D. Cách trải qua sự phán xét và hình phạt, sự thử luyện và tinh luyện
366. Trong công tác kết thúc thời đại sau hết của Đức Chúa Trời, tâm tính của Ngài là tâm tính hành phạt và phán xét, mà qua đó, Ngài tỏ lộ tất cả mọi điều bất nghĩa, để công khai phán xét vạn dân, và hoàn thiện những ai thật lòng yêu kính Ngài. Tâm tính như vậy mới có thể kết thúc thời đại. Thời kỳ sau rốt đã đến rồi. Vạn vật sẽ được phân chia theo loại của mình, và được chia thành các loại khác nhau dựa trên tính chất khác nhau. Đây là thời điểm Đức Chúa Trời tỏ lộ kết cục và đích đến của con người. Nếu mọi người không trải qua hình phạt và sự phán xét, thì sẽ không có cách nào phơi bày sự phản nghịch và bất nghĩa của họ. Chỉ thông qua hình phạt và sự phán xét, kết cục của vạn vật mới có thể được tỏ lộ. Con người bị hành phạt và phán xét mới có thể lộ nguyên hình. Ác sẽ được xếp với ác, thiện với thiện, và mọi người sẽ được phân chia theo loại của họ. Thông qua hình phạt và sự phán xét, kết cục của vạn vật sẽ được tỏ lộ, đạt đến thưởng thiện phạt ác, và khiến tất cả mọi người đều quy phục sự thống trị của Đức Chúa Trời. Toàn bộ công tác này phải đạt được thông qua hình phạt và sự phán xét công chính. Bởi vì sự bại hoại của con người đã lên đến đỉnh điểm và sự phản nghịch của họ đã quá nghiêm trọng rồi, chỉ có tâm tính công chính của Đức Chúa Trời với hình phạt và sự phán xét làm chủ đạo và được tỏ lộ trong thời kỳ sau rốt, mới có thể làm cho con người thay đổi và trở nên trọn vẹn một cách triệt để. Chỉ có tâm tính này mới có thể tỏ lộ cái ác và qua đó trừng phạt nghiêm khắc tất cả những kẻ bất nghĩa. Do đó, một tâm tính như vậy thấm nhuần ý nghĩa thời đại. Tâm tính của Đức Chúa Trời được tỏ lộ và công khai vì công tác của mỗi thời đại mới. Không phải là Đức Chúa Trời tỏ lộ tâm tính của Ngài một cách tùy ý và vô nghĩa. Giả sử, khi trong thời kỳ sau rốt tỏ lộ kết cục của con người, Đức Chúa Trời vẫn yêu thương mà ban cho con người lòng thương xót và nhân từ vô hạn, vẫn cứ yêu thương họ, không bắt họ phải chịu sự phán xét công chính mà cho họ thấy sự khoan dung, nhẫn nại và xá miễn, tha thứ cho họ dù họ phạm phải tội nghiêm trọng đến mức nào, mà không có bất kỳ sự phán xét công chính nào: vậy thì bao giờ mọi sự quản lý của Đức Chúa Trời mới kết thúc được? Khi nào thì tâm tính như vậy có thể dẫn mọi người tới đích đến thích hợp của loài người? Cũng như một quan tòa luôn yêu thương mọi người, một quan tòa nhân từ với khuôn mặt nhân hậu và một tấm lòng nhu mì, yêu mến hết thảy mọi người bất kể họ đã phạm tội gì, yêu thương, bao dung với hết thảy mọi người bất kể họ là ai. Như vậy thì bao giờ mới có thể đạt được một phán quyết công bình? Trong thời kỳ sau rốt, chỉ có sự phán xét công chính mới có thể phân chia con người theo loại của họ, và đưa con người vào một cõi mới. Như vậy, toàn bộ thời đại được kết thúc thông qua tâm tính phán xét và hành phạt công chính của Đức Chúa Trời.
– Khải tượng về công tác của Đức Chúa Trời (3), Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
367. Trước khi con người được cứu chuộc, nhiều chất độc của Sa-tan đã bị gieo vào bên trong họ, và sau hàng nghìn năm bị Sa-tan làm cho bại hoại, bên trong họ đã có bản tính chống đối Đức Chúa Trời. Do đó, khi con người đã được cứu chuộc, thì cùng lắm đó chỉ là được chuộc về, được mua với giá cao, nhưng độc tính bên trong họ vẫn chưa được loại bỏ. Con người ô uế như vậy phải trải qua một sự thay đổi trước thì mới có tư cách để phụng sự Đức Chúa Trời. Thông qua công tác phán xét và hành phạt này, con người sẽ hoàn toàn nhận biết được thực chất ô uế và bại hoại trong bản thân mình, hơn nữa còn có thể thay đổi hoàn toàn và trở nên tinh sạch. Chỉ bằng cách này, con người mới có thể có tư cách để trở lại trước ngai của Đức Chúa Trời. Mọi công tác được thực hiện ngày hôm nay đều là để con người có thể được làm cho tinh sạch và được thay đổi; thông qua sự phán xét và hành phạt bằng lời, cũng như thông qua sự tinh luyện, con người có thể thoát khỏi sự bại hoại của mình và được làm cho tinh sạch. Thay vì xem giai đoạn công tác này là công tác cứu rỗi, chi bằng nói đây là công tác làm tinh sạch. Trên thực tế, giai đoạn này là giai đoạn chinh phục, cũng là giai đoạn thứ hai trong công tác cứu rỗi. Chính nhờ sự phán xét và hành phạt bởi lời mà con người mới được Đức Chúa Trời thu phục; và thông qua sự tinh luyện, phán xét và vạch rõ bởi lời mà mọi thứ lẫn tạp, các quan niệm, ý định và hy vọng cá nhân trong lòng con người đều được tỏ lộ hoàn toàn. Mặc dù con người có thể đã được cứu chuộc và được tha tội, nhưng điều đó chỉ có thể được xem là Đức Chúa Trời không ghi nhớ những vi phạm của con người và không đối đãi với con người theo những vi phạm của họ. Tuy nhiên, khi con người, những kẻ sống trong xác thịt, chưa được giải thoát khỏi tội lỗi, thì họ chỉ có thể tiếp tục phạm tội, không ngừng bộc lộ tâm tính Sa-tan bại hoại của mình. Đây là cuộc sống mà con người đang sống, một chu kỳ vô tận của việc phạm tội và được tha thứ. Hầu hết mọi người phạm tội vào ban ngày chỉ để xưng tội vào ban đêm. Như vậy thì, cho dù của lễ chuộc tội có tác dụng đời đời đối với con người, thì cũng không thể cứu được con người khỏi tội lỗi. Như vậy thì chỉ có một nửa công tác cứu rỗi đã được hoàn tất, vì con người vẫn còn tâm tính bại hoại. Ví dụ, khi mọi người nhận ra rằng họ thuộc dòng dõi của Mô-áp, họ đã thốt ra những lời ca thán, ngừng theo đuổi sự sống, và trở nên hoàn toàn tiêu cực. Chẳng phải điều này cho thấy loài người vẫn không thể hoàn toàn thuận phục dưới sự thống trị của Đức Chúa Trời sao? Đây chẳng phải chính là tâm tính Sa-tan bại hoại của họ sao? Khi ngươi đang không chịu hình phạt, tay ngươi đã giơ lên cao hơn tất cả những người khác, thậm chí cả của Jêsus. Và ngươi đã kêu lên thật to rằng: “Hãy làm con trai yêu dấu của Đức Chúa Trời! Hãy làm một người thân tín của Đức Chúa Trời! Chúng ta thà chết còn hơn cúi đầu trước Sa-tan! Hãy chống lại Sa-tan già nua! Hãy chống lại con rồng lớn sắc đỏ! Nguyện con rồng lớn sắc đỏ mất đi quyền lực một cách khốn khổ! Nguyện Đức Chúa Trời làm cho chúng ta trọn vẹn!” Tiếng hô hào của ngươi to hơn tất cả những người khác. Nhưng rồi thời kỳ hành phạt đến, và một lần nữa, tâm tính bại hoại của loài người đã được bộc lộ. Sau đó, tiếng hô hào của họ đã ngừng lại, và quyết tâm của họ đã thất bại. Đây là sự bại hoại của con người; ăn sâu hơn cả tội lỗi, nó là thứ bị Sa-tan gieo vào và bén rễ sâu bên trong con người. Không dễ để con người nhận thức tội lỗi của mình; họ không có cách nào nhận ra bản tính đã thâm căn cố đế của chính mình, chỉ có dựa vào sự phán xét bởi lời mới đạt được kết quả này. Chỉ như vậy thì con người mới có thể dần dần được thay đổi từ thời điểm này trở đi.
