5. Đức tin nơi Đức Chúa Trời không nên chỉ là tìm kiếm sự bình an và các phước lành
Lời Đức Chúa Trời có liên quan:
Con người đã đạt được gì kể từ lần đầu tiên bắt đầu tin vào Đức Chúa Trời? Ngươi đã biết được gì về Đức Chúa Trời? Ngươi đã thay đổi được bao nhiêu nhờ đức tin của mình nơi Đức Chúa Trời? Hiện nay, tất cả các ngươi đều biết rằng đức tin của con người nơi Đức Chúa Trời không chỉ vì sự cứu rỗi linh hồn và sự yên ổn về thể xác, hay đức tin đó cũng không phải để làm phong phú cuộc sống của họ qua việc yêu mến Đức Chúa Trời, v.v. Như hiện tại, nếu ngươi yêu Đức Chúa Trời để có được sự yên ổn về thể xác hay thú vui nhất thời, thì cuối cùng, ngay cả khi tình yêu Đức Chúa Trời của ngươi đạt đến cực đỉnh và ngươi không đòi hỏi gì thêm, thì tình yêu ngươi tìm kiếm vẫn là một tình yêu hỗn tạp và không làm đẹp lòng Đức Chúa Trời. Những ai dùng tình yêu dành cho Đức Chúa Trời để làm phong phú sự tồn tại nhàm chán của mình, và để lấp đầy khoảng trống trong lòng mình, là kiểu người tham muốn một cuộc sống dễ dàng, chứ không phải là người thật sự theo đuổi tình yêu dành cho Đức Chúa Trời. Thứ tình yêu này bị ép buộc, theo đuổi sự thỏa mãn về tinh thần, và Đức Chúa Trời không cần loại tình yêu này. Vậy thì tình yêu của ngươi là loại nào? Ngươi yêu Đức Chúa Trời vì điều gì? Tình yêu đích thực dành cho Đức Chúa Trời ngay bây giờ đang có trong ngươi được bao nhiêu? Tình yêu của đa số các ngươi là loại tình yêu vừa được đề cập trên đây. Loại tình yêu này chỉ có thể duy trì hiện trạng; nó không thể đạt đến sự bất biến, cũng không thể bén rễ trong con người. Loại tình yêu này chỉ giống như một bông hoa nở rồi tàn mà không kết trái. Nói cách khác, sau khi ngươi đã từng yêu Đức Chúa Trời theo cách này, nếu không có ai dẫn dắt ngươi trên con đường phía trước, thì ngươi sẽ gục ngã. Nếu ngươi chỉ có thể yêu Đức Chúa Trời trong thời kỳ yêu Đức Chúa Trời, nhưng sau đó, tâm tính sống của ngươi vẫn không thay đổi, thì ngươi sẽ không thể thoát khỏi màn ảnh hưởng của sự tối tăm, ngươi sẽ không thể thoát khỏi xiềng xích của Sa-tan và trò lừa bịp của nó. Không ai như vậy có thể được Đức Chúa Trời thu nhận hoàn toàn; cuối cùng, tinh thần, linh hồn, và thể xác của họ vẫn thuộc về Sa-tan. Không có gì nghi ngờ về điều này. Những ai không thể được Đức Chúa Trời thu nhận hoàn toàn sẽ trở về nơi ban đầu, tức là trở về với Sa-tan, và họ sẽ đi xuống hồ lửa và diêm sinh để chấp nhận sự trừng phạt tiếp theo từ Đức Chúa Trời. Những ai được Đức Chúa Trời thu nhận là những người đã chống lại Sa-tan và thoát khỏi quyền lực của hắn. Họ chính thức được tính là dân sự của vương quốc. Đây là cách trở thành dân sự của vương quốc.
– Quan điểm các tín đồ cần có, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Hôm nay, để tin vào Đức Chúa Trời thực tế, ngươi phải đặt chân lên con đường đúng. Nếu tin vào Đức Chúa Trời, ngươi đừng chỉ tìm kiếm ơn phước, mà hãy yêu kính Đức Chúa Trời và biết đến Đức Chúa Trời. Bằng sự khai sáng của Ngài và bằng sự theo đuổi của cá nhân mình, ngươi có thể ăn uống lời Ngài, hình thành hiểu biết thật sự về Đức Chúa Trời, và dành cho Đức Chúa Trời một tình yêu chân thật đến từ sâu thẳm trong lòng ngươi. Nói cách khác, khi tình yêu ngươi dành cho Đức Chúa Trời là chân thật nhất và không ai có thể hủy hoại hay ngáng đường tình yêu thương của ngươi dành cho Đức Chúa Trời, thì lúc này ngươi mới đi đúng con đường của đức tin nơi Đức Chúa Trời. Điều này chứng tỏ rằng ngươi thuộc về Đức Chúa Trời, bởi trái tim ngươi giờ đã là vật sở hữu của Đức Chúa Trời và vì thế ngươi không thể bị thứ gì khác chiếm hữu nữa. Qua kinh nghiệm của ngươi, qua cái giá mà ngươi đã phải trả, và qua công tác của Đức Chúa Trời mà ngươi có thể phát triển nên một tình yêu thương tự nguyện dành cho Đức Chúa Trời – và khi làm thế, ngươi sẽ thoát khỏi sự ảnh hưởng của Sa-tan và sống trong ánh sáng lời Đức Chúa Trời. Chỉ khi đã thoát khỏi ảnh hưởng của bóng tối ngươi mới được xem là đã được Đức Chúa Trời thu nhận. Trong niềm tin của ngươi vào Đức Chúa Trời, ngươi phải cố gắng theo đuổi mục tiêu này. Đây là bổn phận của mỗi người các ngươi. Không ai trong các ngươi được tự mãn với thực trạng của mọi sự. Đối với công tác của Đức Chúa Trời, không được lưỡng lự và cũng không được xem nhẹ. Hãy nghĩ về Đức Chúa Trời trên mọi phương diện và vào mọi lúc, và hãy làm mọi sự vì Đức Chúa Trời. Và bất cứ khi nào ngươi nói hay làm gì, hãy đặt lợi ích của nhà Đức Chúa Trời lên hàng đầu. Chỉ có như thế ngươi mới có thể hợp tâm ý của Đức Chúa Trời.
