nhất của mình. Tôi cũng từng cảm thấy hoang mang và đau khổ, nhưng lại không có sức lực để thoát ra, chỉ có thể thuận theo những trào lưu này. Bây giờ thì tôi đã hiểu, Sa-tan dùng danh lợi để mê hoặc con người, khiến lòng người ngày càng xa rời Đức Chúa Trời. Tôi nghĩ lại sau khi tôi thi đỗ đại học, một người họ hàng đã rao truyền phúc âm cho tôi và đưa tôi đến trước Đức Chúa Trời, nhưng tôi vẫn xem mưu cầu tiền đồ tốt là việc quan trọng hàng đầu. Tôi chỉ muốn tin Đức Chúa Trời lúc rảnh rỗi, điều kiện tiên quyết là không được làm ảnh hưởng đến việc học, càng không sẵn lòng từ bỏ việc học để dâng mình cho Đức Chúa Trời toàn thời gian. Tôi nhận ra danh lợi chính là trở ngại lớn nhất của mình trong việc thực hành lẽ thật và làm bổn phận. Hiện tại, tôi đã nghe thấy tiếng của Đức Chúa Trời, nhưng lại không thể mưu cầu lẽ thật, làm tròn bổn phận của mình, mà vẫn còn sống dựa vào những quy tắc sinh tồn của Sa-tan, xem danh lợi còn quý giá hơn cả lẽ thật và sự sống. Tôi thực sự chẳng biết phân biệt đúng sai! Cho dù sau khi tốt nghiệp, tôi cầm được văn bằng, tìm được một công việc tốt, nhưng nếu không có được lẽ thật và sự sống thì cuối cùng, tôi cũng sẽ bị Đức Chúa Trời đào thải. Trước kia, tôi luôn cho rằng vừa đi học vừa tin Đức Chúa Trời thì sẽ có thể đạt được cả danh lợi cũng như phúc lành của Đức Chúa Trời. Đây chỉ là mong muốn đơn phương của tôi, và hoàn toàn không phù hợp với lẽ thật. Đức Chúa Trời phán: “Nếu ngươi chỉ tin khi mình có thời gian, và không có khả năng dành toàn bộ sự chú ý cho đức tin của mình, và nếu ngươi luôn qua loa trong đức tin, vậy thì ngươi sẽ không đạt được gì cả” (Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất X, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời). Đức Chúa Jêsus cũng đã phán: “Nếu ai trong các ngươi không bỏ mọi sự mình có, thì không được làm môn đồ Ta” (Lu-ca 14:33). Tôi hiểu được rằng, đi theo Đức Chúa Trời thì phải có một tấm lòng tận tụy, không được bị kìm kẹp hay trói buộc bởi gia đình, xác thịt, tiền tài và danh lợi. Chúng ta phải dành toàn bộ thời gian của mình cho việc làm bổn phận, mưu cầu lẽ thật, đạt được lẽ thật và cuối cùng là được Đức Chúa Trời cứu rỗi. Giống như các môn đồ của Đức Chúa Jêsus trong Thời đại Ân điển vậy, người thì vứt bỏ địa vị, tiền tài, người thì vứt bỏ gia đình, toàn tâm toàn ý theo Đức Chúa Jêsus, đi khắp nơi rao truyền phúc âm và làm chứng cho Chúa. Đây là những cuộc đời có ý nghĩa, xứng đáng để chúng ta noi theo. Ngoài ra, trước kia tôi cho rằng có được tri thức và học vấn tốt thì sẽ có thể có công việc tốt, có thể sống sung sướng, không phải lo cơm ăn áo mặc, được họ hàng và bạn bè coi trọng. Tôi cho rằng chỉ có danh lợi mới mang lại hạnh phúc. Bây giờ nghĩ lại, mặc dù nhiều người trí thức, người có tiền có thế trông bề ngoài có vẻ rạng rỡ, tươi đẹp, đi đến đâu cũng oai phong, nhưng họ không tin Đức Chúa Trời và không hiểu lẽ thật. Họ sống trong cái bẫy của Sa-tan, tranh danh đoạt lợi, tranh giành cấu xé lẫn nhau. Vì đạt được địa vị và danh vọng mà bào mòn thân thể, bán đứng nhân cách và phẩm giá của mình. Cuộc sống của họ u ám và không hề hạnh phúc. Nếu con người mất đi sự trông chừng, bảo vệ của Đức Chúa Trời, không được Ngài ban phúc hay cứu rỗi, thì còn nói gì đến hạnh phúc nữa? Cho dù họ có bao nhiêu tri thức, được bao nhiêu người coi trọng, hưởng thụ vật chất tốt đẹp đến đâu, thì cuối cùng vẫn phải rơi vào thảm họa, trầm luân và diệt vong. Đây không phải là tiền đồ thực sự. Hiện đang là thời kỳ sau rốt, Đức Chúa Trời sẽ kết thúc thời đại này và làm công tác thưởng thiện phạt ác. Chỉ có mưu cầu lẽ thật, đạt đến sự thay đổi tâm tính thì mới có thể được cứu rỗi, sống sót, và được Đức Chúa Trời mang vào thời đại kế tiếp. Đây mới là tiền đồ thực sự.
Sau đó, tôi đọc trải nghiệm của Phi-e-rơ, từ đó có được một số dẫn dắt và khích lệ. Đức Chúa Trời Toàn Năng phán: “Sống trong điều kiện xã hội tuyệt vời như vậy, rõ ràng là điều may mắn với Phi-e-rơ. Ông thông minh lanh lợi, dễ tiếp nhận những điều mới. Sau khi tới trường, với những bài đã học, ông đều có thể học một biết mười mà dường như chẳng hề tốn công sức. Cha mẹ ông tự hào vì có một người con trai thông minh lanh lợi như vậy, vì vậy họ đã dành hết tất cả tâm huyết để cho ông đi học, hy vọng rằng ông có thể xuất sắc hơn người, có được một chức vụ chính thức trong xã hội bấy giờ. Trong sự không hay không biết, Phi-e-rơ có hứng thú với Đức Chúa Trời, vì vậy khi học trung học năm mười bốn tuổi, ông đã chán ghét chương trình giảng dạy về ‘Văn hóa Hy Lạp cổ đại’ mà mình đang học, đặc biệt là rất ghét những nhân vật hư cấu trong lịch sử Hy Lạp cổ đại. Kể từ đó, Phi-e-rơ, người vừa bước vào thời thanh xuân, bắt đầu nghiên cứu về cuộc đời, bắt đầu tiếp xúc với xã hội. Ông không báo đáp công sức của cha mẹ bằng lương tâm vì ông thấy rõ ‘con người đang sống trong một không gian tự lừa dối mình, tất cả đều sống trong cuộc đời vô nghĩa, hủy hoại cả cuộc đời của bản thân để tranh giành công danh lợi lộc’. Lý do ông thấy điều này có liên quan lớn đến môi trường xã hội mà ông đang sống. Kiến thức của con người càng nhiều, mối quan hệ giữa người với người càng phức tạp, và thế giới nội tâm của con người càng phức tạp, thì vì thế mà không gian con người đang sống càng trống rỗng. Trong tình cảnh này, Phi-e-rơ bắt đầu đi khắp mọi nơi trong thời gian rảnh rỗi. Trong số những người mà ông đã đến thăm, những người theo tôn giáo chiếm đa số. Dường như trong thâm tâm, ông có cảm giác mơ hồ rằng những điều khó hiểu trong thế giới con người có thể được làm sáng tỏ trong thế giới tôn giáo, vì vậy, ông thường lui tới một nhà nguyện cách nhà không xa để tham dự các buổi nhóm thờ phượng. Cha mẹ ông không hề hay biết về việc này. Sau đó, Phi-e-rơ, người luôn có phẩm hạnh và học vấn xuất sắc, bắt đầu ghét đi học. Dưới sự giám sát của cha mẹ, ông miễn cưỡng học hết trung học. Ông bơi từ biển kiến thức vào bờ, hít một hơi thật sâu và từ đó trở đi, không ai giáo dục và hạn chế ông nữa” (Chỉ ra những mầu nhiệm của “Lời Đức Chúa Trời với toàn vũ trụ” – Về cuộc đời của Phi-e-rơ, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Từ trải nghiệm của Phi-e-rơ, tôi thấy được rằng ông có nội tâm đơn thuần, yêu thích những điều tích cực, còn trẻ mà đã bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời. Thông qua tiếp xúc xã hội, ông đã nhận ra rằng con người đều sống cả đời vì danh và lợi, càng học được nhiều tri thức thì tâm tư lại càng phức tạp và bại hoại. Ông cũng thấy rõ sự tăm tối, tà ác của xã hội, và sự trống rỗng trong việc mưu cầu danh lợi, địa vị. Ông không thuận theo ý nguyện của cha mẹ là mưu cầu trở thành người xuất chúng, và cố kiếm lấy một chức quan trong xã hội. Thay vì vậy, ông dứt khoát từ bỏ việc học để đi con đường tin Đức Chúa Trời, sau đó là đi theo Đức Chúa Jêsus. Ông dành cả đời để mưu cầu nhận biết Đức Chúa Trời, tìm kiếm tâm ý của Ngài trong mọi việc, và nhận biết những thiếu sót, khiếm khuyết của mình thông qua lời Ngài. Cuối cùng, ông đã có thể thuận phục Đức Chúa Trời đến chết và yêu kính Ngài đến cùng. Ông đã được Đức Chúa Trời khen ngợi và sống thể hiện ra một cuộc đời có ý nghĩa. Còn tôi thì ngược lại, tôi không nhìn thấu được sự việc, vì mưu cầu danh lợi mà không sẵn lòng làm bổn phận của loài thọ tạo, hài lòng với việc chỉ tin Đức Chúa Trời những khi rảnh rỗi. Tiếp tục tin như vậy thì cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng mà thôi! Tôi phải noi theo Phi-e-rơ, buông bỏ tiền đồ của bản thân, và chủ động mưu cầu những điều tích cực. Trong thời gian ở đại học, tôi nhìn thấy được sự tăm tối và tà ác của xã hội này. Các trường đại học dưới quyền của ĐCSTQ đều là cơ sở cho nền giáo dục vô thần. Mọi người đều mưu cầu sự phù phiếm, khao khát sự tà ác, sinh viên trong trường ăn uống, chơi bời, ẩu đả với nhau nhưng chẳng một ai quan tâm. Thế nhưng, những người tin Đức Chúa Trời và đi con đường đúng đắn thì lại bị cản trở ở khắp nơi. Trường học còn lan truyền những tin đồn nhảm để kết tội và phỉ báng Đức Chúa Trời, khiến mọi người xa rời và phản bội Ngài. Nếu tôi tiếp tục học đại học ở đây, thì chỉ có thể bị những trào lưu tà ác này cuốn đi, và ngày càng xa rời Đức Chúa Trời. Cuối cùng, tôi sẽ rơi vào đại thảm họa và bị hủy diệt. Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể chỉ ra con đường đúng đắn cho con người, và chỉ khi hiểu lẽ thật thì họ mới có thể sống thể hiện ra hình tượng con người nhiều hơn. Tôi sẵn lòng lựa chọn làm bổn phận để thỏa mãn Đức Chúa Trời.
Nhưng khi thực sự quyết định buông bỏ việc học, tôi vẫn có đôi chút lo ngại. Một khi lựa chọn làm bổn phận toàn thời gian, sau này tôi sẽ không thể kiếm tiền để nuôi cha mẹ được nữa. Cha mẹ đã vất vả nuôi tôi khôn lớn và ăn học, giờ thì họ đã già rồi, sức khỏe không còn tốt như trước. Sau này nếu họ trở bệnh, tôi sẽ không có đủ điều kiện để chăm sóc cho họ. Tôi luôn cảm thấy mắc nợ họ. Khi biết được tình trạng của tôi, một người chị em đã tìm lời Đức Chúa Trời cho tôi. Và tôi đọc được lời Ngài: “Ta sẽ luôn ủi an những ai lĩnh hội được ý của Ta, và Ta sẽ không để họ phải chịu hay gặp nguy hiểm. Điều quan trọng giờ là có thể hành động theo tâm ý của Ta. Những ai làm được điều này chắc chắn sẽ nhận lãnh ơn phước của Ta và đến dưới sự bảo vệ của Ta. Ai thực sự có thể trọn vẹn dâng mình cho Ta và dâng hiến mọi thứ của họ vì Ta? Hết thảy các ngươi chỉ nửa vời; suy nghĩ của ngươi cứ luẩn quẩn, nghĩ về gia đình, về thế giới bên ngoài, về thức ăn và quần áo. Mặc dù thực tế là ngươi đang ở trước Ta mà làm việc cho Ta, nhưng trong lòng ngươi vẫn nghĩ về vợ con và cha mẹ ngươi ở nhà. Họ là tài sản của ngươi sao? Tại sao ngươi không giao phó họ vào tay Ta? Ngươi không tin Ta sao? Hay vì rằng ngươi sợ Ta sẽ sắp xếp những điều không phù hợp cho ngươi?” (Những lời phán của Đấng Christ buổi ban đầu – Chương 59, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Người thật lòng dâng mình cho Đức Chúa Trời sẽ có lòng trung thành và thuận phục đối với Ngài. Họ làm bổn phận mà không phải suy tính cho lợi ích, được mất của bản thân, làm tròn chức trách để hoàn thành sự ủy thác của Đức Chúa Trời. Thế nhưng, khi đứng trước lựa chọn, tôi lại luôn lo lắng cho tiền đồ cá nhân, gia đình và cha mẹ. Tôi không thể thực sự dâng hết mọi thứ của mình vào tay Đức Chúa Trời. Vận mệnh của cha mẹ tôi nằm trong sự tể trị của Đức Chúa Trời: Việc cả đời họ phải chịu bao nhiêu khổ, hưởng bao nhiêu phúc đã được Đức Chúa Trời sớm định trước rồi. Nếu họ mắc phải bệnh tật, chúng ta thân là con cái, kể cả có ở bên cạnh họ, hay bỏ tiền ra chữa bệnh cho họ, thì cũng không thể chịu đau đớn thay họ được. Chúng ta chẳng thể thay đổi được gì cả. Giống như bác của tôi vậy, ông có đông con. Điều kiện gia đình anh em họ của tôi tương đối tốt, họ cũng khá hiếu thảo với bác của tôi. Khi bác bị ung thư phổi, họ đều góp tiền cho bác làm phẫu thuật, và thay phiên chăm sóc bác. Ai cũng tưởng rằng phẫu thuật xong thì bác sẽ có thể hồi phục, nào ngờ, trong vòng vài tháng sau thì bác mất. Điều kiện gia đình tôi kém hơn, cha mẹ tôi chủ yếu là lao động chân tay. Nhưng sức khỏe của họ vẫn ổn, cả năm cũng rất ít ốm đau. Tôi nhận ra mình chưa nhận biết về thẩm quyền của Đức Chúa Trời, đức tin nơi Ngài cũng còn quá nhỏ. Tôi và cha mẹ đều có vận mệnh tách biệt, vận mệnh của cha mẹ tôi sẽ không hề bị ảnh hưởng bởi việc tôi có tin Đức Chúa Trời hay làm bổn phận hay không. Tôi nên sẵn lòng thuận phục sự sắp đặt và an bài của Đấng Tạo Hóa, phó thác mọi sự của cha mẹ tôi cho Đức Chúa Trời. Khi hiểu được những điều này, tôi không còn sống trong sầu khổ và ưu lo nữa, trong lòng cũng được giải tỏa rất nhiều.
Sau đó, tôi đọc được lời Đức Chúa Trời: “Đức Chúa Trời tìm kiếm những người mong mỏi Ngài xuất hiện. Ngài tìm kiếm những người có thể nghe lời của Ngài, những người đã không quên sự ủy nhiệm của Ngài và dâng thân tâm của họ cho Ngài. Ngài tìm kiếm những người thuận phục như đứa trẻ sơ sinh trước mặt Ngài và không chống đối Ngài. Nếu ngươi dâng mình cho Đức Chúa Trời, không bị cản trở bởi bất kỳ thế lực nào, thì Đức Chúa Trời sẽ nhìn ngươi với sự ưu ái và sẽ ban phước lành cho ngươi. Nếu ngươi ở địa vị cao, có tiếng tăm, sở hữu kiến thức phong phú, làm chủ nhiều của cải và được nhiều người ủng hộ, nhưng những điều này không ngăn cản ngươi đến trước mặt Đức Chúa Trời chấp nhận sự kêu gọi của Ngài cùng sự ủy nhiệm của Ngài và làm những gì Đức Chúa Trời yêu cầu ở ngươi, thì mọi thứ ngươi làm sẽ là chính nghĩa ý nghĩa nhất trên đất và là sự nghiệp chính nghĩa nhất của nhân loại” (Phụ lục 2: Đức Chúa Trời tể trị số phận của cả nhân loại, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Từ lời Đức Chúa Trời, tôi hiểu được tâm ý tha thiết muốn cứu rỗi nhân loại của Ngài. Đức Chúa Trời đang tìm kiếm những người có thể nghe lời Ngài, thuận phục Ngài, và cũng muốn cứu rỗi những người khao khát sự xuất hiện của Ngài. Nếu con người có thể buông bỏ danh tiếng, địa vị, tiền tài, lợi ích, và đến trước Đức Chúa Trời để làm bổn phận của mình, thì đây là việc được Ngài khen ngợi, cũng là việc có ý nghĩa nhất. Tôi nghĩ đến việc Phi-e-rơ có thể nghe theo lời gọi của Đức Chúa Trời, làm tròn bổn phận của mình, cuối cùng là làm chứng một cách tốt đẹp và vang dội để an ủi lòng Ngài. Tôi cũng nên hoàn thành chức trách của một loài thọ tạo và làm tròn bổn phận của mình, như vậy thì mới là người có lương tâm và nhân tính. Tôi có thể có may mắn được làm bổn phận trong hội thánh, đây là ân điển mà Đức Chúa Trời ban, tôi sẵn lòng buông bỏ việc học để làm bổn phận.
Sau đó, tôi nói với cha về lựa chọn của mình, ông cũng ủng hộ tôi, và nói: “Tin Đức Chúa Trời là con đường đúng đắn của đời người. Con cũng trưởng thành rồi, nếu đã lựa chọn con đường này thì phải có ý chí và nghị lực để bước tiếp. Dù cho gặp phải trở ngại hay khó khăn gì, con cũng đừng nản lòng. Hãy cứ kiên trì mà mưu cầu!”. Sự ủng hộ của cha khiến tôi hơi ngạc nhiên. Tôi biết tâm tư và ý niệm của cha cũng nằm trong tay Đức Chúa Trời, tôi thầm biết ơn Ngài, và càng thêm kiên định với đức tin đi theo Ngài. Sau khi khai giảng, tôi xin thầy giáo cho thôi học. Thầy không hiểu tại sao tôi bỏ một trường đại học tốt như vậy, cứ cố làm công tác tư tưởng cho tôi, và nói rằng: “Em phải nghĩ cho thật kỹ. Cha mẹ em đã cực khổ nuôi em lên đại học, em cũng khó khăn lắm mới thi đỗ. Nếu bây giờ em bỏ dở, sau này sẽ không có được công việc ổn định. Em phải nhìn xa trông rộng ra, đừng thiển cận như thế!”. Tôi nghe thầy giáo nói mình nên nhìn xa trông rộng, thì tim bỗng hẫng một nhịp, “Đúng, mình mà quyết định như này rồi thì về sau sẽ không có được việc làm tử tế. Vậy thì có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ được người khác coi trọng, hoặc là được hưởng thụ xác thịt”. Tôi ý thức được rằng tâm thái của mình không đúng, nên đã lập tức thầm cầu nguyện với Đức Chúa Trời. Lúc này, tôi nhớ rất rõ lời Đức Chúa Trời: “Dân sự của Ta phải luôn luôn cảnh giác trước quỷ kế của Sa-tan…” (Những lời của Đức Chúa Trời với toàn vũ trụ – Chương 3, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Tôi biết Đức Chúa Trời đang nhắc nhở và dẫn dắt tôi. Bề ngoài thì cỏ vẻ như tôi chỉ đang tiếp xúc với thầy giáo, nhưng thực ra, phía sau có quỷ kế của Sa-tan. Sa-tan mượn lời thầy giáo để nói một số điều có vẻ như muốn tốt cho tôi, để dụ dỗ tôi xa rời Đức Chúa Trời và từ bỏ bổn phận. Sa-tan thực sự quá đê tiện rồi! Tôi cũng ngẫm nghĩ, “Thầy giáo nói mình không được thiển cận mà phải nhìn xa trông rộng, rốt cuộc thì như thế nào mới là nhìn xa trông rộng chứ? Nếu mình mưu cầu tốt nghiệp, lấy được bằng cấp cao, có một công việc tốt và được người khác coi trọng, nhưng lại không thể làm tròn bổn phận, không đạt được lẽ thật, thì đến khi công tác của Đức Chúa Trời kết thúc, mình sẽ chẳng được gì cả. Còn nếu đi theo Đức Chúa Trời, làm tròn bổn phận của loài thọ tạo, thì mình có thể được cứu rỗi. Đây mới là sự lựa chọn đúng đắn nhất, mới là nhìn xa trông rộng”. Thế nên tôi kiên định trả lời: “Nghỉ học không phải là lựa chọn bốc đồng nhất thời của em. Em cũng đã cân nhắc rất lâu và sẽ không hối hận”. Thầy giáo thấy không thuyết phục được tôi, nên bất lực lắc đầu, đành phải làm thủ tục cho tôi nghỉ học. Khoảnh khắc bước ra khỏi khuôn viên trường, tôi thấy cực kỳ khoan khoái, vì sau này có nhóm họp hay làm bổn phận gì, tôi cũng không cần chịu sự kìm kẹp của thầy cô giáo và bạn học nữa. Tôi thấy như trên vai trút bỏ được một gánh nặng lớn, cảm thấy mình như chú chim nhỏ sổ lồng, được trở về trong cái ôm của bầu trời xanh.
Sau đó tôi dành toàn bộ thời gian để dấn thân vào hàng ngũ làm bổn phận. Tôi cùng các anh chị em nhóm họp và làm bổn phận mỗi ngày, trong lòng cũng cảm thấy rất thoải mái và bình yên. Trong quá trình làm bổn phận, tôi cũng bộc lộ rất nhiều tâm tính bại hoại. Chẳng hạn như, khi làm bổn phận, tôi chỉ ham cái lợi trước mắt, qua loa chiếu lệ, tham hưởng sự an nhàn xác thịt; tôi cũng trải nghiệm một số sự tỉa sửa, sửa phạt và sửa dạy. Tôi đã có được một chút nhận thức về tâm tính bại hoại của mình, và đạt được một số thay đổi. Đây không phải là những tiến bộ mà tôi có thể thu hoạch được nếu còn cắp sách đến trường đại học. Tạ ơn Đức Chúa Trời đã kéo tôi ra khỏi vũng bùn của việc mưu cầu danh lợi, và dẫn dắt tôi đi trên con đường đúng đắn của đời người!