– Lẽ mầu nhiệm của sự nhập thể (4), Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
368. Ngày nay, Đức Chúa Trời phán xét các ngươi, hành phạt các ngươi, và kết án các ngươi, nhưng ngươi phải biết rằng mục đích của việc kết án ngươi là để ngươi biết được chính mình. Ngài kết án, rủa sả, phán xét và hành phạt để ngươi có thể biết được chính mình, để tâm tính của ngươi có thể thay đổi, và hơn thế nữa, để ngươi có thể biết được giá trị của mình, và thấy rằng tất cả hành động của Đức Chúa Trời đều công chính và phù hợp với tâm tính của Ngài và những yêu cầu trong công tác của Ngài, rằng Ngài làm việc phù hợp với kế hoạch cứu rỗi nhân loại của Ngài, và rằng Ngài là Đức Chúa Trời công chính, Đấng yêu thương, cứu rỗi, phán xét, và hành phạt con người. Nếu ngươi chỉ biết rằng ngươi có địa vị thấp hèn, rằng ngươi bại hoại và phản nghịch, nhưng không biết rằng Đức Chúa Trời mong muốn làm rõ sự cứu rỗi của Ngài qua việc phán xét và hành phạt mà Ngài làm trong ngươi hôm nay, thì ngươi không cách nào trải nghiệm, càng không có khả năng tiếp tục tiến tới. Đức Chúa Trời đã không đến để giết chóc hoặc hủy diệt, mà để phán xét, rủa sả, hành phạt, và cứu rỗi. Cho đến khi kế hoạch 6.000 năm quản lý của Ngài đi đến hồi kết – trước khi Ngài mặc khải kết cục của từng hạng người – thì công tác của Đức Chúa Trời trên đất sẽ vì lợi ích của sự cứu rỗi; mục đích của nó chỉ là làm cho những ai yêu mến Ngài được trọn vẹn – một cách toàn diện – và khiến họ quy phục dưới sự thống trị của Ngài. Cho dù Đức Chúa Trời cứu rỗi con người như thế nào, thì tất cả đều được thực hiện bằng cách khiến họ thoát khỏi bản chất Sa-tan cũ kỹ của họ; nghĩa là, Ngài cứu họ bằng cách để họ tìm kiếm sự sống. Nếu họ không làm thế, thì họ sẽ không có cách nào để tiếp nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Việc cứu rỗi là công tác của chính Đức Chúa Trời, và việc tìm kiếm sự sống là điều mà con người phải đảm nhận để tiếp nhận sự cứu rỗi. Trong mắt con người, sự cứu rỗi là tình yêu thương của Đức Chúa Trời, và tình yêu thương của Đức Chúa Trời không thể là hình phạt, phán xét, và rủa sả; sự cứu rỗi phải chứa đựng lòng thương xót và từ ái, hơn thế nữa, còn chứa đựng những lời an ủi, cũng như là phước lành vô biên được Đức Chúa Trời ban cho. Mọi người tin rằng khi Đức Chúa Trời cứu rỗi con người, Ngài làm vậy bằng cách cảm thúc họ với các phước lành và ân điển của Ngài, để họ có thể dâng lòng mình cho Đức Chúa Trời. Điều đó có nghĩa là, Ngài cảm hóa con người tức là Ngài cứu họ. Loại cứu rỗi này được thực hiện bằng cách đạt được thỏa thuận. Chỉ khi Đức Chúa Trời ban cho họ gấp hàng trăm lần thì con người mới chịu quy phục trước danh của Đức Chúa Trời và cố gắng làm tốt vì Ngài và mang lại vinh hiển cho Ngài. Đây không phải là điều Đức Chúa Trời dự định cho loài người. Đức Chúa Trời đã đến làm việc trên đất để cứu rỗi nhân loại bại hoại; không có gì sai trong chuyện này cả. Nếu không, thì Ngài chắc chắn đã không đích thân đến để thực hiện công tác của Ngài. Trong quá khứ, phương tiện cứu rỗi của Ngài chính là việc thể hiện lòng thương xót và từ ái tột bậc, đến nỗi Ngài trao toàn bộ bản thân Ngài cho Sa-tan để đổi lấy toàn nhân loại. Hiện tại không có gì giống quá khứ: Sự cứu rỗi được ban cho các ngươi hôm nay xảy ra vào thời điểm những ngày sau rốt, trong quá trình phân chia mỗi người theo hạng; phương tiện của sự cứu rỗi các ngươi không phải là lòng thương xót và từ ái, mà là hình phạt và phán xét, để con người có thể được cứu rỗi một cách triệt để hơn. Như thế, tất cả những gì các ngươi nhận được là hình phạt, phán xét, và đánh đập không thương tiếc, nhưng hãy biết điều này: trong việc đánh đập nhẫn tâm này không có chút trừng phạt nào cả. Bất kể lời của Ta có khắt khe đến mức nào, thì những gì giáng trên các ngươi chỉ là một vài lời có vẻ cực kỳ nhẫn tâm đối với các ngươi, và cho dù Ta có thể tức giận đến mức nào, thì những gì trút xuống các ngươi vẫn là những lời quở trách, và Ta không có ý làm hại các ngươi hoặc đưa các ngươi đến cái chết. Chẳng phải đây đều là sự thật sao? Hãy biết rằng ngày nay, cho dù đó là sự phán xét công chính hay sự tinh luyện và hành phạt nhẫn tâm, thì mọi thứ đều vì sự cứu rỗi. Bất kể ngày nay mỗi người được phân chia theo từng hạng hay đủ mọi hạng người được tỏ lộ, thì mục đích trong tất cả những lời và công tác của Đức Chúa Trời là cứu những ai thực sự yêu mến Đức Chúa Trời. Sự phán xét công chính được mang đến để làm cho tinh sạch con người, và sự tinh luyện nhẫn tâm được thực hiện để làm họ thanh sạch; cả những lời khắt khe lẫn việc sửa phạt đều được thực hiện để làm cho tinh sạch và vì mục đích cứu rỗi.
– Ngươi nên đặt các phước lành về địa vị sang một bên và hiểu được tâm ý của Đức Chúa Trời để mang sự cứu rỗi đến cho con người, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
369. Đối mặt với tình trạng của con người và thái độ của con người đối với Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời đã thực hiện một công tác mới, cho phép con người sở hữu cả sự hiểu biết về Ngài và sự thuận phục Ngài, cũng như cả tình yêu thương và lời chứng. Vì vậy, con người phải trải qua sự tinh luyện của Đức Chúa Trời đối với mình cũng như sự phán xét của Ngài, sự tỉa sửa của Ngài với mình, không có những việc đó con người sẽ không bao giờ biết đến Đức Chúa Trời, không bao giờ có thể thực sự yêu mến và làm chứng cho Ngài. Việc tinh luyện của Đức Chúa Trời đối với con người không chỉ đơn thuần là vì tác động một mặt, mà là vì tác động nhiều mặt. Như thế, Đức Chúa Trời thực hiện công tác tinh luyện trong những người sẵn sàng tìm kiếm lẽ thật hầu cho lòng quyết tâm và tình yêu của họ được Đức Chúa Trời làm cho hoàn thiện. Đối với những ai sẵn sàng tìm kiếm lẽ thật và những ai khao khát Đức Chúa Trời thì không gì có ý nghĩa hơn, hoặc là giúp ích lớn lao hơn sự tinh luyện như thế này. Con người không dễ dàng nhận biết được hay lĩnh hội tâm tính của Đức Chúa Trời vì Đức Chúa Trời cuối cùng vẫn là Đức Chúa Trời. Cuối cùng, Đức Chúa Trời không thể có cùng tâm tính với con người và vì thế con người không dễ dàng nhận biết được tâm tính của Ngài. Lẽ thật vốn không thuộc sở hữu của con người và những ai đã bị Sa-tan làm bại hoại không dễ dàng lĩnh hội được lẽ thật; con người không có lẽ thật và quyết tâm thực hành lẽ thật, và nếu họ không chịu đựng đau khổ và không được tinh luyện hay phán xét, thì lòng quyết tâm của họ không bao giờ được trở nên hoàn thiện. Đối với tất cả mọi người, sự tinh luyện rất đau đớn và rất khó tiếp nhận – tuy nhiên, chính trong quá trình tinh luyện mà Đức Chúa Trời mới tỏ lộ tâm tính công chính của Ngài với con người, Ngài công khai các yêu cầu của Ngài đối với con người, hơn nữa ban cho họ nhiều sự khai sáng hơn cùng nhiều sự tỉa sửa thực tế hơn. Thông qua việc so sánh giữa thực tế và lẽ thật, con người đạt được sự hiểu biết lớn lao hơn về chính bản thân và lẽ thật, cùng sự thông hiểu lớn lao hơn về tâm ý của Đức Chúa Trời, từ đó cho phép con người có một tình yêu thật hơn và thuần khiết hơn đối với Đức Chúa Trời. Đây là những mục đích của Đức Chúa Trời trong việc thực hiện công tác tinh luyện. Tất cả những công tác Đức Chúa Trời làm trong con người đều có mục đích và ý nghĩa riêng; Đức Chúa Trời không làm công việc vô nghĩa, Ngài cũng không làm công việc nào không mang lại lợi ích cho con người. Sự tinh luyện không có nghĩa là loại bỏ con người ra khuất mắt Ngài, và cũng không có nghĩa là hủy diệt họ nơi địa ngục. Thay vào đó, nó có nghĩa là làm thay đổi tâm tính của con người trong quá trình tinh luyện, thay đổi những ý định, quan điểm cũ của con người, thay đổi tình yêu của con người dành cho Đức Chúa Trời và thay đổi toàn bộ cuộc sống con người. Tinh luyện là sự thử thách thực tế của con người, là một hình thức rèn tập thực tế và chỉ trong quá trình tinh luyện thì tình yêu của con người mới có thể phát huy chức năng vốn có của nó.