– Ngươi phải sống vì lẽ thật khi ngươi tin ở Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Một người phụng sự Đức Chúa Trời không nên chỉ biết chịu khổ vì Ngài, hơn thế nữa, họ nên hiểu rằng mục đích của việc tin vào Đức Chúa Trời là để mưu cầu tình yêu dành cho Ngài. Đức Chúa Trời sử dụng ngươi không chỉ để tinh luyện ngươi và khiến ngươi chịu khổ, mà đúng hơn, Ngài sử dụng ngươi để ngươi có thể biết những hành động của Ngài, biết ý nghĩa thực sự của cuộc đời con người, và còn hơn thế nữa, biết rằng phụng sự Đức Chúa Trời không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Trải nghiệm công tác của Đức Chúa Trời không phải là để tận hưởng ân điển, mà thay vào đó đúng hơn là chịu khổ vì tình yêu của ngươi dành cho Ngài. Vì ngươi được hưởng ân điển của Đức Chúa Trời, ngươi cũng phải hưởng lấy hình phạt của Ngài; ngươi phải trải nghiệm tất cả những điều này. Ngươi có thể trải nghiệm sự khai sáng của Đức Chúa Trời trong ngươi, và ngươi cũng có thể trải nghiệm cách Ngài tỉa sửa ngươi và phán xét ngươi. Bằng cách này, trải nghiệm của ngươi sẽ toàn diện. Đức Chúa Trời đã thực hiện công tác phán xét của Ngài trên ngươi, và Ngài đã thực hiện công tác hành phạt của Ngài. Lời Đức Chúa Trời đã tỉa sửa ngươi, nhưng không chỉ có vậy, nó còn khai sáng và soi sáng cho ngươi. Khi ngươi tiêu cực và yếu đuối, Đức Chúa Trời lo lắng cho ngươi. Hết thảy công tác này là để cho ngươi biết rằng mọi thứ về con người đều nằm trong những sự sắp đặt của Đức Chúa Trời. Ngươi có thể nghĩ rằng tin Đức Chúa Trời thì chỉ là chịu khổ, hoặc làm nhiều việc cho Ngài, hoặc xác thịt ngươi được bình an, hoặc mọi thứ diễn ra suôn sẻ với ngươi, và ngươi được thoải mái, thanh thản trong mọi việc. Không điều nào trong số này là mục đích mà mọi người nên có trong đức tin của họ nơi Đức Chúa Trời. Nếu ngươi tin vì những mục đích này, thì quan điểm của ngươi là không đúng, và đơn giản là ngươi không thể được hoàn thiện. Những hành động của Đức Chúa Trời, tâm tính công chính của Đức Chúa Trời, sự khôn ngoan của Ngài, lời Ngài, cùng sự kỳ diệu và không thể dò lường của Ngài là tất cả những điều mọi người nên hiểu. Thông qua sự hiểu biết này, ngươi nên tiến tới rũ bỏ khỏi lòng mình những yêu cầu, hy vọng, và quan niệm cá nhân. Chỉ bằng cách loại bỏ những điều này thì ngươi mới có thể đáp ứng được những điều kiện Đức Chúa Trời đòi hỏi, và chỉ bằng cách làm điều này, ngươi mới có thể có được sự sống và thỏa mãn Đức Chúa Trời. Mục đích tin vào Đức Chúa Trời là để thỏa mãn Ngài và để sống thể hiện ra tâm tính mà Ngài đòi hỏi, hầu cho những hành động và sự vinh hiển của Ngài có thể được thể hiện qua nhóm người không xứng đáng này. Đây là quan điểm đúng đắn đối với việc tin Đức Chúa Trời, và đây cũng là mục tiêu ngươi nên mưu cầu. Ngươi nên có quan điểm đúng đắn về việc tin vào Đức Chúa Trời và ngươi nên tìm cách đạt được lời Đức Chúa Trời. Ngươi cần phải ăn uống lời Đức Chúa Trời và ngươi phải có thể sống thể hiện ra lẽ thật, và đặc biệt, ngươi phải có thể thấy được những việc làm thực tế của Ngài, những việc làm kỳ diệu của Ngài trên khắp toàn thể vũ trụ, cũng như công tác thực tế Ngài làm trong xác thịt. Thông qua những trải nghiệm thực tế của mình, mọi người có thể thấy rõ cách Đức Chúa Trời làm công tác của Ngài trên họ và tâm ý của Ngài đối với họ. Mục đích của hết thảy điều này là để loại bỏ tâm tính Sa-tan bại hoại của mọi người. Sau khi đã rũ bỏ mọi sự ô uế và bất chính bên trong ngươi, gạt bỏ những ý định sai trái của ngươi, và đã phát triển đức tin thực sự vào Đức Chúa Trời – chỉ với đức tin thật sự thì ngươi mới có thể thực sự yêu kính Đức Chúa Trời. Ngươi chỉ có thể thành thật yêu kính Đức Chúa Trời trên nền tảng niềm tin của ngươi vào Ngài. Ngươi có thể nào có được tình yêu dành cho Đức Chúa Trời mà không cần tin vào Ngài không? Vì ngươi tin vào Đức Chúa Trời, ngươi không thể hồ đồ về điều đó. Một số người trở nên tràn đầy sức sống ngay khi họ thấy rằng đức tin vào Đức Chúa Trời sẽ mang lại cho họ những phước lành, nhưng rồi lại mất hết năng lượng ngay khi họ thấy mình phải chịu đựng những sự tinh luyện. Đó có phải là tin vào Đức Chúa Trời không? Cuối cùng, ngươi phải đạt được sự thuận phục hoàn toàn và tuyệt đối trước Đức Chúa Trời trong đức tin của mình. Ngươi tin vào Đức Chúa Trời nhưng vẫn có những đòi hỏi với Ngài, có nhiều quan niệm tôn giáo ngươi không thể đặt xuống, những lợi ích cá nhân ngươi không thể từ bỏ, và ngươi vẫn mưu cầu những phước lành của xác thịt và muốn Đức Chúa Trời cứu rỗi xác thịt của ngươi, cứu rỗi linh hồn ngươi – đây đều là những hành vi của người có quan điểm sai lầm. Mặc dù những người có niềm tin tôn giáo có đức tin vào Đức Chúa Trời, nhưng họ không tìm cách thay đổi tâm tính của mình và không theo đuổi nhận thức về Đức Chúa Trời, mà thay vào đó, chỉ mưu cầu những lợi ích của xác thịt. Nhiều người trong số các ngươi có đức tin thuộc phạm trù niềm tin tôn giáo; đây không phải là đức tin thực sự vào Đức Chúa Trời. Để tin vào Đức Chúa Trời, con người phải sở hữu một tấm lòng sẵn sàng chịu khổ vì Ngài và ý chí từ bỏ chính mình. Trừ khi con người đáp ứng hai điều kiện này, nếu không đức tin của họ vào Đức Chúa Trời sẽ không có giá trị, và họ sẽ không thể đạt được sự thay đổi trong tâm tính của mình. Chỉ những người thực sự mưu cầu lẽ thật, mưu cầu nhận thức về Đức Chúa Trời, và mưu cầu sự sống mới là những người thực sự tin vào Đức Chúa Trời.
– Những người được làm cho hoàn thiện phải trải qua sự tinh luyện, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Bây giờ các ngươi đã hiểu đức tin nơi Đức Chúa Trời là gì chưa? Đức tin nơi Đức Chúa Trời có phải là trông thấy những dấu kỳ và phép lạ không? Hay đó có phải là sự thăng thiên không? Tin vào Đức Chúa Trời không hề là chuyện dễ dàng. Những nghi thức tôn giáo đó nên được dẹp bỏ; theo đuổi việc chữa lành người bệnh và xua đuổi ma quỷ, chú tâm vào những dấu kỳ và phép lạ, thèm muốn nhiều hơn những ân điển, bình an và niềm vui của Đức Chúa Trời, theo đuổi những triển vọng và sự thoải mái xác thịt – đây đều là những nghi thức tôn giáo, và những nghi thức tôn giáo như vậy là một loại đức tin mơ hồ. Đức tin thực sự nơi Đức Chúa Trời ngày nay là gì? Đó là sự chấp nhận lời Đức Chúa Trời là thực tế sự sống của ngươi và biết đến Đức Chúa Trời từ lời Ngài nhằm đạt đến một tình yêu đích thực đối với Ngài. Để rõ ràng hơn: Đức tin nơi Đức Chúa Trời là để ngươi có thể thuận phục Đức Chúa Trời, yêu kính Đức Chúa Trời, và thực hiện bổn phận mà một loài thọ tạo nên thực hiện. Đây là mục tiêu của việc tin ở Đức Chúa Trời. Ngươi phải đạt được sự hiểu biết về sự đáng mến của Đức Chúa Trời, về việc Đức Chúa Trời đáng tôn kính như thế nào, về việc Đức Chúa Trời đã thực hiện công tác cứu rỗi giữa những loài thọ tạo của Ngài và làm cho chúng hoàn thiện như thế nào – đây là những điều cốt yếu nhất trong đức tin của ngươi nơi Đức Chúa Trời. Đức tin nơi Đức Chúa Trời chủ yếu là sự chuyển biến từ một đời sống xác thịt sang một đời sống yêu thương Đức Chúa Trời; từ việc sống trong sự bại hoại sang việc sống trong sự sống của lời Đức Chúa Trời; đó là sự bước ra dưới quyền lực của Sa-tan và sống dưới sự coi sóc và bảo vệ của Đức Chúa Trời; đó là khả năng đạt được sự thuận phục trước Đức Chúa Trời và không thuận phục xác thịt; đó là việc để cho Đức Chúa Trời chiếm trọn tấm lòng ngươi, để cho Đức Chúa Trời làm cho ngươi hoàn thiện, và giải phóng ngươi khỏi tâm tính Sa-tan bại hoại. Đức tin nơi Đức Chúa Trời chủ yếu là để quyền năng vĩ đại và sự vinh hiển của Đức Chúa Trời có thể được tỏ hiện nơi ngươi, để ngươi có thể tuân theo ý chỉ của Đức Chúa Trời, hoàn tất kế hoạch của Đức Chúa Trời, và có thể mang lời chứng cho Đức Chúa Trời trước Sa-tan. Đức tin nơi Đức Chúa Trời không nên chỉ xoay quanh mong muốn trông thấy những dấu kỳ và phép lạ, cũng không nên chỉ vì xác thịt của cá nhân ngươi. Đó phải là về sự theo đuổi hiểu biết về Đức Chúa Trời, có thể thuận phục Đức Chúa Trời, và cũng như Phi-e-rơ, thuận phục Ngài đến tận lúc chết. Đây là những mục đích chính của việc tin vào Đức Chúa Trời. Người ta ăn uống lời Đức Chúa Trời là nhằm biết đến Đức Chúa Trời và làm đẹp lòng Ngài. Ăn uống lời Đức Chúa Trời cho ngươi sự hiểu biết nhiều hơn về Đức Chúa Trời, chỉ sau đó thì ngươi mới có thể thuận phục Ngài. Chỉ với hiểu biết về Đức Chúa Trời thì ngươi mới có thể yêu thương Ngài, và đây là mục tiêu mà con người nên có trong đức tin của mình nơi Đức Chúa Trời. Trong đức tin của ngươi nơi Đức Chúa Trời, nếu ngươi đang luôn cố để trông thấy những dấu kỳ và phép lạ, thì quan điểm về đức tin này nơi Đức Chúa Trời là sai trật. Đức tin nơi Đức Chúa Trời chủ yếu là sự chấp nhận lời Đức Chúa Trời là thực tế sự sống. Mục tiêu của Đức Chúa Trời chỉ đạt được bằng cách đưa vào thực hành những lời phán ra từ miệng Đức Chúa Trời và thực hiện chúng trong chính bản thân ngươi. Khi tin vào Đức Chúa Trời, con người nên phấn đấu để được Đức Chúa Trời làm cho hoàn thiện, để có thể thuận phục Đức Chúa Trời, và để hoàn toàn thuận phục Đức Chúa Trời. Nếu ngươi có thể thuận phục Đức Chúa Trời mà không ca thán, quan tâm đến tâm ý của Đức Chúa Trời, đạt tới vóc giạc của Phi-e-rơ, và sở hữu phong thái của Phi-e-rơ mà Đức Chúa Trời nhắc đến, thì đó mới là lúc ngươi đã đạt được thành công trong đức tin nơi Đức Chúa Trời, và điều đó sẽ báo hiệu rằng ngươi đã được Đức Chúa Trời thu phục.
– Mọi thứ đều đạt được bởi lời Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Ngươi mong rằng đức tin vào Đức Chúa Trời sẽ không hề có khó khăn gì, không hề có hoạn nạn gì, không hề có thống khổ gì. Ngươi luôn mưu cầu những thứ vô giá trị và ngươi không coi trọng sự sống, thay vào đó đặt những suy nghĩ ngông cuồng của mình lên trước lẽ thật. Ngươi thật vô giá trị! Ngươi sống như một con lợn – có gì khác giữa ngươi với lợn và chó chứ? Chẳng phải những kẻ yêu xác thịt thay vì mưu cầu lẽ thật đều là súc vật sao? Chẳng phải những người chết không có linh hồn đều là những thây ma biết đi sao? Nơi các ngươi, Ta đã phán bao nhiêu lời rồi? Công tác mà Ta đã thực hiện nơi các ngươi còn ít sao? Ta đã cung cấp trong các ngươi bao nhiêu rồi? Vậy sao ngươi vẫn chưa có được điều đó? Ngươi có gì để oán trách nữa? Chẳng phải là ngươi không có được gì bởi lẽ ngươi quá yêu xác thịt sao? Và chẳng phải vì suy nghĩ của ngươi quá ngông cuồng sao? Chẳng phải vì ngươi quá ngu ngốc sao? Nếu ngươi không thể có được các phước lành này, ngươi có thể đổ lỗi cho Đức Chúa Trời vì không cứu rỗi ngươi sao? Điều ngươi tìm kiếm là có thể có được bình an sau khi tin vào Đức Chúa Trời, để con cái ngươi không bị ốm đau, để chồng ngươi có công việc tốt, để con trai ngươi có người vợ hiền, để con gái ngươi có tấm chồng tử tế, để trâu ngựa có thể cày bừa tốt, để mùa màng có một năm mưa thuận gió hòa. Đây là những gì ngươi kiếm tìm. Sự mưu cầu của ngươi chỉ là để có cuộc sống thoải mái, để tai ương không đổ xuống gia đình ngươi, để phong ba bỏ qua ngươi, để cát bụi không chạm mặt ngươi, để mùa màng không bị ngập úng, để thảm họa không ảnh hưởng tới ngươi, để sống trong sự bao bọc của Đức Chúa Trời, để sống trong tổ ấm. Một kẻ hèn nhát như ngươi, luôn mưu cầu xác thịt – ngươi có tấm lòng không, ngươi có linh hồn không? Ngươi không phải là súc vật ư? Ta ban cho ngươi con đường thật mà chẳng đòi hỏi nhận lại điều gì, vậy mà ngươi không mưu cầu. Ngươi có phải là một trong những người tin vào Đức Chúa Trời không? Ta ban cho ngươi cuộc đời đích thực, nhưng ngươi không mưu cầu. Chẳng phải ngươi không khác gì chó hay lợn sao? Con lợn không mưu cầu cuộc sống con người, chúng không mưu cầu việc được làm cho tinh sạch, và chúng không hiểu cuộc đời là gì. Mỗi ngày, chúng chỉ đơn giản là ăn no ngủ say. Ta đã cho ngươi con đường thật nhưng ngươi vẫn chưa đạt được: Ngươi trắng tay. Ngươi có muốn tiếp tục cuộc sống này, cuộc sống của một con lợn không? Những người như vậy sống có ý nghĩa gì? Cuộc sống của ngươi thật đáng khinh và hèn mọn, ngươi sống trong dơ bẩn và dâm loạn, và ngươi không mưu cầu bất kỳ mục tiêu nào; cuộc đời của ngươi chẳng phải là cuộc đời hèn mọn nhất sao? Các ngươi có mặt mũi nào mà đối diện Đức Chúa Trời đây? Nếu các ngươi tiếp tục trải nghiệm như vậy, chẳng phải các ngươi sẽ không thu nhận được điều gì sao? Ngươi đã được ban cho con đường thật nhưng cuối cùng ngươi có thể đạt được điều đó hay không còn tùy vào sự mưu cầu của riêng ngươi.
– Các kinh nghiệm của Phi-e-rơ: Hiểu biết của ông về hình phạt và sự phán xét, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Ngày nay rốt cuộc ngươi yêu kính Đức Chúa Trời được bao nhiêu? Về những việc Đức Chúa Trời đã thực hiện nơi ngươi, ngươi nhận biết được bao nhiêu? Đây là những điều ngươi nên học. Khi Đức Chúa Trời đến trên đất, mọi việc Ngài đã làm nơi con người và mọi điều Ngài cho phép con người nhìn thấy là để con người yêu kính Ngài và thực sự nhận biết Ngài. Việc con người có thể chịu khổ vì Đức Chúa Trời và có thể đi đến tận ngày nay, một mặt là nhờ tình yêu của Đức Chúa Trời, và mặt khác là nhờ sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời; hơn nữa, chính là nhờ sự phán xét và công tác hành phạt mà Đức Chúa Trời đã thực hiện nơi con người. Nếu các ngươi không có sự phán xét, hình phạt và những sự thử luyện của Đức Chúa Trời, và nếu Đức Chúa Trời đã không khiến cho các ngươi chịu khổ, thì thành thật mà nói, các ngươi sẽ không thực sự yêu kính Đức Chúa Trời. Công tác Đức Chúa Trời làm nơi con người càng lớn, và sự đau khổ của con người càng lớn, thì càng cho thấy công tác của Đức Chúa Trời có ý nghĩa quá lớn, hơn nữa lòng người càng có thể thực sự yêu kính Đức Chúa Trời. Làm thế nào để ngươi rút ra được bài học về việc yêu kính Đức Chúa Trời? Nếu thiếu khổ nạn và sự tinh luyện, nếu thiếu những sự thử luyện đau đớn – và hơn nữa, nếu tất cả những gì Đức Chúa Trời ban cho con người là ân điển, lòng từ ái và thương xót – thì liệu ngươi có thể đạt đến độ thực sự yêu kính Đức Chúa Trời không? Một mặt, trong những sự thử luyện, con người nhận biết được những thiếu sót của mình, thấy mình nhỏ bé, đáng khinh và thấp hèn, chẳng có gì và chẳng là gì cả; mặt khác, trong những sự thử luyện, Đức Chúa Trời tạo ra những hoàn cảnh khác nhau cho con người để khiến con người ở trong hoàn cảnh đó có thể trải nghiệm nhiều hơn về sự đáng mến của Đức Chúa Trời. Mặc dù đau khổ là rất lớn, và đôi khi không thể vượt qua được – thậm chí lên đến mức độ đau buồn tan nát – nhưng khi đã trải nghiệm nó, con người thấy được công tác của Đức Chúa Trời làm nơi họ đáng mến ra sao, và chỉ dựa trên nền tảng này con người mới nảy sinh lòng yêu kính thực sự dành cho Đức Chúa Trời. Ngày nay, con người nhận thấy rằng chỉ với ân điển, tình yêu và lòng thương xót của Đức Chúa Trời, họ không có khả năng thực sự hiểu được chính mình, huống gì là họ có thể biết được bản chất của con người. Chỉ thông qua vừa sự tinh luyện vừa sự phán xét của Đức Chúa Trời, và trong chính quá trình tinh luyện, thì con người mới có thể biết được những thiếu sót của họ, và biết rằng họ chẳng có gì. Do đó, tình yêu Đức Chúa Trời của con người được xây dựng trên nền tảng của sự tinh luyện và sự phán xét của Đức Chúa Trời. Nếu ngươi chỉ vui hưởng ân điển của Đức Chúa Trời, có một cuộc sống gia đình yên bình hoặc những phước lành vật chất, thì ngươi đã không có được Đức Chúa Trời, và niềm tin của ngươi vào Đức Chúa Trời không thể được coi là thành công. Đức Chúa Trời đã thực hiện một giai đoạn của công tác về ân điển trong xác thịt, và đã ban phước lành vật chất cho con người, nhưng con người không thể được làm cho hoàn thiện chỉ với ân điển, tình yêu và lòng thương xót mà thôi. Trong những trải nghiệm của con người, họ bắt gặp phần nào tình yêu của Đức Chúa Trời và thấy được tình yêu và lòng thương xót của Đức Chúa Trời, nhưng khi đã trải nghiệm một thời gian, họ nhận thấy rằng ân điển của Đức Chúa Trời, tình yêu và lòng thương xót của Ngài không thể làm hoàn thiện con người, không thể phơi bày điều nào là bại hoại bên trong con người, và không thể giúp con người thoát khỏi tâm tính bại hoại của mình, hoặc làm hoàn thiện tình yêu và đức tin của mình. Công tác về ân điển của Đức Chúa Trời là công việc của một giai đoạn, và con người không thể dựa vào việc tận hưởng ân điển của Đức Chúa Trời để biết Đức Chúa Trời.
– Chỉ bằng cách trải qua những sự thử luyện đau đớn, ngươi mới có thể biết được sự đáng mến của Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Nhiều người theo Đức Chúa Trời chỉ quan tâm đến việc làm thế nào để đạt được phúc lành hay tránh khỏi tai ương. Ngay khi công tác và sự quản lý của Đức Chúa Trời được đề cập thì họ lại im lặng và mất đi mọi hứng thú. Họ nghĩ rằng hiểu biết về những vấn đề tẻ nhạt đó sẽ chẳng giúp sự sống của họ trưởng thành hay cung cấp bất kỳ lợi ích gì. Kết quả là, mặc dù họ đã nghe thông tin về sự quản lý của Đức Chúa Trời, nhưng họ chỉ tiếp cận một cách qua quýt. Họ không xem nó là điều gì đó quý giá để chấp nhận lấy, càng không lĩnh hội nó bằng cách xem nó như một phần trong sự sống của họ. Mục đích của những người này khi đi theo Đức Chúa Trời rất đơn giản, chỉ có một mục tiêu mà thôi: đó là nhận lãnh phúc lành. Những người như thế chẳng màng đến bất kỳ thứ gì không liên quan đến mục tiêu này. Đối với họ, không có mục tiêu nào chính đáng hơn là tin vào Đức Chúa Trời để nhận lãnh ơn phước – đó chính là giá trị đức tin của họ. Nếu điều gì không đóng góp vào mục tiêu này, họ cứ hoàn toàn thờ ơ với nó. Đây là tình hình của hầu hết mọi người tin vào Đức Chúa Trời ngày nay. Mục tiêu và ý định của họ có vẻ chính đáng, bởi vì khi họ tin Đức Chúa Trời, họ cũng dâng mình cho Đức Chúa Trời, dâng hiến cho Đức Chúa Trời, và thực hiện bổn phận của mình. Họ hy sinh tuổi trẻ, từ bỏ gia đình và sự nghiệp, và thậm chí còn sống nhiều năm tất bật xa gia đình. Vì mục đích cuối cùng của họ, họ thay đổi sở thích của riêng mình, quan điểm về cuộc sống của mình, và thậm chí là phương hướng mưu cầu của mình; thế nhưng họ vẫn không thể thay đổi mục tiêu đức tin của mình vào Đức Chúa Trời. Họ xuôi ngược để lo cho những lý tưởng của chính họ; bất kể con đường có xa xôi, và bất kể bao nhiêu chông gai và trở ngại trên đường, họ vẫn bền bỉ và không sợ hãi cái chết. Sức mạnh nào buộc họ phải tiếp tục dâng hiến bản thân theo cách này? Liệu đó có phải là lương tâm của họ hay không? Liệu đó có phải là nhân cách vĩ đại và cao quý của họ hay không? Liệu đó có phải là quyết tâm chiến đấu với các thế lực tà ác cho đến cùng của họ? Liệu đó có phải đức tin của họ nhằm làm chứng cho Đức Chúa Trời mà không tìm kiếm phần thưởng? Liệu đó có phải lòng trung thành của họ trong việc sẵn sàng từ bỏ mọi thứ để hoàn thành ý chỉ của Đức Chúa Trời? Hay đó là tinh thần dâng hiến của họ luôn sẵn lòng từ bỏ những đòi hỏi cá nhân vô độ? Đối với một người chưa từng hiểu công tác quản lý của Đức Chúa Trời mà vẫn cho đi quá nhiều, thì đó hoàn toàn là một phép màu! Bây giờ, hãy thôi bàn thảo về việc những người này đã cho đi bao nhiêu. Tuy nhiên, hành xử của họ rất đáng để chúng ta mổ xẻ. Ngoài những lợi ích trực tiếp liên quan đến họ, liệu có còn các lý do nào khác để những người mà chẳng bao giờ hiểu Đức Chúa Trời lại dâng hiến quá nhiều cho Ngài? Trong việc này, chúng ta phát hiện ra một vấn đề mà trước đây chưa xác định được: Mối quan hệ của con người với Đức Chúa Trời chỉ là quan hệ lợi ích trần trụi. Đó là mối quan hệ giữa người nhận phúc và người ban phúc. Nói thẳng ra, nó là quan hệ giữa người làm công và người chủ. Người làm công chăm chỉ làm việc chỉ để nhận tiền thưởng của người chủ. Trong mối quan hệ lợi ích như thế thì chẳng có tình thân, mà chỉ có giao dịch. Chẳng có yêu mến hay được yêu mến, chỉ có sự bố thí và thương xót. Chẳng có thấu hiểu, chỉ có bất lực bấm bụng nuốt giận và lừa dối. Chẳng có sự thân tình, chỉ có một hố sâu ngăn cách không thể vượt qua. Bây giờ mọi thứ đã đến mức này, ai có thể đảo ngược được chiều hướng như thế? Và mấy ai có khả năng thực sự hiểu rằng mối quan hệ này đã trở nên nguy cấp như thế nào? Ta tin rằng khi người ta chìm đắm trong niềm vui sướng được phước, chẳng ai có thể tưởng tượng mối quan hệ như vậy với Đức Chúa Trời lại ngượng ngùng và khó coi thế nào.
Điều đáng buồn nhất về niềm tin của con người vào Đức Chúa Trời là họ tiến hành việc quản lý của chính họ giữa công tác của Đức Chúa Trời, mà lại chẳng chú ý gì đến sự quản lý của Đức Chúa Trời. Thất bại to lớn nhất của con người nằm ở chỗ làm thế nào mà, đồng thời với việc tìm cách thuận phục Đức Chúa Trời và thờ phượng Ngài, con người cũng đang xây dựng đích đến lý tưởng của riêng mình, và bày mưu làm thế nào để nhận lãnh được phúc lành to lớn nhất và đích đến tốt đẹp nhất. Cho dù có người hiểu rằng họ đáng thương, đáng ghét, và thảm hại dường nào, mấy ai có thể sẵn sàng từ bỏ lý tưởng và niềm hy vọng của họ? Và ai có thể dừng bước và thôi không toan tính cho bản thân họ? Đức Chúa Trời cần những ai sẽ hợp tác cận kề với Ngài để hoàn tất sự quản lý của Ngài. Ngài cần những ai sẽ thuận phục Ngài bằng cách dâng hiến toàn bộ thân tâm cho công tác quản lý của Ngài. Ngài không cần đến những kẻ hằng ngày chỉ đưa tay cầu xin từ Ngài, càng không cần những kẻ chỉ cho đi một ít mà lại chờ đợi để được ban thưởng. Đức Chúa Trời khinh ghét những kẻ chỉ đóng góp một phần nhỏ mọn, và rồi ngủ quên trên chiến thắng của mình. Ngài ghét những kẻ máu lạnh, những kẻ thấy chán ghét với công tác quản lý của Ngài và chỉ muốn nói về việc lên thiên đàng và nhận lãnh phúc lành. Ngài càng ghê tởm hơn với những kẻ lợi dụng cơ hội từ công tác Ngài làm để cứu rỗi nhân loại. Đó là bởi những người này chưa bao giờ quan tâm đến những gì Đức Chúa Trời mong muốn đạt được và thu được thông qua công tác quản lý của Ngài. Họ chỉ quan tâm đến việc làm thế nào để có thể tận dụng cơ hội do công tác của Đức Chúa Trời mang lại để có được các phúc lành. Họ chẳng quan tâm đến tấm lòng của Đức Chúa Trời, mà hoàn toàn bị chiếm cứ bởi những triển vọng và số phận của riêng mình. Những kẻ căm ghét công tác quản lý của Đức Chúa Trời và không có chút hứng thú nào với việc Đức Chúa Trời cứu rỗi nhân loại như thế nào và tâm ý của Ngài, những kẻ đó chỉ đang làm những việc thỏa mãn chính mình theo cách tách biệt khỏi công tác quản lý của Đức Chúa Trời. Hành xử của họ không được Đức Chúa Trời nhớ đến hay khen ngợi – càng không được Đức Chúa Trời ưu ái xem xét đến.
– Phụ lục 3: Con người chỉ có thể được cứu rỗi giữa sự quản lý của Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Giờ đây ngươi nên mưu cầu điều gì? Liệu ngươi có khả năng làm chứng cho công tác của Đức Chúa Trời hay không, liệu ngươi có thể trở thành lời chứng và một sự hiển lộ của Đức Chúa Trời hay không, và liệu ngươi có phù hợp để được Ngài sử dụng hay không – đây là những điều ngươi nên mưu cầu. Đức Chúa Trời rốt cuộc đã làm bao nhiêu công tác nơi ngươi? Ngươi đã nhìn thấy bao nhiêu, ngươi đã nắm bắt được bao nhiêu? Ngươi đã trải nghiệm và nếm trải bao nhiêu? Bất kể Đức Chúa Trời thử luyện ngươi, tỉa sửa, hay sửa dạy ngươi, thì những hành động và công tác của Ngài đã được thực hiện trên ngươi. Nhưng là một người tin vào Đức Chúa Trời và là một người sẵn lòng mưu cầu để được Ngài hoàn thiện, ngươi có thể làm chứng cho công tác của Đức Chúa Trời trên cơ sở trải nghiệm thực tế của mình không? Ngươi có thể sống thể hiện ra lời Đức Chúa Trời thông qua trải nghiệm thực tế của mình không? Ngươi có thể chu cấp cho những người khác thông qua trải nghiệm thực tế của bản thân, dâng trọn đời mình để làm chứng cho công tác của Đức Chúa Trời không? Để làm chứng cho công tác của Đức Chúa Trời, ngươi phải dựa vào trải nghiệm, nhận thức của ngươi, và cái giá ngươi đã trả. Chỉ như vậy ngươi mới có thể thỏa mãn tâm ý của Ngài. Ngươi có phải là người làm chứng cho công tác của Đức Chúa Trời không? Ngươi có ý chí này không? Nếu ngươi có thể làm chứng cho danh của Ngài, và hơn thế nữa, làm chứng cho công tác của Ngài, và nếu ngươi có thể sống thể hiện ra hình tượng mà Ngài yêu cầu đối với dân của Ngài, thì ngươi chính là một chứng nhân cho Đức Chúa Trời. Rốt cuộc, ngươi làm chứng cho Đức Chúa Trời như thế nào? Ngươi làm điều đó bằng cách mưu cầu và khao khát được sống thể hiện ra lời Đức Chúa Trời, bằng cách dùng miệng mình mà làm chứng, cho mọi người nhận biết công tác của Ngài và thấy những việc làm của Ngài. Nếu ngươi thực sự mưu cầu tất cả những điều này, thì Đức Chúa Trời sẽ hoàn thiện ngươi. Nếu tất cả những gì ngươi mưu cầu là được Đức Chúa Trời hoàn thiện và cuối cùng được phúc, thì quan điểm của ngươi trong việc tin Đức Chúa Trời không thuần khiết. Ngươi nên mưu cầu cách để thấy những việc làm của Đức Chúa Trời trong đời thực, cách để làm thỏa lòng Ngài khi Ngài tiết lộ tâm ý của Ngài cho ngươi, và mưu cầu cách ngươi nên làm chứng cho sự kỳ diệu và sự khôn ngoan của Ngài, và cách để làm chứng cho sự sửa dạy và tỉa sửa của Ngài trên ngươi. Đây toàn bộ là những điều ngươi phải đang suy ngẫm lúc này. Nếu lòng yêu kính Đức Chúa Trời của ngươi chỉ để ngươi có thể chia sẻ sự vinh hiển với Đức Chúa Trời sau khi Ngài hoàn thiện ngươi, thì tình yêu đó vẫn chưa đủ và không thể đáp ứng được những yêu cầu của Đức Chúa Trời. Ngươi cần có khả năng làm chứng cho công tác của Đức Chúa Trời, đáp ứng những đòi hỏi của Ngài, và thể nghiệm công tác mà Ngài đã làm trên con người một cách thực tế. Cho dù là nỗi đau, nước mắt, hay nỗi buồn, ngươi phải thể nghiệm tất cả những điều này một cách thực tế. Chúng là để hoàn thiện ngươi thành một người làm chứng cho Đức Chúa Trời. Chính xác thì điều gì hiện giờ đang buộc ngươi chịu khổ và tìm kiếm sự hoàn thiện? Có phải sự đau khổ hiện tại của ngươi thực sự là vì yêu Đức Chúa Trời và làm chứng cho Ngài không? Hay đó là vì những phước lành của xác thịt, vì triển vọng tương lai và số phận của ngươi? Mọi ý định, động lực, và mục tiêu mà ngươi theo đuổi phải được chỉnh đốn và không thể bị dẫn dắt bởi ý muốn riêng của ngươi.
– Những người được làm cho hoàn thiện phải trải qua sự tinh luyện, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời