82. Suy ngẫm về câu nói “Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý”
Hồi nhỏ, tôi thường thấy bố tôi hay giúp người khác làm việc này việc kia, ai đến nhờ việc gì ông cũng đều nhận lời. Có những lúc, dù đang bận việc nhà, ông cũng ngại từ chối, thành ra ông được lòng mọi người lắm. Tôi thầm nghĩ: “Ra tay giúp người lúc khó khăn, cách sống như vậy thật khiến người ta khâm phục và tán thành. Lớn lên, mình cũng muốn làm một người tốt như bố”. Lớn lên, vì thích mày mò đồ điện nên hễ nhà hàng xóm có hỏng radio, ti vi hay bóng đèn là họ lại đến nhờ tôi, và tôi cũng chẳng bao giờ nỡ từ chối. Tôi cho rằng người khác nhờ mình là vì họ tin tưởng, coi trọng mình, nên mình không được làm họ thất vọng. Sau khi tin Đức Chúa Trời, tôi bắt đầu thực hiện bổn phận trong hội thánh. Tôi biết một chút về máy tính nên hầu hết các sự cố thông thường tôi đều giải quyết được, và dù đi đâu, hễ anh chị em có vấn đề về máy tính là lại nhờ tôi giúp. Hễ được nhờ là tôi đều giúp, vì nghĩ rằng anh chị em đã tìm đến mình nghĩa là họ tin tưởng mình, vậy nên mình phải cố hết sức giúp đỡ chứ không thể để họ thất vọng được. Sau này, tôi được sắp xếp đi thực hiện bổn phận ở nơi khác. Thỉnh thoảng về nhà, vợ tôi lại bảo có mấy anh chị em muốn nhờ tôi sửa máy tính, còn nói tay nghề tôi tốt nên họ cứ đợi tôi về sửa cho bằng được. Nghe vậy, tôi lại càng cảm thấy được anh chị em tin tưởng, và dù cho bổn phận có bận rộn, tôi vẫn ưu tiên giúp họ giải quyết vấn đề máy tính trước.
Tháng 3 năm 2024, tôi trở về quê nhà để chăm tưới cho người mới. Nhưng vì mới bắt đầu rèn luyện, tôi không biết cách giải quyết một số vấn đề và khó khăn của họ, nên cần tìm hiểu thêm lẽ thật về khải tượng. Anh chị em biết tôi đã về, thế là hễ máy tính có vấn đề, họ đều tìm đến tôi. Một hôm, tôi đang tìm hiểu vấn đề của mấy người mới và học hỏi thêm lẽ thật để chuẩn bị cho buổi nhóm họp thông công với họ lần tới, thì một anh em đến nói máy tính của anh ấy có vấn đề và nhờ tôi sửa giúp. Tôi thấy hơi khó xử, bụng bảo dạ: “Vấn đề của những người mới này cần giải quyết gấp, mình còn phải học hỏi thêm lẽ thật về khải tượng nữa, thời gian thì eo hẹp. Nhưng nếu mình từ chối thẳng thừng thì chẳng phải sẽ làm anh ấy thất vọng sao? Anh ấy có nghĩ xấu về mình, nói mình không có tình yêu thương không nhỉ?”. Thế là tôi đành gác lại bổn phận, đi cùng anh em đó để giải quyết vấn đề máy tính, mãi đến mười một, mười hai giờ đêm mới xong. Đến trưa hôm sau, anh ấy lại vội vã chạy đến, nói máy tính lại có vấn đề rồi, nhờ tôi xem lại lần nữa. Tôi đã định nói là không có thời gian, bảo anh ấy tìm người khác sửa, nhưng lời đến miệng lại nuốt vào. Tôi nghĩ: “Anh ấy tin tưởng mình sửa máy tính, làm sao mình nỡ để anh ấy thất vọng ra về được chứ?”. Vậy là tôi lại một lần nữa gác bổn phận sang một bên để đi sửa máy tính. Sau một hồi kiểm tra và sửa chữa kỹ lưỡng, máy tính đã hoạt động bình thường. Anh em đó vui vẻ nói: “Có anh ở đây, tôi thấy yên tâm hẳn”. Nghe câu này tôi thấy rất hài lòng, cảm thấy anh chị em vẫn rất coi trọng mình, và mình là một người đáng tin cậy trong lòng họ. Nhưng cũng vì mải giúp anh em sửa máy tính, tôi đã không tìm hiểu những lẽ thật về khải tượng mà mình cần, các vấn đề của người mới cũng không được giải quyết kịp thời. Lòng tôi cũng có chút áy náy, thầm nghĩ: “Tuy mình đã đáp ứng nhu cầu của anh em, nhưng lại làm trì hoãn bổn phận của chính mình. Làm vậy liệu có hợp với tâm ý của Đức Chúa Trời không?”. Lần khác, một chị em đến nhà tôi từ sáng sớm, nói máy tính của chị không vào mạng được, nhờ tôi qua xem giúp. Chị còn nói, giờ tôi về rồi, máy tính có hỏng, cứ tìm tôi sửa thì tiện hơn nhiều. Tôi thấy hơi khó xử, bụng bảo dạ: “Gần đây lãnh đạo kiểm tra công tác, phát hiện ra mấy người mới mình phụ trách chăm tưới vẫn còn một số quan niệm và vấn đề chưa được giải quyết. Họ đã giục mình phải mau chóng tìm hiểu thêm lẽ thật về khải tượng, vấn đề của người mới cần được giải quyết gấp, làm sao có thời gian sửa máy tính cho chị em được chứ? Vả lại, máy tính của chị ấy cũng không cần dùng gấp, vấn đề này hoàn toàn có thể chuyển cho các anh chị em chuyên sửa máy tính xử lý mà”. Tôi muốn từ chối chị ấy, nhưng lại không tài nào mở lời được, bụng bảo dạ: “Chị ấy vui vẻ tìm đến mình, nếu mình từ chối thì chẳng phải sẽ làm chị ấy thất vọng biết bao sao? Khi đó chị ấy sẽ nghĩ gì về mình đây?”. Thế là, tôi lại đi giúp chị ấy sửa máy tính, mãi đến hơn mười giờ đêm mới sửa xong. Vì mải giúp chị ấy sửa máy tính, tôi không có thời gian để suy ngẫm về các vấn đề của người mới, nên buổi nhóm họp không đạt được kết quả tốt lắm. Cứ như vậy, mỗi lần có anh chị em đến nhờ giúp, tôi đều gác lại công tác chính của mình để đi sửa máy tính cho họ. Dù biết rằng làm vậy sẽ trì hoãn nghiêm trọng bổn phận của mình, nhưng mỗi khi họ tìm đến, tôi lại ngại không nỡ từ chối.
Tôi đã cởi mở thông công về tình trạng của mình với vợ, và cô ấy cho tôi xem một video lời chứng trải nghiệm. Trong đó, tôi đọc được một đoạn lời của Đức Chúa Trời: “‘Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý’ đã được gia đình hoặc xã hội tiêm nhiễm vào từng người như là một trong những đức hạnh con người phải có. Nếu ngươi có đức hạnh này, mọi người sẽ nói rằng ngươi cao thượng, tôn quý, có nhân cách, rằng ngươi được xã hội tôn trọng và đánh giá cao. Vì câu ‘Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý’ đến từ con người và từ Sa-tan, nên nó trở thành đối tượng để chúng ta mổ xẻ, phân định, hơn nữa còn là đối tượng chúng ta sẽ loại bỏ. Tại sao chúng ta lại phân định và loại bỏ câu này? Trước tiên, chúng ta sẽ xem xét câu này có đúng không và liệu con người làm theo nó có đúng không. Người ta có thực sự cao quý khi sở hữu phẩm chất đạo đức ‘Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý’ không? Một người như vậy có sở hữu thực tế lẽ thật không? Họ có nhân tính và các nguyên tắc hành xử mà Đức Chúa Trời phán dạy loài thọ tạo nên có không? Tất cả các ngươi đều hiểu câu ‘Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý’ chứ? Trước tiên, hãy giải thích ý nghĩa của câu này bằng ngôn từ của chính mình. (Thưa, nó có nghĩa là khi ai đó giao phó việc gì cho con, thì con nên nỗ lực hết mình để hoàn thành.) Chẳng phải nên làm như vậy sao? Nếu ai đó giao phó việc gì cho ngươi, chẳng phải họ đánh giá cao ngươi sao? Họ đánh giá cao ngươi, tin tưởng ngươi và cho rằng ngươi đáng tin cậy. Vì vậy, bất kể người khác yêu cầu ngươi làm gì, ngươi nên đồng ý và làm cho tốt, cho trọn vẹn theo yêu cầu của họ, để họ vui vẻ, hài lòng. Làm như vậy thì ngươi là người tốt. Hàm ý của câu này là liệu người giao phó việc cho ngươi có hài lòng hay không sẽ quyết định ngươi có được coi là người tốt hay không. Có thể giải thích theo cách này không? (Thưa, có.) Vậy thì chẳng phải để được coi là người tốt trong mắt người khác và được xã hội công nhận thật dễ hay sao? (Thưa, phải.) ‘Dễ’ nghĩa là gì? Nghĩa là tiêu chuẩn rất thấp và không hề cao quý” (Mưu cầu lẽ thật là gì (14), Lời, Quyển 6 – Về việc mưu cầu lẽ thật). Suy ngẫm lời Đức Chúa Trời, tôi nghĩ lại mình đã bị ảnh hưởng bởi bố từ nhỏ thế nào. Tôi thấy mỗi khi người trong làng đến nhờ việc, ông thà gác lại việc nhà để lo cho xong việc của người ta, nhờ vậy mà cuối cùng đã có được lòng tin của mọi người xung quanh. Vì vậy, tôi đã cho rằng làm người là phải sống theo quan niệm “Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý”, như vậy mới là người tốt và đáng tin. Vì tôi thích mày mò đồ điện, nên hễ nhà ai hỏng đèn, radio, ti vi hay đồ điện khác, chỉ cần họ tìm đến là tôi đều cố hết sức sửa giúp. Tôi tin rằng chỉ có làm vậy mới xứng với lòng tin của người khác. Mỗi lần sửa đồ xong cho ai đó, nghe họ khen ngợi, cảm ơn là lòng tôi lại rất vui, cảm thấy mình đúng là một người tốt, đáng tin cậy trong lòng họ. Sau khi tin Đức Chúa Trời, tôi vẫn sống theo quan niệm này. Tôi chăm tưới cho người mới, và vì mới bắt đầu rèn luyện, tôi có nhiều thiếu sót, không thể thông công sáng tỏ về một số lẽ thật, nên cần hiểu thêm lẽ thật về khải tượng, chỉ như vậy mới có thể làm tốt bổn phận của mình. Tuy nhiên, tôi đã không dồn tâm sức vào công tác chính của mình. Khi anh chị em đến nhờ giúp về vấn đề máy tính, để tránh làm họ thất vọng và để giữ gìn hình ảnh tốt đẹp của mình trong mắt họ, tôi đã ngay lập tức gác lại bổn phận để đi sửa giúp họ. Kết quả là, tôi đã không tìm kiếm hay trang bị những lẽ thật liên quan đến vấn đề của người mới, và các buổi nhóm họp cũng không đạt được kết quả tốt. Tôi bị tư tưởng và quan điểm “Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý” khống chế, luôn cân nhắc xem anh chị em sẽ nghĩ gì về mình, và xem trọng việc người khác giao phó hơn cả bổn phận của mình. Tôi đã không làm tròn bổn phận của mình. Sao tôi có thể tự nhận mình là người tốt được chứ?
Sau đó tôi cứ suy ngẫm: “Tại sao mình thà làm ảnh hưởng đến bổn phận chứ không nỡ từ chối người khác? Đây rốt cuộc là vấn đề gì?”. Rồi tôi đọc được những lời này của Đức Chúa Trời: “Có người nói: ‘Trong số những người “Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý” cũng có nhiều người không tìm cách hưởng lợi trên phí tổn của người khác chứ. Họ chỉ đơn giản là cố hết sức để xử lý tốt mọi việc, những người này thực sự có đức hạnh này’. Nói thế không đúng. Ngay cả khi họ không mưu cầu tiền tài, vật chất hay bất kỳ lợi ích nào, họ vẫn mưu cầu danh tiếng. ‘Danh tiếng’ này là gì? Có nghĩa là: ‘Mình đã nhận được sự tin tưởng của mọi người để xử lý việc cho họ. Bất kể người giao phó việc cho mình có mặt hay không, chỉ cần mình cố hết sức xử lý tốt, thì mình sẽ có danh tiếng tốt. Ít nhất một số người sẽ biết mình là một người tốt, một người có phẩm chất đạo đức cao đẹp, một người đáng để noi theo. Mình có thể chiếm một vị trí trong mọi người và để lại danh tiếng tốt trong tập thể. Cũng đáng mà!’. Lại có người nói: ‘“Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý”, và vì người ta đã giao phó cho chúng ta, nên dù họ có mặt hay không, chúng ta cũng nên xử lý tốt công việc và theo đến cùng. Ngay cả khi chúng ta không để lại tiếng thơm muôn đời, thì ít nhất họ cũng không thể chỉ trích sau lưng chúng ta, nói rằng chúng ta không có uy tín. Chúng ta không thể để các thế hệ tương lai bị phân biệt đối xử và phải chịu kiểu bất công nặng nề này’. Họ đang tìm kiếm điều gì? Họ vẫn đang tìm kiếm danh tiếng. Một số người rất coi trọng tiền tài, số khác lại coi trọng danh tiếng. ‘Danh tiếng’ nghĩa là gì? Những từ ngữ thể hiện của ‘danh tiếng’ mà mọi người hay dùng là gì? Đó là được gọi là người tốt, người có phẩm chất đạo đức cao đẹp, người mẫu mực, hiền sĩ hoặc thánh nhân. Thậm chí có một số người vì làm được một việc theo câu nói ‘Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý’ và có kiểu phẩm chất đạo đức này mà đời đời được ca tụng, con cháu hưởng tiếng thơm. Ngươi thấy đấy, điều này giá trị hơn nhiều so với những lợi ích ít ỏi họ có thể nhận được hiện tại. Vì vậy, xuất phát điểm để bất kỳ ai tuân theo cái gọi là tiêu chuẩn đạo đức ‘Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý’ không đơn giản như vậy đâu. Họ không chỉ đang cố gắng làm tròn nghĩa vụ và trách nhiệm của mình với tư cách cá nhân, mà đúng hơn là họ tuân theo nó hoặc vì tư lợi hoặc vì danh tiếng, hoặc cho đời này hoặc cho đời sau. Tất nhiên, cũng có những người muốn tránh bị chỉ trích sau lưng và tránh bị mang tiếng. Tóm lại, xuất phát điểm để con người làm kiểu việc này không đơn giản, nó thực sự không phải là một xuất phát điểm từ góc độ nhân tính, cũng không phải là một xuất phát điểm từ trách nhiệm xã hội của nhân loại” (Mưu cầu lẽ thật là gì (14), Lời, Quyển 6 – Về việc mưu cầu lẽ thật). “Trong bất kỳ cộng đồng hay tập thể nào trong xã hội, mọi người đều muốn người khác coi mình là người có phẩm chất đạo đức cao đẹp, là người tốt, người uy tín, đáng tin cậy, và là người đáng được giao phó công việc. Ai cũng muốn thiết lập một hình ảnh nhận được sự tôn trọng và khiến người khác tin rằng họ là những con người bằng xương bằng thịt có tôn nghiêm, có tình có nghĩa, chứ không phải là dạng máu lạnh hay kẻ lạc loài. Nếu ngươi muốn hòa nhập vào xã hội và được chấp nhận, tán thành, thì trước tiên ngươi phải khiến họ công nhận ngươi là người có phẩm chất đạo đức cao đẹp, một người có nhân cách và đáng tin cậy. Vì vậy, bất kể họ đưa ra thể loại yêu cầu gì với ngươi, ngươi cũng cố hết sức để thỏa mãn họ, khiến họ vui vẻ, để rồi nhận được lời khen ngợi từ họ rằng ngươi là người đáng tin cậy, có phẩm chất đạo đức cao đẹp, rằng mọi người sẵn sàng kết giao với ngươi. Có như vậy, ngươi mới có cảm giác được sự hiện diện của mình trong cuộc đời. Nếu ngươi có thể được xã hội, đại chúng, đồng nghiệp và bạn bè tán thành, thì ngươi sẽ sống một cuộc sống vô cùng đầy đủ và mãn nguyện” (Mưu cầu lẽ thật là gì (14), Lời, Quyển 6 – Về việc mưu cầu lẽ thật). Lời Đức Chúa Trời đã vạch rõ gốc rễ của vấn đề. Hóa ra, khi người ta có thể “trung tín làm tròn việc người khác giao phó”, đó không phải vì họ muốn làm tròn bổn phận của mình, mà là vì họ muốn có được danh tiếng tốt. Phản tỉnh bản thân, tôi thấy mình đã bị ảnh hưởng bởi bố tôi từ nhỏ. Mỗi khi đồ điện nhà ai bị hỏng và họ nhờ tôi giúp, tôi đều nhận lời. Tôi làm tất cả những điều này để có được danh tiếng tốt trong làng, để người khác khen ngợi mình. Sau khi bắt đầu thực hiện bổn phận, mỗi khi anh chị em gặp vấn đề về máy tính và tìm đến tôi, tôi đều cảm thấy không nỡ từ chối, dù cho bổn phận của mình có bận rộn đến đâu. Đặc biệt là khi các anh chị em nói tay nghề sửa chữa của tôi tốt, tôi cảm thấy rất hài lòng, nghĩ rằng đó là họ đang tin tưởng mình. Để giữ gìn hình ảnh tốt đẹp trong lòng các anh chị em, dù biết rõ các vấn đề của người mới vẫn chưa được giải quyết, tôi cần trang bị thêm những lẽ thật về khải tượng mà mình còn chưa thấu tỏ, nhưng khi anh chị em đến nhờ giúp về máy tính, dù muốn từ chối, tôi lại không tài nào mở lời được vì sợ làm họ thất vọng, sợ họ nghĩ mình vô tâm và có ấn tượng xấu về mình. Thực ra, nếu máy tính của họ cần dùng gấp, thỉnh thoảng tôi giúp giải quyết cũng không sao, nhưng có những máy tính không cần dùng gấp, hoàn toàn có thể chuyển cho các anh chị em làm bổn phận sửa chữa máy tính xử lý. Nhưng vì không muốn làm họ thất vọng, tôi luôn nhận lời, bất kể có ảnh hưởng đến bổn phận hay không, kết quả là bổn phận của tôi bị trì hoãn. Tôi đã rất coi trọng danh lợi của bản thân, và thà trì hoãn bổn phận chỉ để giữ gìn hình ảnh tốt đẹp trong lòng người khác, để họ nghĩ tôi là một người tốt, đáng tin cậy và có tình yêu thương. Tôi thật ích kỷ và đê tiện! Bổn phận là sự ủy thác của Đức Chúa Trời. Đó là trách nhiệm mà một loài thọ tạo phải thực hiện trên hết mọi sự, nhưng tôi lại xem những việc người khác giao phó còn quan trọng hơn cả bổn phận của mình. Bất kể việc người khác giao phó khó khăn hay tốn thời gian đến đâu, tôi đều cố gắng hết sức để làm tốt, mà không hề nghĩ làm thế nào để thực hiện bổn phận của mình sao cho có thể thỏa mãn Đức Chúa Trời. Tôi đã giữ được hình ảnh tốt đẹp trong lòng người khác, nhưng trong mắt Đức Chúa Trời, tôi đã trở thành một người xem nhẹ bổn phận, làm việc không có lòng trung thành cũng chẳng đáng tin cậy. Tôi thật sự đã đặt cày trước trâu, không phân biệt được đâu là việc chính, đâu là việc phụ! Đức Chúa Trời ân đãi tôi, cho tôi cơ hội để chăm tưới người mới, hy vọng rằng tôi sẽ tìm kiếm lẽ thật để giải quyết các quan niệm và vấn đề khác nhau của họ, giúp họ có thể nhận biết công tác của Đức Chúa Trời và sớm bén rễ trong con đường thật. Lẽ ra tôi phải quan tâm đến tâm ý của Đức Chúa Trời, và làm tròn bổn phận của mình dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Sau đó tôi lại suy ngẫm: “Vậy mình nên đối đãi với những việc người khác giao phó như thế nào đây?”. Trong lúc tìm kiếm, tôi đọc được những lời này của Đức Chúa Trời: “Nếu việc được giao phó cho ngươi không tiêu tốn quá nhiều thời gian, sức lực của ngươi, và nằm trong phạm vi tố chất của ngươi, hoặc nếu ngươi có hoàn cảnh và điều kiện phù hợp, thì xuất phát từ lương tâm và lý trí con người, ngươi có thể làm một số việc cho người khác bằng hết khả năng của mình, cũng như đáp ứng những yêu cầu hợp lý, thích đáng của họ. Tuy nhiên, nếu việc được giao phó cho ngươi chiếm tương đối nhiều thời gian và sức lực của ngươi, lấy đi phần lớn thời gian của ngươi, đến mức khiến ngươi phải hy sinh mạng sống mình, đồng thời trách nhiệm và nghĩa vụ của ngươi trong cuộc đời này, cũng như bổn phận loài thọ tạo của ngươi sẽ trở về con số không và bị thay thế, thì ngươi sẽ làm gì? Ngươi nên từ chối vì đó không phải là trách nhiệm hay nghĩa vụ của ngươi. Về mặt trách nhiệm và nghĩa vụ của một đời người, ngoài việc phụng dưỡng cha mẹ, nuôi dạy con cái và thực hiện trách nhiệm xã hội trong xã hội dưới khuôn khổ pháp luật, thì điều quan trọng nhất là sức lực, thời gian và cuộc đời của con người nên được dành cho việc thực hiện bổn phận của loài thọ tạo, chứ không phải để bị bất kỳ ai khác giao phó cho một việc chiếm hết thời gian và sức lực của mình. Đó là bởi Đức Chúa Trời tạo dựng con người, ban cho họ sự sống, và đưa họ vào cõi đời này, không phải là để họ làm hộ việc và hoàn thành trách nhiệm đối với người khác. Điều con người nên tiếp nhận nhất là sự giao phó của Đức Chúa Trời. Chỉ có sự giao phó của Đức Chúa Trời mới là sự giao phó chân chính, và nhận sự giao phó của con người là không chú tâm vào bổn phận thực sự của mình. Không ai đủ tư cách yêu cầu ngươi cống hiến lòng trung thành, sức lực, thời gian, thậm chí tuổi xuân và cả cuộc đời mình cho những việc họ giao phó cho ngươi. Chỉ Đức Chúa Trời mới đủ tư cách yêu cầu con người thực hiện bổn phận loài thọ tạo của họ. Tại sao vậy? Nếu bất kỳ việc gì được giao phó cho ngươi đòi hỏi một lượng thời gian và sức lực đáng kể của ngươi, thì nó sẽ cản trở ngươi thực hiện bổn phận loài thọ tạo của mình, thậm chí cản trở ngươi đi theo con đường nhân sinh đúng đắn. Nó sẽ thay đổi phương hướng và mục tiêu của cuộc đời ngươi. Đây không phải là điều tốt, mà là thảm họa” (Mưu cầu lẽ thật là gì (14), Lời, Quyển 6 – Về việc mưu cầu lẽ thật). Lời Đức Chúa Trời đã chỉ cho tôi con đường thực hành. Trong cuộc đời này, sự ủy thác của Đức Chúa Trời chính là điều chúng ta nên tiếp nhận nhất, cũng là điều mà chúng ta nên hết lòng hết ý để làm tròn. Còn đối với những việc người khác giao phó, chúng ta phải xem xét liệu chúng có chiếm quá nhiều thời gian của mình không, và liệu chúng có cản trở bổn phận chính của mình không. Nếu không tốn nhiều thời gian và bổn phận của mình cũng không quá bận rộn, thì dựa trên lương tâm và lý trí của con người, chúng ta có thể giúp giải quyết. Tuy nhiên, nếu việc giúp đỡ người khác sẽ ảnh hưởng đến bổn phận chính của mình, thì chúng ta nên từ chối, và không nên bị ràng buộc bởi quan niệm văn hóa truyền thống “Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý”. Thế nhưng, trước đây, tôi không hề có chút nguyên tắc nào trong cách đối đãi với những việc người khác giao phó. Bất kể ai nhờ giúp, tôi không bao giờ từ chối, kết quả là cản trở bổn phận của chính mình. Mặc dù việc giúp anh chị em sửa máy tính không có gì sai, nhưng nếu nó tốn nhiều thời gian và làm trì hoãn bổn phận, thì tôi nên từ chối và giải thích tình hình cho anh chị em; họ sẽ hiểu thôi. Tôi không nên lúc nào cũng cân nhắc xem người khác nhìn mình thế nào, mà thay vào đó nên thực hành theo lời và các nguyên tắc của Đức Chúa Trời.
Một buổi tối, hai anh em đến nhà tôi, nói có một chiếc máy tính mới không khởi động được, và cần tôi xem giúp. Tôi cảm thấy khó xử, thầm nghĩ: “Mình vẫn còn một số việc gấp chưa làm xong, nếu đồng ý giúp sửa máy tính thì chắc chắn sẽ lại bị trì hoãn khá lâu. Nhưng nếu mình từ chối thẳng, họ sẽ nghĩ gì về mình? Họ đến thì vui vẻ, mà về lại thất vọng. Chẳng phải mình sẽ để lại ấn tượng xấu trong lòng họ sao?”. Tôi nhận ra mình lại đang cân nhắc đến địa vị và hình ảnh trong lòng người khác, nên tôi đã thầm cầu nguyện với Đức Chúa Trời trong lòng, xin Ngài dẫn dắt để tôi có thể thực hành theo các nguyên tắc và đặt bổn phận lên hàng đầu. Tôi nhớ lại một đoạn lời của Đức Chúa Trời mà tôi đã đọc: “Nếu việc được giao phó cho ngươi không tiêu tốn quá nhiều thời gian, sức lực của ngươi, và nằm trong phạm vi tố chất của ngươi, hoặc nếu ngươi có hoàn cảnh và điều kiện phù hợp, thì xuất phát từ lương tâm và lý trí con người, ngươi có thể làm một số việc cho người khác bằng hết khả năng của mình, cũng như đáp ứng những yêu cầu hợp lý, thích đáng của họ. Tuy nhiên, nếu việc được giao phó cho ngươi chiếm tương đối nhiều thời gian và sức lực của ngươi, lấy đi phần lớn thời gian của ngươi, đến mức khiến ngươi phải hy sinh mạng sống mình, đồng thời trách nhiệm và nghĩa vụ của ngươi trong cuộc đời này, cũng như bổn phận loài thọ tạo của ngươi sẽ trở về con số không và bị thay thế, thì ngươi sẽ làm gì? Ngươi nên từ chối vì đó không phải là trách nhiệm hay nghĩa vụ của ngươi” (Mưu cầu lẽ thật là gì (14), Lời, Quyển 6 – Về việc mưu cầu lẽ thật). Nhờ sự dẫn dắt của lời Đức Chúa Trời, tôi đã tìm thấy một con đường thực hành. Tôi cần phải xem vấn đề của chiếc máy tính là gì trước đã, nếu không tốn nhiều thời gian và là một việc đơn giản, thì tôi sẽ giúp sửa. Nhưng nếu đó là một vấn đề lớn, tốn nhiều thời gian để sửa, thì tôi sẽ bảo họ tìm đến các anh chị em chuyên sửa máy tính. Thế là tôi bật máy tính lên để kiểm tra vấn đề, và phát hiện ra hệ thống có sự cố. Đây không phải là việc có thể sửa xong nhanh chóng được, nên tôi nói với hai anh em rằng tôi đang bận bổn phận và không có thời gian sửa, rồi bảo họ tìm các anh chị em khác giúp đỡ. Sau khi nghe xong, họ cũng đồng ý. Khi tôi thực hành theo lời Đức Chúa Trời, các anh em đã không có cái nhìn tiêu cực nào về tôi như tôi đã tưởng tượng, và tôi cảm thấy rất xấu hổ.
Qua trải nghiệm này, tôi đã có được sự phân định về quan niệm văn hóa truyền thống “Được giao việc gì cũng phải tận tâm xử lý”, và tôi cũng hiểu ra rằng chỉ làm tốt việc người khác giao phó không khiến một người trở thành người tốt thật sự. Chỉ có hết lòng hết sức làm tròn bổn phận để thỏa mãn Đức Chúa Trời mới là một người tốt thật sự. Tôi cũng không còn vì giữ thể diện mà trì hoãn bổn phận, không còn vì nể nang mà yêu cầu nào cũng nhận lời nữa. Sự thay đổi và nhận thức này là kết quả đạt được nhờ sự dẫn dắt của lời Đức Chúa Trời. Cảm tạ Đức Chúa Trời!