– Chỉ bằng cách trải qua sự tinh luyện con người mới có thể sở hữu tình yêu thật sự, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
370. Con người không thể thay đổi tâm tính của chính mình; họ phải trải qua sự phán xét và hình phạt, khổ nạn và tinh luyện của lời Đức Chúa Trời, hoặc bị sửa dạy và tỉa sửa bởi lời Ngài. Chỉ sau đó họ mới có thể đạt được sự thuận phục và trung thành với Đức Chúa Trời, và không còn hời hợt với Ngài nữa. Chính là dưới sự tinh luyện của lời Đức Chúa Trời mà tâm tính của mọi người mới thay đổi. Chỉ khi trải qua sự vạch trần, phán xét, sửa dạy và tỉa sửa bởi lời Ngài mà họ mới không còn dám hành động một cách khinh suất nữa, mà thay vào đó trở nên vững vàng và điềm tĩnh. Điểm quan trọng nhất là họ có thể thuận phục những lời hiện tại của Đức Chúa Trời và công tác của Ngài, ngay cả khi nó không phù hợp với những quan niệm của con người, họ vẫn có thể gạt những quan niệm này sang một bên và sẵn sàng thuận phục.
– Những người đã có tâm tính thay đổi là những người đã bước vào hiện thực của lời Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
371. Đức Chúa Trời càng tinh luyện con người, thì tấm lòng của con người càng có thể yêu mến Đức Chúa Trời hơn. Sự đau khổ trong lòng họ là điều có lợi cho đời sống họ, họ càng có thể bình an hơn trước Đức Chúa Trời, mối quan hệ giữa họ với Đức Chúa Trời càng gần gũi hơn, và họ càng có thể thấy tình yêu thương lớn lao của Đức Chúa Trời và sự cứu rỗi vĩ đại của Ngài. Phi-e-rơ đã nếm trải sự tinh luyện hàng trăm lần và Gióp đã trải qua nhiều sự thử luyện. Nếu các ngươi muốn được làm cho hoàn thiện bởi Đức Chúa Trời, các ngươi cũng phải trải qua sự tinh luyện hàng trăm lần; các ngươi phải trải qua quá trình này và dựa vào bước này thì mới có thể thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời và được Đức Chúa Trời làm cho hoàn thiện. Sự tinh luyện là phương tiện tốt nhất mà Đức Chúa Trời dùng để làm con người trở nên hoàn thiện; chỉ có sự tinh luyện và những sự thử luyện cay đắng mới đem lại lòng yêu mến thực sự đối với Đức Chúa Trời trong lòng con người. Không có đau khổ, con người thiếu mất lòng yêu mến thật sự đối với Đức Chúa Trời; nếu họ không được thử luyện ở bên trong, và nếu họ không chịu sự tinh luyện thật sự, thì lòng họ sẽ luôn trôi dạt bên ngoài. Sau khi được tinh luyện đến một mức độ nào đó, ngươi sẽ thấy được những điểm yếu và khó khăn của chính mình, ngươi sẽ thấy mình đang thiếu sót bao nhiêu và ngươi không thể vượt qua nhiều khó khăn mà ngươi gặp phải và ngươi sẽ thấy mình phản nghịch đến mức nào. Chỉ trong những sự thử luyện, con người mới có thể thực sự nhận biết tình trạng thật của mình; những sự thử luyện càng có thể làm cho con người được hoàn thiện.
– Chỉ bằng cách trải qua sự tinh luyện con người mới có thể sở hữu tình yêu thật sự, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
372. Khi ngươi chịu một chút ràng buộc hoặc khó khăn, thì điều đó tốt cho các ngươi; nếu buông lỏng các ngươi thì các ngươi sẽ tiêu tùng, và vậy thì làm sao các ngươi có thể được bảo vệ? Hôm nay, vì các ngươi bị hành phạt, phán xét, và rủa sả nên các ngươi được bảo vệ. Vì các ngươi đã chịu khổ nhiều nên các ngươi được bảo vệ. Nếu không, các ngươi đã rơi vào tình trạng suy đồi từ lâu. Điều này không phải là cố tình làm cho mọi thứ trở nên khó khăn cho các ngươi – bản tính của con người khó mà thay đổi, và phải như thế thì tâm tính của họ mới thay đổi được. Hôm nay, các ngươi thậm chí cũng không sở hữu được lương tâm hay lý trí mà Phao-lô đã sở hữu, ngay cả sự tự biết mình của ông các ngươi cũng không có. Các ngươi luôn phải chịu áp lực, và các ngươi luôn phải chịu hành phạt và phán xét để linh hồn mình được thức tỉnh. Hình phạt và phán xét là điều tốt nhất cho sự sống của các ngươi. Và khi cần thiết, cũng phải có hình phạt của những sự thật xảy đến trên các ngươi; chỉ khi đó các ngươi mới chịu phục hoàn toàn. Bản tính của các ngươi là nếu không có hình phạt và sự rủa sả, các ngươi sẽ không sẵn lòng cúi đầu, không sẵn lòng chịu phục. Không có sự thật trước mắt các ngươi, thì sẽ không đạt được hiệu quả. Nhân cách các ngươi quá thấp hèn và vô giá trị! Không có hình phạt và phán xét, các ngươi sẽ khó bị chinh phục, và sự bất nghĩa và không phục của các ngươi khó bị chế ngự. Bản tính cũ của các ngươi đã bám rễ quá sâu. Nếu các ngươi được đặt trên ngai, các ngươi sẽ không biết trời cao đất dày, càng không biết mình hướng về đâu. Các ngươi thậm chí còn không biết mình đã đến từ đâu, thế thì làm sao biết được Đấng Tạo Hóa? Không có hình phạt và rủa sả đúng thời điểm của ngày hôm nay, ngày cuối cùng của các ngươi hẳn đã đến từ lâu. Huống gì số phận của các ngươi – chẳng phải nó còn bị nguy hiểm cận kề hơn sao? Không có hình phạt và phán xét kịp thời này, ai biết được các ngươi sẽ kiêu ngạo đến mức nào, hoặc các ngươi sẽ trở nên sa đọa đến mức nào. Hình phạt và phán xét này đã đưa các ngươi tới ngày hôm nay, và chúng đã duy trì sự tồn tại của các ngươi. Nếu các ngươi vẫn được “giáo dục” theo phương pháp của “cha” các ngươi, ai biết được các ngươi sẽ bước vào cõi nào! Các ngươi hoàn toàn không có khả năng kiểm soát và phản tỉnh bản thân. Nếu những người như các ngươi có thể đi theo và thuận phục mà không gây ra bất kỳ sự gián đoạn hay nhiễu loạn nào, thì mục đích của Ta sẽ đạt được. Chẳng phải các ngươi nên làm tốt hơn trong việc chấp nhận hình phạt và phán xét của ngày hôm nay sao? Các ngươi có lựa chọn nào khác sao?
– Sự thực hành (6), Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
373. Đối với mỗi bước trong công tác của Đức Chúa Trời, có một cách mà con người nên phối hợp. Đức Chúa Trời tinh luyện con người hầu cho họ có sự tin tưởng khi trải qua những sự tinh luyện. Đức Chúa Trời hoàn thiện con người hầu cho họ có sự tin tưởng được hoàn thiện bởi Đức Chúa Trời, sẵn lòng chấp nhận những sự tinh luyện của Ngài và được tỉa sửa bởi Đức Chúa Trời. Thần của Đức Chúa Trời hoạt động trong con người để mang cho họ sự khai sáng và soi sáng, và để họ phối hợp với Ngài và thực hành. Đức Chúa Trời không phán trong khi tinh luyện. Ngài không cất tiếng, tuy nhiên vẫn có công việc mà con người phải làm. Ngươi phải giữ vững những gì ngươi đã có, ngươi phải vẫn có thể cầu nguyện với Đức Chúa Trời, gần gũi với Đức Chúa Trời, và đứng ra làm chứng trước Đức Chúa Trời; theo cách này, ngươi sẽ làm tròn bổn phận của mình. Tất cả các ngươi nên thấy rõ từ công tác của Đức Chúa Trời rằng những thử thách của Ngài về sự tin tưởng và tình yêu của con người đòi hỏi họ cầu nguyện với Đức Chúa Trời nhiều hơn, và rằng họ thưởng thức lời Đức Chúa Trời trước Ngài thường xuyên hơn. Nếu Đức Chúa Trời khai sáng ngươi và để ngươi hiểu tâm ý của Ngài, và dẫu vậy ngươi vẫn không thực hành bất kỳ điều nào trong đây, thì ngươi sẽ không đạt được gì cả. Khi ngươi đưa lời Đức Chúa Trời vào thực hành, ngươi vẫn nên có thể cầu nguyện với Ngài, và khi ngươi thưởng thức lời Ngài, ngươi nên đến trước Ngài, tìm kiếm và đầy tin tưởng nơi Ngài, không chút cảm giác ngã lòng hay nguội lạnh. Những ai không đưa lời Đức Chúa Trời vào thực hành thì đầy năng lượng trong các buổi nhóm họp, nhưng lại rơi vào bóng tối khi họ về nhà. Có một số người thậm chí không muốn nhóm họp cùng nhau. Như vậy, ngươi phải thấy rõ bổn phận mà con người nên thực hiện là gì. Ngươi có thể không biết tâm ý của Đức Chúa Trời thật ra là gì, nhưng ngươi có thể thi hành bổn phận của mình, ngươi có thể cầu nguyện khi nên làm, ngươi có thể đưa lẽ thật vào thực hành khi nên làm, và ngươi có thể làm những điều mà con người phải làm. Ngươi có thể giữ vững khải tượng ban đầu của mình. Theo cách này, ngươi sẽ có thể chấp nhận bước công tác tiếp theo của Đức Chúa Trời nhiều hơn. Khi Đức Chúa Trời hoạt động theo cách kín đáo, thì sẽ là vấn đề nếu ngươi không tìm kiếm. Khi Ngài phán và rao giảng trong những buổi nhóm họp, ngươi hăng hái lắng nghe, nhưng khi Ngài không phán thì ngươi thiếu năng lượng và co rúm lại. Loại người gì mà lại hành động theo cách này? Đây là người chỉ theo bầy đàn. Họ không có lập trường, không có chứng ngôn, và không có khải tượng! Hầu hết mọi người đều như thế này. Nếu ngươi tiếp tục theo con đường đó, một ngày kia khi ngươi gặp một thử thách lớn, ngươi sẽ rơi vào sự hành phạt. Có lập trường là điều rất quan trọng trong quá trình hoàn thiện con người của Đức Chúa Trời. Nếu ngươi không hoài nghi một bước nào trong công tác của Đức Chúa Trời, nếu ngươi làm tròn bổn phận của con người, nếu ngươi chân thành giữ vững những điều Đức Chúa Trời bảo ngươi đưa vào thực hành, tức là, ngươi nhớ những lời thúc giục của Đức Chúa Trời, và cho dù Ngài làm gì trong hiện tại thì ngươi cũng không quên những lời thúc giục của Ngài, nếu ngươi không hoài nghi về công tác của Ngài, duy trì lập trường của ngươi, giữ vững chứng ngôn của ngươi, và chiến thắng mọi bước đường, vậy thì cuối cùng ngươi sẽ được hoàn thiện bởi Đức Chúa Trời và được trở thành một người đắc thắng. Nếu ngươi có thể đứng vững qua mọi bước thử thách của Đức Chúa Trời, và nếu ngươi vẫn có thể đứng vững đến tận cùng, vậy thì ngươi là một người đắc thắng, ngươi là người đã được hoàn thiện bởi Đức Chúa Trời. Nếu ngươi không thể đứng vững trong những thử thách hiện tại của mình, vậy thì trong tương lai nó sẽ càng trở nên khó hơn nữa. Nếu ngươi chỉ trải qua một lượng đau khổ không đáng kể và ngươi không theo đuổi lẽ thật, vậy thì sau cùng ngươi sẽ không đạt được gì. Ngươi sẽ bị bỏ lại trắng tay. Có một số người từ bỏ sự theo đuổi của họ khi thấy rằng Đức Chúa Trời không phán bảo, và lòng họ trở nên lan man. Chẳng phải người như thế là kẻ ngốc sao? Những dạng người này không có sự thực tế. Khi Đức Chúa Trời phán, họ luôn chạy loanh quanh, trông có vẻ bận rộn và hăng hái ở bên ngoài, nhưng giờ đây khi Ngài không phán bảo thì họ ngưng tìm kiếm. Dạng người này không có tương lai. Trong những sự tinh luyện, ngươi phải bước vào từ một góc độ tích cực và học những bài học mà mình nên học; khi ngươi cầu nguyện với Đức Chúa Trời và đọc lời Ngài, ngươi nên đánh giá trạng thái của chính mình dựa trên đó, khám phá những thiếu sót của mình, và nhận thấy rằng ngươi vẫn còn nhiều bài học để học. Ngươi càng chân thành tìm kiếm khi trải qua những sự tinh luyện thì ngươi càng thấy bản thân còn khiếm khuyết. Khi ngươi trải nghiệm những sự tinh luyện, có nhiều vấn đề mà ngươi phải đối mặt; ngươi không thể thấy chúng một cách rõ ràng, ngươi than oán, ngươi phơi bày xác thịt của chính mình – chỉ theo cách này ngươi mới có thể khám phá rằng có quá nhiều tâm tính bại hoại bên trong ngươi.
– Ngươi nên duy trì lòng trung thành của mình với Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
374. Trong khi trải qua những sự thử luyện, việc người ta yếu đuối, hoặc có sự tiêu cực bên trong họ, hoặc thiếu sự rõ ràng về tâm ý của Đức Chúa Trời hoặc con đường thực hành, là chuyện bình thường. Nhưng nói tóm lại, ngươi phải có đức tin vào công tác của Đức Chúa Trời, và phải giống như Gióp, không phủ nhận Đức Chúa Trời. Mặc dù Gióp đã yếu đuối và rủa sả ngày sinh của chính mình, nhưng ông đã không phủ nhận rằng mọi thứ con người có được sau khi ra đời đều được Đức Giê-hô-va ban cho, và rằng Đức Giê-hô-va cũng là Đấng lấy chúng đi. Bất kể bị thử luyện ra sao, ông vẫn duy trì niềm tin này. Trong trải nghiệm của con người, bất kể họ trải qua sự tinh luyện nào đến từ những lời của Đức Chúa Trời, thì những gì Đức Chúa Trời muốn ở nhân loại, tóm gọn lại, là đức tin và lòng yêu kính Đức Chúa Trời của họ. Những gì Ngài hoàn thiện bằng cách làm việc như thế này là đức tin, tình yêu, và những ý chí của mọi người. Công tác hoàn thiện Đức Chúa Trời làm trên con người là điều mà họ không thể nhìn thấy và không thể chạm đến; trong những trường hợp như vậy thì cần đến đức tin. Khi có điều gì đó không thể được nhìn thấy bằng mắt thường, thì cần con người có đức tin, khi ngươi không thể buông bỏ các quan niệm của chính mình, thì cần ngươi có đức tin. Khi ngươi không hiểu công tác của Đức Chúa Trời, thì cần ngươi có đức tin, có một lập trường vững chắc và đứng vững làm chứng. Khi Gióp đạt đến điểm này, Đức Chúa Trời đã xuất hiện và phán với ông. Nghĩa là, chỉ từ bên trong đức tin của mình thì ngươi mới có thể nhìn thấy Đức Chúa Trời. Khi ngươi có đức tin thì Đức Chúa Trời sẽ hoàn thiện ngươi, còn nếu ngươi không có đức tin, Ngài không thể làm điều này. Đức Chúa Trời sẽ ban cho ngươi bất kỳ điều gì ngươi hy vọng đạt được. Nếu ngươi không có đức tin, thì ngươi không thể được hoàn thiện và ngươi sẽ không thể thấy những hành động của Đức Chúa Trời, càng không thấy được sự toàn năng của Ngài. Trong trải nghiệm thực tế mà ngươi có đức tin để thấy được những hành động của Đức Chúa Trời, thì Ngài sẽ xuất hiện với ngươi, và Ngài sẽ khai sáng và hướng dẫn ngươi từ bên trong. Không có đức tin đó, Đức Chúa Trời sẽ không thể làm như vậy. Nếu ngươi đã mất hy vọng vào Đức Chúa Trời, làm sao ngươi có thể trải nghiệm công tác của Ngài? Vì thế, chỉ khi ngươi có đức tin và ngươi không nuôi những hoài nghi về Đức Chúa Trời, chỉ khi ngươi có đức tin thực sự vào Ngài bất kể Ngài làm gì, thì Ngài mới khai sáng và soi sáng cho ngươi qua những trải nghiệm của ngươi, và chỉ khi đó ngươi mới có thể thấy được những hành động của Ngài. Tất cả những điều này đều đạt được thông qua đức tin. Đức tin chỉ đến từ sự tinh luyện, và nếu thiếu sự tinh luyện, đức tin không thể phát triển được. Đức tin là nói đến điều gì? Đức tin là niềm tin chân thật và tấm lòng chân thành mà con người nên có khi họ không thể nhìn thấy hoặc chạm vào điều gì đó, khi công tác của Đức Chúa Trời không phù hợp với các quan niệm của con người và vượt tầm với của con người. Đây là đức tin mà Ta nói đến. Con người cần có đức tin trong những lúc chịu đau khổ và trong những lúc chịu sự tinh luyện, và khi có đức tin thì họ sẽ đối mặt với sự tinh luyện – sự tinh luyện và đức tin không thể tách rời nhau. Bất kể Đức Chúa Trời công tác như thế nào, và bất kể hoàn cảnh của ngươi ra sao, mà ngươi đều có thể mưu cầu sự sống, tìm kiếm lẽ thật, mưu cầu nhận thức về công tác của Đức Chúa Trời, và tìm cách nhận biết những việc làm của Đức Chúa Trời, hơn nữa còn có thể hành động theo lẽ thật, thì đó chính là có đức tin thật sự và như vậy chứng tỏ ngươi không mất đức tin vào Đức Chúa Trời. Nếu khi ở giữa sự tinh luyện, mà ngươi vẫn có thể mưu cầu lẽ thật, có thể thực sự yêu kính Đức Chúa Trời và không nảy sinh những hoài nghi về Ngài, nếu bất luận Ngài làm gì, ngươi vẫn thực hành lẽ thật để làm thỏa lòng Ngài, vẫn có thể ở nơi sâu thẳm mà tìm kiếm tâm ý của Ngài và quan tâm đến tâm ý của Ngài, thì đây mới là có đức tin thực sự nơi Đức Chúa Trời. Trước đây, khi Đức Chúa Trời phán rằng ngươi sẽ trị vì như vua thì ngươi yêu kính Ngài, khi Ngài công khai với ngươi thì ngươi mưu cầu Ngài. Nhưng lúc này Đức Chúa Trời đang ẩn mình, ngươi không thể nhìn thấy Ngài, lại có những khổ nạn đến với ngươi – có phải lúc này ngươi mất hy vọng vào Đức Chúa Trời không? Vậy nên, bất kỳ lúc nào, ngươi cũng phải mưu cầu sự sống và mưu cầu việc thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời. Đây được gọi là đức tin chân thật, đây là loại tình yêu thật nhất và đẹp nhất.
– Những người được làm cho hoàn thiện phải trải qua sự tinh luyện, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
375. Mục đích công tác tinh luyện chủ yếu là để hoàn thiện đức tin của mọi người. Cuối cùng, những kết quả đạt được từ chuyện này là: Ngươi muốn bỏ đi nhưng đồng thời lại không thể; một số người vẫn có thể có đức tin ngay cả khi họ không còn một tia hy vọng nhỏ nhất nào; và mọi người không còn có hy vọng gì về tương lai của chính mình nữa. Chỉ lúc này, sự tinh luyện của Đức Chúa Trời mới được hoàn tất. Nếu con người vẫn chưa đạt đến giai đoạn cận kề giữa sự sống và cái chết, và chưa nếm trải cái chết, thì sự tinh luyện của họ vẫn sẽ chưa xong. Ngay cả những người ở trong giai đoạn của những kẻ phục vụ cũng chưa được tinh luyện đến mức độ tối đa. Gióp trải qua sự tinh luyện đến mức độ tối đa, và ông đã không còn gì để dựa vào. Mọi người phải được tinh luyện đến cùng mức đó – đến mức họ không có chút hy vọng nào và không còn bất cứ điều gì để dựa vào. Chỉ đây mới là sự tinh luyện thực sự. Trong thời kỳ của những kẻ phục vụ, nếu lòng ngươi luôn tĩnh lặng trước Đức Chúa Trời, và nếu bất luận Ngài đã làm gì và bất luận tâm ý của Ngài đối với ngươi là gì, ngươi vẫn luôn thuận phục những sự sắp đặt của Ngài, thì ở cuối con đường, ngươi sẽ hiểu mọi điều mà Đức Chúa Trời đã làm. Khi ngươi trải qua những sự thử luyện của Gióp, thì ngươi cũng đang đồng thời trải qua những sự thử luyện của Phi-e-rơ. Khi Gióp bị thử luyện, ông đã đứng vững làm chứng, và cuối cùng, Đức Giê-hô-va đã hiện ra với ông. Chỉ sau khi ông đứng vững làm chứng thì ông mới xứng đáng được thấy mặt Đức Chúa Trời. Vì sao lại nói: “Ta ẩn mình khỏi vùng đất ô trọc nhưng hiện ra cho vương quốc thánh”? Điều này có nghĩa là chỉ khi ngươi nên thánh và đứng vững làm chứng thì ngươi mới có thể có phẩm cách để thấy mặt Đức Chúa Trời. Nếu ngươi không thể đứng vững làm chứng, thì ngươi không có phẩm cách để thấy mặt Ngài. Nếu ngươi thoái lui hoặc phàn nàn về Đức Chúa Trời khi đối mặt với những sự tinh luyện, vì thế mà không thể đứng vững làm chứng và trở thành trò cười của Sa-tan, thì ngươi sẽ không có được sự hiển linh của Đức Chúa Trời. Nếu ngươi giống như Gióp, người ở giữa những sự thử luyện đã nguyền rủa xác thịt của chính mình, nhưng lại không phàn nàn về Đức Chúa Trời, và đã có thể căm ghét xác thịt của chính mình mà không phàn nàn hoặc phạm tội qua lời nói của mình, thì ngươi đang đứng vững làm chứng. Khi ngươi trải qua những sự tinh luyện đến một mức độ nhất định và có thể giống như Gióp, hoàn toàn thuận phục trước Đức Chúa Trời và không có những yêu cầu nào khác với Ngài hoặc những quan niệm của riêng mình, thì Đức Chúa Trời sẽ hiển linh với ngươi.
– Những người được làm cho hoàn thiện phải trải qua sự tinh luyện, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
376. Nhiều kinh nghiệm của ngươi về sự thất bại, về sự yếu đuối, những giai đoạn tiêu cực, đều có thể nói là những sự thử luyện của Đức Chúa Trời. Điều này là bởi vì mọi thứ đều đến từ Đức Chúa Trời, và mọi sự vật, sự việc đều nằm trong tay Ngài. Cho dù ngươi thất bại hay cho dù ngươi yếu đuối và ngươi vấp ngã, tất cả đều dựa vào Đức Chúa Trời và nằm trong tầm tay của Ngài. Đối với Đức Chúa Trời, đây là một sự thử luyện dành cho ngươi, và nếu ngươi không thể nhận ra điều đó, thì nó sẽ trở thành sự thử thách. Có hai loại trạng thái mà mọi người nên nhận ra: Một loại đến từ Đức Thánh Linh, và nguồn gốc của loại còn lại có thể là Sa-tan. Một loại là trạng thái mà ở đó Đức Thánh Linh soi sáng cho ngươi và cho phép ngươi biết chính mình, căm ghét, và hối hận về bản thân và có thể có tình yêu chân thật dành cho Đức Chúa Trời, để dồn tâm huyết của ngươi vào việc làm thỏa lòng Ngài. Loại còn lại là một trạng thái mà ở đó ngươi biết chính mình, nhưng ngươi lại tiêu cực và yếu đuối. Có thể nói rằng đây là sự tinh luyện của Đức Chúa Trời, và cũng có thể nói rằng đó là sự thử thách của Sa-tan. Nếu ngươi nhận ra rằng đây là sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời dành cho ngươi và nếu ngươi cảm thấy rằng ngươi giờ đây đang mang nợ Ngài sâu nặng – và từ giờ trở đi, ngươi sẽ cố bù đắp, không còn chìm trong tình trạng sa đọa như vậy nữa, và nỗ lực ăn uống lời Ngài cho tốt – và nếu ngươi luôn xem bản thân mình không ổn, và có một tấm lòng khao khát, thì đây là sự thử luyện của Đức Chúa Trời. Sau khi khổ đau đã qua và ngươi một lần nữa tiến về phía trước, Đức Chúa Trời vẫn sẽ dẫn dắt, soi sáng, khai sáng, và nuôi dưỡng ngươi. Nhưng nếu ngươi không nhận ra điều đó và ngươi tiêu cực, hoàn toàn để bản thân rơi vào sự tuyệt vọng, nếu ngươi nghĩ theo cách này, thì nó nghĩa là sự thử thách của Sa-tan đã đến với ngươi. Khi Gióp trải qua những sự thử luyện, Đức Chúa Trời và Sa-tan đang đánh cược với nhau, và Đức Chúa Trời đã cho phép Sa-tan làm hại Gióp. Mặc dù chính là Đức Chúa Trời đang thử Gióp, nhưng sự thực Sa-tan đã đến với ông. Đối với Sa-tan, nó đang thử thách Gióp, nhưng Gióp đã đứng về phía Đức Chúa Trời. Nếu không phải vậy, Gióp hẳn đã rơi vào sự thử thách rồi. Ngay khi con người rơi vào sự thử thách, là họ rơi vào nguy hiểm. Việc trải qua sự tinh luyện có thể được cho là một sự thử luyện từ Đức Chúa Trời, nhưng nếu ngươi không ở trong một trạng thái tốt, thì có thể nói đó là thử thách từ Sa-tan. Nếu ngươi không rõ về khải tượng, thì Sa-tan sẽ cáo buộc ngươi và khiến ngươi mơ hồ về mặt khải tượng. Ngươi sẽ rơi vào sự thử thách trước khi ngươi biết điều đó.
– Những người được làm cho hoàn thiện phải trải qua sự tinh luyện, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
377. Trong khi trải qua những sự thử luyện, ngay cả khi ngươi không biết Đức Chúa Trời muốn làm gì và Ngài muốn hoàn thành công tác nào, ngươi cũng nên biết rằng ý niệm của Đức Chúa Trời đối với nhân loại luôn luôn tốt. Nếu ngươi theo đuổi Ngài với tấm lòng chân thật, thì Ngài sẽ không bao giờ rời bỏ ngươi, và cuối cùng Ngài chắc chắn sẽ hoàn thiện ngươi, và đưa con người đến một đích đến thích hợp. Bất kể Đức Chúa Trời hiện đang thử luyện con người như thế nào, sẽ đến một ngày Ngài ban cho con người một kết cục thích hợp và cho họ sự báo ứng dựa trên những gì họ đã làm. Đức Chúa Trời sẽ không dẫn dắt con người đến một điểm nhất định và rồi cứ thế mà gạt họ sang một bên và làm lơ họ. Điều này là vì Đức Chúa Trời đáng tin cậy. Ở giai đoạn này, Đức Thánh Linh đang thực hiện công tác tinh luyện. Ngài đang tinh luyện mỗi một con người. Trong những bước công tác được cấu thành bởi sự thử luyện sống còn và sự thử luyện bằng hình phạt, sự tinh luyện được thực hiện thông qua lời. Để con người trải nghiệm công tác của Đức Chúa Trời, họ trước hết phải hiểu công tác hiện tại của Ngài và cách nhân loại nên phối hợp. Quả thật, đây là điều mọi người nên hiểu. Bất kể Đức Chúa Trời làm gì, dù là tinh luyện hay ngay cả khi Ngài không phán, không một bước nào trong công tác của Đức Chúa Trời hợp theo những quan niệm của nhân loại. Mỗi bước công tác của Ngài đều làm tiêu tan và phá vỡ những quan niệm của con người. Đây là công tác của Ngài. Nhưng ngươi phải tin rằng vì công tác của Đức Chúa Trời đã đạt đến một giai đoạn nhất định, Ngài sẽ không đẩy toàn thể nhân loại vào sự chết bất kể thế nào. Ngài ban cả những lời hứa lẫn phúc lành cho nhân loại, và tất cả những ai theo đuổi Ngài sẽ đều có thể đạt được những phúc lành của Ngài, nhưng những ai không làm vậy sẽ bị Đức Chúa Trời đào thải. Điều này tùy vào sự theo đuổi của ngươi. Bất kể điều gì khác, ngươi phải tin rằng khi công tác của Đức Chúa Trời khép lại, mỗi một người sẽ có một điểm đến thích hợp. Đức Chúa Trời đã cho nhân loại những khát vọng đẹp, nhưng không có sự theo đuổi thì không thể đạt được chúng. Ngươi phải có khả năng thấy được điều này bây giờ – sự tinh luyện của Đức Chúa Trời và hình phạt của Ngài với con người là công tác của Ngài, nhưng về phần con người, họ phải luôn luôn theo đuổi sự thay đổi trong tâm tính.
– Ngươi nên duy trì lòng trung thành của mình với Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
378. Con người sẽ được làm cho trọn vẹn hoàn toàn trong Thời đại Vương quốc. Sau công tác chinh phục, con người sẽ phải chịu sự tinh luyện và hoạn nạn. Những người có thể chiến thắng và đứng vững làm chứng trong hoạn nạn là những người cuối cùng sẽ được làm cho trọn vẹn; họ chính là những người đắc thắng. Trong suốt cơn hoạn nạn này, con người được yêu cầu phải tiếp nhận sự tinh luyện này, và sự tinh luyện này là lần cuối cùng trong công tác của Đức Chúa Trời. Đó là lần sau cùng mà con người sẽ được tinh luyện trước khi toàn bộ công tác quản lý của Đức Chúa Trời kết thúc, và tất cả những ai đi theo Đức Chúa Trời đều phải tiếp nhận thử thách cuối cùng này, đều phải tiếp nhận sự tinh luyện cuối cùng này. Những người ở giữa hoạn nạn thì không có công tác của Đức Thánh Linh và sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời, nhưng những ai đã thực sự được chinh phục và thực sự mưu cầu Đức Chúa Trời cuối cùng đều có thể đứng vững; họ là những người có nhân tính, và là những người thật lòng yêu kính Đức Chúa Trời. Bất kể Đức Chúa Trời làm gì, những người đắc thắng này sẽ không bị mất đi các khải tượng, sẽ vẫn đưa lẽ thật vào thực hành mà không đánh mất lời chứng của mình. Họ là những người cuối cùng sẽ bước ra khỏi đại hoạn nạn. Mặc dù những kẻ thừa nước đục thả câu vẫn có thể lợi dụng ngày hôm nay, nhưng không ai có thể thoát khỏi cơn hoạn nạn cuối cùng, và không ai có thể thoát khỏi sự thử thách cuối cùng. Đối với những người đắc thắng, khổ nạn như thế là sự tinh luyện lớn lao; nhưng đối với những kẻ thừa nước đục thả câu, nó là công tác đào thải triệt để. Cho dù họ có bị thử luyện thế nào, lòng trung thành của những người có Đức Chúa Trời trong lòng mình vẫn không thay đổi; nhưng đối với những ai không có Đức Chúa Trời trong lòng mình, một khi công tác của Đức Chúa Trời không thuận lợi cho xác thịt của họ, thì họ thay đổi quan điểm của mình về Đức Chúa Trời, và thậm chí còn rời xa Đức Chúa Trời. Đó là những người sẽ không đứng vững vào lúc cuối cùng, những người chỉ tìm kiếm các phúc lành của Đức Chúa Trời và không có mong muốn dâng mình cho Đức Chúa Trời và cống hiến cho Ngài. Tất cả những kẻ hèn hạ như thế đều sẽ bị trục xuất khi công tác của Đức Chúa Trời kết thúc, và chúng không xứng đáng với bất kỳ sự cảm thông nào. Những người vô nhân tính không có khả năng thực sự yêu kính Đức Chúa Trời. Khi tình cảnh an toàn và bảo đảm, hoặc có thể làm lợi, thì họ hoàn toàn thuận phục Đức Chúa Trời, nhưng một khi dục vọng của họ bị tổn hại hoặc cuối cùng bị bác bỏ, họ nổi loạn ngay lập tức. Thậm chí chỉ trong một đêm, họ có thể đi từ một người tươi cười, “tốt bụng” đến một tên sát nhân xấu xí và tàn bạo, bất thình lình đối xử với ân nhân của mình ngày hôm qua như là kẻ thù không đội trời chung, mà chẳng có lí do chính đáng gì. Nếu những con quỷ giết người không chớp mắt này không bị đuổi ra, thì chẳng phải chúng sẽ là nguồn gốc của nguy hiểm tiềm ẩn sao? Công tác cứu rỗi con người không đạt được sau khi công tác chinh phục hoàn tất. Mặc dù công tác chinh phục đã đến hồi kết thúc, nhưng công tác làm tinh sạch con người thì chưa; công tác đó sẽ chỉ được hoàn thành một khi con người đã được làm tinh sạch hoàn toàn, một khi những ai thực sự tuân phục Đức Chúa Trời đã được trở nên trọn vẹn, và một khi những kẻ ngụy trang mà không có Đức Chúa Trời trong lòng đã bị thanh trừ. Những ai không làm thỏa mãn Đức Chúa Trời trong giai đoạn cuối của công tác Ngài sẽ hoàn toàn bị đào thải, và những ai bị đào thải thì thuộc về ma quỷ. Vì họ không có khả năng làm thỏa mãn Đức Chúa Trời, nên họ phản nghịch chống lại Đức Chúa Trời, và mặc dù những người này đi theo Đức Chúa Trời hôm nay, điều này không chứng tỏ họ là những người cuối cùng sẽ sót lại. Trong cụm từ “những ai đi theo Đức Chúa Trời đến cùng sẽ nhận được sự cứu rỗi”, thì “đi theo” có nghĩa là đứng vững giữa cơn hoạn nạn. Ngày nay, nhiều người tin rằng đi theo Đức Chúa Trời thì dễ dàng, nhưng khi công tác của Đức Chúa Trời sắp kết thúc, ngươi sẽ biết ý nghĩa thật sự của từ “đi theo”. Chỉ vì hôm nay ngươi vẫn có thể đi theo Đức Chúa Trời sau khi được chinh phục, điều này không chứng minh rằng ngươi là một trong những người sẽ được trở nên hoàn thiện. Những người không thể chịu đựng được những sự thử luyện, những người không có khả năng chiến thắng giữa cơn hoạn nạn, cuối cùng, sẽ không có khả năng đứng vững, và vì thế sẽ không thể đi theo Đức Chúa Trời đến tận cùng. Những ai thật lòng đi theo Đức Chúa Trời thì có thể chịu đựng được sự kiểm nghiệm công trình của họ, trong khi những ai không thật lòng đi theo Đức Chúa Trời thì không chịu nổi bất kỳ thử luyện nào của Đức Chúa Trời. Sớm muộn gì họ sẽ bị trục xuất, trong khi những người đắc thắng sẽ ở lại trong vương quốc. Việc người ta có thật lòng tìm kiếm Đức Chúa Trời hay không được quyết định bởi sự kiểm nghiệm công trình của họ, nghĩa là, qua sự thử luyện của Đức Chúa Trời, chứ không liên quan gì đến quyết định của chính con người. Đức Chúa Trời không tùy tiện vứt bỏ ai; tất cả những gì Ngài làm đều khiến người ta tâm phục khẩu phục. Ngài không làm điều gì mà con người không thể thấy được, hoặc bất kỳ công tác nào mà không thể thuyết phục con người. Việc đức tin của người ta là thật hay giả được kiểm chứng bởi sự thật, chứ không thể do con người quyết định. “Lúa mì không thể trở thành cỏ lùng, và cỏ lùng không thể trở thành lúa mì” là điều không có gì để nghi ngờ nữa. Hễ là người thật lòng yêu kính Đức Chúa Trời thì cuối cùng đều có thể ở lại trong vương quốc, và Đức Chúa Trời sẽ không bạc đãi bất kỳ ai thật lòng yêu kính Ngài.
– Công tác của Đức Chúa Trời và sự thực hành của con người, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
379. Khi bị Đức Chúa Trời hành phạt, Phi-e-rơ đã cầu nguyện: “Lạy Đức Chúa Trời! Xác thịt con phản nghịch, và Ngài hành phạt con, phán xét con. Con vui sướng trong hình phạt và phán xét của Ngài, và thậm chí nếu Ngài không muốn con, thì trong sự phán xét của Ngài, con vẫn thấy được tâm tính công chính và thánh khiết của Ngài. Con bằng lòng khi Ngài phán xét mình, để những kẻ khác có thể nhìn thấy tâm tính công chính trong sự phán xét của Ngài. Chỉ cần sự phán xét của Ngài có thể thể hiện tâm tính của Ngài và để cho muôn loài thọ tạo có thể nhìn thấy tâm tính công chính của Ngài, và nếu điều đó có thể khiến lòng yêu kính của con dành cho Ngài thuần khiết hơn, để con có thể có được hình tượng giống một con người công chính. Sự phán xét này của Ngài là tốt đẹp vì đó chính là ý tốt của Ngài. Con biết rằng trong mình vẫn còn nhiều sự phản nghịch, và rằng mình vẫn chưa xứng đáng để đến trước Ngài. Con ước Ngài thậm chí sẽ phán xét con nhiều hơn dù đó là thông qua hoàn cảnh ác liệt hay những cơn đại nạn; cho dù Ngài có làm gì đi chăng nữa thì điều đó vẫn đáng trân quý đối với con. Tình yêu thương của Ngài quá sâu sắc, và con sẵn lòng để mình cho Ngài tùy ý sắp đặt, mà không chút kêu than”. Đây là hiểu biết của Phi-e-rơ sau khi ông đã trải nghiệm công tác của Đức Chúa Trời và nó cũng là lời chứng về tình yêu của Phi-e-rơ dành cho Đức Chúa Trời.
– Các kinh nghiệm của Phi-e-rơ: Hiểu biết của ông về hình phạt và sự phán xét, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
380. Con người sống trong xác thịt, nghĩa là họ đang sống trong địa ngục nhân gian, nếu không có sự phán xét và hình phạt của Đức Chúa Trời, con người cũng ô uế như Sa-tan. Làm sao con người có thể thánh khiết được? Phi-e-rơ tin rằng hình phạt và sự phán xét của Đức Chúa Trời là sự bảo vệ tốt nhất và là ân điển lớn nhất cho con người. Chỉ có thông qua hình phạt và sự phán xét của Đức Chúa Trời, con người mới có thể thức tỉnh và căm ghét xác thịt và căm ghét Sa-tan. Sự sửa dạy nghiêm khắc của Đức Chúa Trời giải thoát con người khỏi quyền thế của Sa-tan, giải thoát con người khỏi thế giới nhỏ bé của riêng mình và cho phép con người được sống trong sự sáng của dung nhan Đức Chúa Trời. Không có sự cứu rỗi nào tốt hơn hình phạt và sự phán xét! Phi-e-rơ cầu nguyện: “Lạy Đức Chúa Trời! Chừng nào Ngài còn hành phạt và phán xét con, thì con biết rằng Ngài chưa rời bỏ con. Ngay cả khi Ngài không cho con niềm vui hay sự bình an, khiến con sống khổ sở, và giáng xuống con vô số sự sửa phạt, lòng con sẽ vẫn yên ổn miễn là Ngài không rời bỏ con. Ngày hôm nay, hình phạt và phán xét của Ngài đã trở thành sự bảo vệ tốt nhất và là phúc lành lớn nhất của con. Ân điển mà Ngài ban cho con bảo vệ con. Ân điển Ngài ban cho con ngày hôm nay chính là sự tỏ lộ tâm tính công chính của Ngài, là hình phạt và sự phán xét; càng là một sự thử luyện, càng là một cuộc sống gian khổ”. Phi-e-rơ đã có thể gạt bỏ những sự hưởng thụ xác thịt mà tìm kiếm tình yêu thương sâu đậm hơn và sự bảo vệ lớn hơn, vì ông đã đạt được quá nhiều ân điển từ hình phạt và sự phán xét của Đức Chúa Trời. Trong đời mình, nếu muốn được làm cho tinh sạch và có được sự thay đổi tâm tính, muốn sống thể hiện ra một cuộc đời có ý nghĩa và làm hết bổn phận của một loài thọ tạo, thì con người phải tiếp nhận hình phạt và phán xét của Đức Chúa Trời, không được để sự sửa dạy và đánh đập của Đức Chúa Trời rời xa mình, để họ có thể giải phóng bản thân khỏi sự thao túng và quyền thế của Sa-tan, có thể sống trong sự sáng của Đức Chúa Trời. Ngươi phải biết rằng hình phạt và sự phán xét của Đức Chúa Trời là sự sáng, là sự sáng của sự cứu rỗi con người, là phúc lành tốt nhất cho con người, là ân điển lớn lao nhất và là sự bảo vệ tốt nhất.
– Các kinh nghiệm của Phi-e-rơ: Hiểu biết của ông về hình phạt và sự phán xét, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
381. Con người sống dưới ảnh hưởng của Sa-tan và tồn tại trong xác thịt; nếu không được làm cho thanh sạch và không nhận được sự bảo vệ của Đức Chúa Trời, con người sẽ trở nên sa đọa hơn bao giờ hết. Nếu con người muốn yêu mến Đức Chúa Trời thì họ phải được làm cho thanh sạch và cứu rỗi. Phi-e-rơ cầu nguyện: “Lạy Đức Chúa Trời, khi Ngài đối xử nhân từ với con, con vui mừng và cảm thấy an ủi; khi Ngài hành phạt con, con còn cảm thấy vui mừng và an ủi hơn. Mặc dù con yếu đuối và phải trải qua nỗi thống khổ không kể xiết, mặc dù có nước mắt và nỗi buồn, nhưng Ngài biết rằng nỗi buồn này là do sự phản nghịch của con và do sự yếu đuối của con. Con khóc than vì mình không thể thỏa mãn tâm ý của Ngài, con buồn lòng và hối tiếc vì con chưa xứng với các yêu cầu của Ngài, nhưng con sẵn lòng đạt đến lĩnh vực này, con sẵn lòng làm mọi thứ có thể để thỏa mãn Ngài. Hình phạt của Ngài bảo vệ con và cho con sự cứu rỗi tốt nhất; sự phát xét của Ngài che khuất lòng khoan dung và sự kiên nhẫn của Ngài. Không có hình phạt và phán xét của Ngài, con sẽ không được vui hưởng lòng thương xót và nhân từ của Ngài. Giờ đây, con càng thấy rõ rằng tình yêu thương của Ngài đã vượt qua các tầng trời và vượt hơn mọi sự khác. Tình yêu thương của Ngài không chỉ là lòng thương xót và nhân từ; mà còn hơn thế nữa, đó là hình phạt và phán xét. Con đã đạt được quá nhiều từ hình phạt và phán xét của Ngài. Không có hình phạt và phán xét của Ngài, không một người nào có thể được làm cho thanh sạch, không một người nào có thể trải nghiệm tình yêu thương của Đấng Tạo Hóa. Mặc dù con đã phải chịu hàng trăm thử luyện và khổ đau, và thậm chí đã cận kề cái chết, nhưng chúng đã cho phép con được thực sự biết Ngài và đạt được sự cứu rỗi tối thượng. Nếu như hình phạt, phán xét và sửa dạy của Ngài rời xa con, con sẽ sống trong bóng tối, dưới quyền thế của Sa-tan. Xác thịt con người có những ích lợi gì? Nếu hình phạt và phán xét của Ngài rời bỏ con, điều đó như thể Thần của Ngài đã vứt bỏ con, như thể Ngài đã không còn bên con. Nếu điều đó là thật, làm sao con có thể sống tiếp? Ngài đã cho con sự ốm đau và lấy đi tự do của con, con có thể tiếp tục sống; nhưng nếu hình phạt và phán xét của Ngài mà rời xa con, con sẽ chẳng cách nào sống tiếp được. Nếu không có hình phạt và phán xét của Ngài, con hẳn đã mất đi tình yêu thương của Ngài. Tình yêu của Ngài quá đậm sâu để con có thể diễn tả bằng lời. Không có tình yêu của Ngài, con sẽ sống dưới quyền thế của Sa-tan, và sẽ không thể nhìn thấy gương mặt vinh quang của Ngài. Làm sao con có thể tiếp tục sống? Con không bước đi nổi trong bóng tối đó, cuộc sống đó. Có Ngài bên cạnh con giống như nhìn thấy Ngài, vậy làm sao con có thể rời khỏi Ngài? Con hết lòng thành khẩn nài xin Ngài, con cầu xin Ngài đừng lấy đi niềm an ủi lớn lao nhất khỏi con, ngay cả khi đó chỉ là đôi lời an ủi của Ngài. Con đã được hưởng tình yêu thương của Ngài, và hôm nay con không thể rời xa Ngài; làm sao con có thể không yêu mến Ngài? Con đã nhỏ biết bao lệ buồn vì tình yêu thương của Ngài, nhưng con vẫn luôn cảm thấy rằng cuộc sống như thế này có ý nghĩa hơn, càng có thể trau dồi con, có thể làm con thay đổi và cho phép con đạt được lẽ thật mà tất cả các loài thọ tạo cần sở hữu”.
– Các kinh nghiệm của Phi-e-rơ: Hiểu biết của ông về hình phạt và sự phán xét, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
382. Nếu ngươi là người muốn được làm cho hoàn thiện, thì ngươi sẽ phải mang chứng ngôn, và ngươi sẽ nói: “Trong công tác từng bước này của Đức Chúa Trời, tôi đã chấp nhận công tác phán xét và hành phạt của Đức Chúa Trời, và mặc dù tôi đã phải chịu đựng muôn vàn khổ cực, tôi đã hiểu cách Đức Chúa Trời khiến con người trở nên hoàn thiện, tôi đã có được công tác do Đức Chúa Trời thực hiện, tôi đã có được hiểu biết về sự công chính của Đức Chúa Trời, và hình phạt của Ngài đã cứu rỗi tôi. Tâm tính công chính của Ngài đã đến với tôi, mang cho tôi phúc lành và ân điển; chính sự phán xét và hình phạt của Ngài đã bảo vệ và làm tôi thanh sạch. Nếu tôi không được Đức Chúa Trời phán xét và hành phạt, và nếu tôi không nhận được những lời nghiêm khắc từ Đức Chúa Trời, thì tôi hẳn đã không thể biết Đức Chúa Trời, cũng như chẳng thể được cứu rỗi. Giờ đây tôi thấy rằng: là một loài thọ tạo, con người không chỉ được hưởng tất cả những gì Đấng Tạo Hóa tạo ra, mà quan trọng hơn cả, tất cả các loài thọ tạo nên vui hưởng tâm tính công chính của Đức Chúa Trời và sự phán xét công chính của Ngài, bởi vì tâm tính của Đức Chúa Trời xứng đáng được con người vui hưởng. Là một loài thọ tạo đã bị Sa-tan làm cho bại hoại, con người nên vui hưởng tâm tính công chính của Đức Chúa Trời. Trong tâm tính công chính của Ngài có sự phán xét và hình phạt, và hơn nữa, có một tình yêu thương vĩ đại. Mặc dù hiện nay tôi không thể hoàn toàn có được tình yêu thương của Đức Chúa Trời, nhưng tôi đã có may mắn được thấy nó, và như vậy tôi đã được ban phước”. Đây là con đường đi của những ai trải nghiệm việc được trở nên hoàn thiện và đây là hiểu biết mà họ nói đến. Những người này cũng giống như Phi-e-rơ; họ có cùng những trải nghiệm như Phi-e-rơ. Những người này cũng là những người đã có được sự sống, những người sở hữu lẽ thật. Khi họ trải qua đến tận cùng, trong sự phán xét của Đức Chúa Trời, chắc chắn họ sẽ hoàn toàn đưa mình thoát khỏi ảnh hưởng của Sa-tan, và được Đức Chúa Trời thu phục.
– Các kinh nghiệm của Phi-e-rơ: Hiểu biết của ông về hình phạt và sự phán xét, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
383. Sau nhiều năm trải nghiệm, trải qua gian khổ của sự tinh luyện và hình phạt, con người trở nên dày dạn sương gió. Mặc dù đã mất đi sự “vẻ vang” và “lãng mạn” của thời quá khứ, nhưng con người bất tri bất giác hiểu được đạo lý làm người, hiểu được dụng tâm vất vả của Đức Chúa Trời bao nhiêu năm để cứu rỗi con người. Con người dần dà bắt đầu ghét sự man rợ của chính mình, ghét sự khó thuần phục của mình, ghét cả đủ loại hiểu lầm và yêu cầu quá đáng của mình đối với Đức Chúa Trời. Thời gian không thể quay trở lại, những chuyện đã qua trở thành ký ức mà con người sám hối, lời Đức Chúa Trời và tình yêu ân cần của Đức Chúa Trời trở thành động lực trong cuộc sống mới của con người. Vết thương của con người lành lặn theo từng ngày, thân thể trở nên cường tráng, họ đứng dậy và nhìn thấy dung nhan của Đấng Toàn Năng… Hóa ra Ngài vẫn luôn ở bên con và canh chừng cho con, và rằng nụ cười và dung mạo đẹp đẽ của Ngài vẫn làm rung động lòng người. Lòng Ngài vẫn còn quan tâm nhân loại mà Ngài đã tạo dựng đến vậy, đôi tay Ngài vẫn còn ấm áp và mạnh mẽ như buổi ban đầu. Như thể con người đã trở lại thời gian ở vườn Ê-đen, nhưng lần này không còn nghe những lời dụ dỗ của con rắn, và không còn tránh mặt Đức Giê-hô-va. Con người quỳ phục trước Đức Chúa Trời, ngước nhìn gương mặt tươi cười của Đức Chúa Trời, và dâng của lễ quý giá nhất của mình – Ôi! Chúa tôi, Đức Chúa Trời tôi!
– Phụ lục 3: Con người chỉ có thể được cứu rỗi giữa sự quản lý của Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời