3. Sự khác nhau giữa công tác của Đức Chúa Trời nhập thể và công tác của Thần
Lời Đức Chúa Trời có liên quan:
Việc cứu rỗi con người của Đức Chúa Trời không được thực hiện trực tiếp bằng phương cách của Thần và thân phận của Thần, vì Thần của Ngài thì con người không thể chạm vào, không thể nhìn thấy, cũng không thể đến gần. Nếu Ngài trực tiếp cứu rỗi con người theo góc độ của Thần, thì con người sẽ không có cách nào đạt được sự cứu rỗi của Ngài. Nếu Đức Chúa Trời không mặc lấy hình dáng bên ngoài của một con người thọ tạo, thì người ta sẽ không có cách nào để đạt được sự cứu rỗi này. Vì con người không có cách nào tiếp cận Ngài, cũng như không ai có thể đến gần đám mây của Đức Giê-hô-va. Chỉ bằng cách trở thành một con người thọ tạo, nghĩa là, chỉ bằng cách đặt Lời của Ngài vào trong xác thịt mà Ngài muốn trở thành, thì Ngài mới có thể đích thân nhào nặn Lời này vào bên trong tất cả những ai theo Ngài. Chỉ khi đó con người mới có thể đích thân nghe thấy và nhìn thấy Lời Ngài, thậm chí đạt được Lời Ngài, như vậy, họ mới có thể được cứu rỗi hoàn toàn. Nếu Đức Chúa Trời không trở nên xác thịt, sẽ không một con người nào thuộc huyết khí có thể đạt được ơn cứu rỗi lớn lao như thế, cũng không một người nào có thể được cứu rỗi. Nếu Thần của Đức Chúa Trời hoạt động trực tiếp giữa nhân loại, thì con người đều bị đánh giết, hoặc họ sẽ hoàn toàn bị Sa-tan bắt đi vì không thể nào tiếp xúc với Đức Chúa Trời.
– Lẽ mầu nhiệm của sự nhập thể (4), Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Đức Chúa Trời bước vào một giai đoạn công tác mới trong thời kỳ sau rốt. Ngài sẽ tỏ lộ nhiều hơn nữa về tâm tính của Ngài, và đó sẽ không phải là lòng thương xót và tình yêu của thời đại Jêsus. Vì Ngài có công tác mới trong tay, công tác mới này sẽ đi kèm một tâm tính mới. Vì vậy, nếu công tác này được thực hiện bởi Thần – nếu Đức Chúa Trời không trở nên xác thịt, mà thay vào đó, Thần phán trực tiếp qua tiếng sấm hầu cho con người không có cách nào tiếp xúc với Ngài, thì liệu con người có thể biết được tâm tính của Ngài không? Nếu chỉ có Thần làm công tác, thì con người sẽ không có cách nào biết được tâm tính của Đức Chúa Trời. Mọi người chỉ có thể tận mắt thấy được tâm tính của Đức Chúa Trời khi Ngài trở nên xác thịt, khi Lời xuất hiện trong xác thịt, và Ngài biểu lộ toàn bộ tâm tính của mình thông qua xác thịt. Đức Chúa Trời quả thật và thực sự sống giữa con người. Ngài là hữu hình; con người thực sự có thể tiếp xúc với tâm tính của Ngài, tiếp xúc với những gì Ngài có và những gì về Ngài; chỉ bằng cách này, con người mới có thể thực sự nhận biết Ngài.
– Khải tượng về công tác của Đức Chúa Trời (3), Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Tuy trong công tác của xác thịt còn tồn tại nhiều khó khăn, và xác thịt không thể có thân phận vĩ đại giống như Thần, Ngài không thể thực hiện những việc siêu phàm giống như Thần, càng không thể có thẩm quyền giống như Thần. Nhưng thực chất công tác của một xác thịt không đáng để mắt tới này lại vượt trội hơn nhiều so với công tác được Thần trực tiếp thực hiện, và chính xác thịt này là sự đáp ứng cho những nhu cầu của cả nhân loại. Đối với những người sẽ được cứu rỗi, giá trị sử dụng của Thần thấp hơn nhiều so với xác thịt: Công tác của Thần có thể bao trùm toàn thể vũ trụ, xuyên khắp tất cả núi non, sông hồ, và đại dương, nhưng công tác của xác thịt liên quan một cách hiệu quả hơn đến mỗi một người Ngài tiếp xúc. Hơn nữa, xác thịt của Đức Chúa Trời với hình dạng hữu hình có thể được con người hiểu và tin cậy hơn, có thể làm sâu sắc hơn nhận thức của con người về Đức Chúa Trời, và có thể để lại cho con người một ấn tượng sâu sắc hơn về những việc làm thực tế của Đức Chúa Trời. Công tác của Thần bị phủ màn huyền bí; người trần mắt thịt khó lòng mà đoán được, chuyện thấy được thì càng khó hơn, và vì thế họ chỉ có thể dựa vào những tưởng tượng rỗng tuếch. Tuy nhiên, công tác của xác thịt thì bình thường và thực tế, giàu sự khôn ngoan, và là một sự thật mà người trần mắt thịt có thể tận mắt nhìn thấy; con người đều có thể tự mình lĩnh hội sự khôn ngoan trong công tác của Đức Chúa Trời, và không cần sử dụng trí tưởng tượng phong phú của họ. Đây là tính chính xác và giá trị thực tế trong công tác của Đức Chúa Trời trong xác thịt. Thần chỉ có thể làm những điều con người không thể thấy và khó tưởng tượng ra, ví dụ như sự khai sáng của Thần, sự cảm động của Thần, và sự hướng dẫn của Thần, nhưng đối với con người có đầu óc tư duy, thì những điều này không mang lại cho họ bất kỳ ý nghĩa rõ ràng nào, mà chỉ mang lại một sự cảm động, hoặc một ý nghĩa tổng quát, chứ không thể đưa ra chỉ dẫn bằng lời. Nhưng công tác của Đức Chúa Trời trong xác thịt thì khác biệt rất nhiều: công tác của Đức Chúa Trời trong xác thịt thì có sự hướng dẫn chính xác của lời, có tâm ý rõ ràng, cũng có những mục tiêu được yêu cầu rõ ràng. Và vì thế con người không cần dò dẫm, cũng không cần tưởng tượng, càng không cần suy đoán. Đây là sự rõ ràng của công tác trong xác thịt, khác nhiều so với công tác của Thần. Công tác của Thần chỉ phù hợp cho một phạm vi hữu hạn và không thể thay thế công tác của xác thịt. Những mục tiêu chính xác mà công tác của xác thịt yêu cầu đối với con người và giá trị thực tế của nhận thức mà con người đạt được thông qua công tác của xác thịt thì vượt xa sự chính xác và giá trị thực tế trong công tác của Thần. Đối với con người bại hoại mà nói, chỉ có lời nói nào chính xác, mục tiêu mưu cầu nào rõ ràng và công tác nào có thể nhìn thấy, chạm đến được, mới là công tác có giá trị nhất. Chỉ có công tác thực tế và sự hướng dẫn đúng lúc mới phù hợp với thị hiếu của con người, và chỉ có công tác thực tế mới có thể cứu rỗi con người khỏi tâm tính bại hoại và sa đọa của họ. Điều này chỉ có thể đạt được bởi Đức Chúa Trời nhập thể; chỉ có Đức Chúa Trời nhập thể mới có thể cứu rỗi con người khỏi tâm tính bại hoại và sa đọa cũ của họ. Mặc dù Thần là thực chất vốn có của Đức Chúa Trời, nhưng công việc như thế này chỉ có thể được thực hiện bởi xác thịt của Ngài. Nếu Thần chỉ đơn phương làm việc, thì công tác của Ngài không thể có hiệu quả – đây là một sự thật hiển nhiên. Mặc dù hầu hết con người đã trở thành kẻ thù của Đức Chúa Trời bởi vì xác thịt này, nhưng khi Ngài kết thúc công tác của mình, thì những ai chống đối Ngài sẽ không chỉ không còn là kẻ thù của Ngài, mà trái lại sẽ trở thành người làm chứng của Ngài. Họ sẽ trở thành những người làm chứng đã được Ngài chinh phục, những người làm chứng tương hợp với Ngài và không thể tách rời khỏi Ngài. Ngài sẽ khiến con người biết về tầm quan trọng của công tác Ngài trong xác thịt đối với con người, và con người sẽ biết tầm quan trọng của xác thịt này đối với ý nghĩa tồn tại của con người, sẽ biết giá trị thực tế của Ngài đối với sự trưởng thành trong sự sống con người, và hơn thế nữa, sẽ biết rằng xác thịt này sẽ trở thành một nguồn nước hằng sống trong sự sống mà con người không chịu rời xa. Mặc dù xác thịt nhập thể của Đức Chúa Trời thua xa thân phận và tâm tính của Đức Chúa Trời, và dường như đối với con người thì không tương xứng với địa vị thực sự của Ngài, nhưng xác thịt này, thứ không sở hữu hình tượng thực sự của Đức Chúa Trời, hoặc thân phận thực sự của Đức Chúa Trời, có thể thực hiện công tác mà Thần của Đức Chúa Trời không thể trực tiếp thực hiện. Đó chính là ý nghĩa và giá trị thực sự trong sự nhập thể của Đức Chúa Trời, và chính ý nghĩa và giá trị này mà con người không thể cảm kích và thừa nhận. Mặc dù toàn thể nhân loại đều kính trọng Thần của Đức Chúa Trời và xem thường xác thịt của Đức Chúa Trời, bất kể họ nhìn nhận và suy nghĩ thế nào, thì ý nghĩa và giá trị thực tế của xác thịt vượt xa những gì của Thần. Tất nhiên, điều này chỉ liên quan đến nhân loại bại hoại. Đối với tất cả những ai tìm kiếm lẽ thật và khao khát sự xuất hiện của Đức Chúa Trời, thì công tác của Thần chỉ cung cấp sự cảm động hoặc sự soi dẫn, và một cảm giác kỳ diệu rằng công tác này không thể giải thích và không thể tưởng tượng được, siêu việt và đáng ngưỡng mộ, nhưng cũng không thể với tới và đạt được đối với tất cả. Con người và Thần của Đức Chúa Trời chỉ có thể nhìn nhau từ xa, như thể có một khoảng cách rất xa giữa họ, và họ không bao giờ có thể tương đồng, như thể con người và Đức Chúa Trời bị chia cách bởi một ranh giới vô hình. Trên sự thật, đây là một ảo giác mà Thần mang lại cho con người, đó là vì Thần và con người không cùng một loại và sẽ không bao giờ đồng tồn tại trong cùng một thế giới, và bởi vì Thần không có gì thuộc về con người. Vì vậy, con người không cần Thần, bởi Thần không thể trực tiếp thực hiện những công việc mà con người cần nhất. Công tác của xác thịt cung cấp cho con người những mục tiêu thực tế để theo đuổi, những lời rõ ràng, và một cảm nhận rằng Ngài thực tế và bình thường, rằng Ngài khiêm nhường và bình thường. Mặc dù con người có thể sợ Ngài, nhưng đối với hầu hết mọi người thì Ngài dễ gần: Con người có thể thấy mặt Ngài, nghe tiếng Ngài, và họ không cần phải nhìn Ngài từ xa. Đối với con người, xác thịt này cảm giác dễ tiếp cận, không xa cách, không khó dò lường, mà hữu hình và có thể chạm tới, bởi xác thịt này ở trong cùng một thế giới với con người.
– Nhân loại bại hoại càng cần hơn sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời nhập thể, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Những gì con người đã đạt được lúc này – vóc giạc hiện tại, kiến thức, tình yêu thương, lòng trung thành, sự thuận phục và sự thông sáng của họ – đây là những kết quả đạt được thông qua sự phán xét của lời. Việc ngươi có thể có lòng trung thành và vẫn đứng vững cho đến ngày nay là đạt được thông qua lời. Giờ đây con người thấy rằng công tác của Đức Chúa Trời nhập thể thực sự phi thường, và có nhiều điều trong đó mà con người không thể đạt được; đây là những lẽ mầu nhiệm và phép lạ. Do đó, nhiều người đã thuận phục. Một số người chưa từng thuận phục bất kỳ ai kể từ khi sinh ra, nhưng khi họ thấy những lời của Đức Chúa Trời ngày nay, họ hoàn toàn thuận phục tự lúc nào không hay, và họ không mạo muội dò xét hoặc nói bất kỳ điều gì khác. Loài người đã chịu phục dưới lời và phủ phục dưới sự phán xét bằng lời. Nếu Thần của Đức Chúa Trời phán trực tiếp với con người, toàn nhân loại sẽ thuận phục trước tiếng phán, sấp mình xuống mà không cần lời mặc khải, cũng giống như cách Phao-lô đã ngã xuống đất trong ánh sáng trên đường đến Đa-mách. Nếu Đức Chúa Trời tiếp tục làm việc theo cách này, con người sẽ không bao giờ có thể biết được sự bại hoại của chính mình thông qua sự phán xét của lời và nhờ đó đạt được sự cứu rỗi. Chỉ thông qua việc trở nên xác thịt, Đức Chúa Trời mới có thể đích thân truyền lời của Ngài đến tai của mỗi một con người, hầu cho tất cả những ai có tai đều có thể nghe thấy lời Ngài và tiếp nhận công tác phán xét bằng lời của Ngài. Chỉ như vậy mới là kết quả đạt được bằng lời Ngài, thay vì Thần trở nên hiển hiện để khiến con người sợ hãi mà thuận phục. Chỉ qua công tác thực tế mà phi thường này, thì tâm tính cũ của con người, ẩn sâu bên trong nhiều năm, mới có thể bị phơi bày hoàn toàn, hầu cho con người có thể nhận biết nó và làm cho nó thay đổi. Tất cả những điều này đều là công tác thực tế của Đức Chúa Trời nhập thể, mà trong đó, với việc phán lời và thi hành sự phán xét một cách thực tế, Ngài đạt được những kết quả của sự phán xét con người bằng lời. Đây là thẩm quyền của Đức Chúa Trời nhập thể và là ý nghĩa sự nhập thể của Đức Chúa Trời. Nó được thực hiện để cho biết thẩm quyền của Đức Chúa Trời nhập thể, để cho biết những kết quả đạt được bởi công tác của lời, và để cho biết Thần đã đến trong xác thịt và thể hiện thẩm quyền của Ngài thông qua việc phán xét con người bằng lời. Mặc dù xác thịt của Ngài là hình thức bên ngoài của một nhân tính thông thường và bình thường, nhưng chính những kết quả mà lời Ngài đạt được đã cho con người thấy rằng Ngài đầy thẩm quyền, rằng Ngài là chính Đức Chúa Trời, và rằng những lời của Ngài là sự bày tỏ của chính Đức Chúa Trời. Bằng cách này, toàn thể nhân loại được cho thấy rằng Ngài là chính Đức Chúa Trời, rằng Ngài là chính Đức Chúa Trời đã trở nên xác thịt, và rằng không ai được xúc phạm Ngài, và rằng không ai có thể vượt qua sự phán xét của lời Ngài, và không một thế lực hắc ám nào có thể lấn át thẩm quyền của Ngài. Con người thuận phục Ngài hoàn toàn vì Ngài là Lời trở nên xác thịt, vì thẩm quyền của Ngài, và vì sự phán xét bằng lời của Ngài. Công tác do xác thịt nhập thể của Ngài mang lại là thẩm quyền mà Ngài sở hữu. Lý do Ngài trở nên xác thịt là bởi vì xác thịt cũng có thể sở hữu thẩm quyền, và Ngài có khả năng thực hiện công tác một cách thực tế giữa nhân loại, theo cách hiển hiện và hữu hình đối với con người. Công tác này thực tế hơn nhiều so với công tác được thực hiện trực tiếp bởi Thần của Đức Chúa Trời, Đấng sở hữu mọi thẩm quyền, và những kết quả của nó cũng rõ ràng. Điều này là do xác thịt nhập thể của Đức Chúa Trời có thể phán dạy và làm việc một cách thực tế. Hình dạng bên ngoài của xác thịt Ngài không có thẩm quyền, và con người có thể tiếp cận, trong khi thực chất của Ngài mang thẩm quyền, nhưng không ai có thể thấy được thẩm quyền của Ngài. Khi Ngài phán và làm việc, con người không thể phát hiện ra sự tồn tại của thẩm quyền của Ngài; điều này tạo điều kiện cho Ngài thực hiện công tác mang tính chất thực tế. Tất cả công tác thực tế này có thể đạt được kết quả. Mặc dù không ai nhận ra Ngài nắm giữ thẩm quyền, hoặc thấy rằng Ngài không thể bị xúc phạm, hoặc nhìn thấy cơn thịnh nộ của Ngài, nhưng Ngài đạt được những kết quả dự định của lời Ngài thông qua thẩm quyền được che giấu của Ngài, cơn thịnh nộ ẩn giấu của Ngài, và những lời mà Ngài phán công khai. Nói cách khác, qua giọng điệu của Ngài, sự nghiêm khắc trong lời nói của Ngài, và tất cả sự khôn ngoan của lời Ngài, con người hoàn toàn được thuyết phục. Theo cách này, con người thuận phục lời của Đức Chúa Trời nhập thể, Đấng dường như không có thẩm quyền gì, qua đó hoàn thành mục tiêu cứu rỗi con người của Đức Chúa Trời. Đây là một khía cạnh khác về ý nghĩa sự nhập thể của Ngài: để phán một cách thực tế hơn và để cho thực tế trong lời Ngài có ảnh hưởng đến con người, hầu cho con người có thể chứng kiến quyền năng của lời Đức Chúa Trời. Do đó, nếu công tác này không được thực hiện thông qua sự nhập thể, thì sẽ không đạt được một chút kết quả nào và sẽ không thể hoàn toàn cứu rỗi được những con người tội lỗi. Nếu Đức Chúa Trời không trở nên xác thịt, Ngài sẽ vẫn là Thần, Đấng vừa không thể nhìn thấy, vừa không thể tiếp cận đối với con người. Con người là một loài thọ tạo thuộc xác thịt, họ và Đức Chúa Trời thuộc về hai thế giới khác nhau và sở hữu những bản chất khác nhau. Thần của Đức Chúa Trời không tương hợp với con người, những kẻ thuộc về xác thịt, và đơn giản là không cách nào thiết lập được mối quan hệ giữa họ, chưa kể rằng con người không có khả năng biến hóa thành thần. Như vậy, Thần của Đức Chúa Trời phải trở thành một loài thọ tạo để làm công tác ban đầu của Ngài. Đức Chúa Trời có thể vừa thăng lên nơi cao nhất, vừa hạ mình xuống để trở thành một con người thọ tạo, làm việc giữa loài người và sống giữa họ, nhưng con người không thể thăng lên nơi cao nhất và trở thành thần, họ càng không thể giáng xuống nơi thấp nhất. Đây là lý do Đức Chúa Trời phải trở nên xác thịt để thực hiện công tác của Ngài. Cũng vậy, trong lần nhập thể đầu tiên, chỉ xác thịt của Đức Chúa Trời nhập thể mới có thể cứu chuộc con người thông qua việc chịu đóng đinh của Ngài, trong khi sẽ không có cách nào để Thần của Đức Chúa Trời bị đóng đinh như một của lễ chuộc tội cho con người. Đức Chúa Trời có thể trực tiếp trở nên xác thịt để làm của lễ chuộc tội cho con người, nhưng con người không thể trực tiếp thăng thiên để nhận lấy của lễ chuộc tội mà Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho họ. Như vậy, tất cả những gì khả thi là cầu xin Đức Chúa Trời di chuyển qua lại vài lần giữa trời và đất, chứ không phải để con người thăng thiên để nhận lấy sự cứu rỗi này, vì con người đã sa ngã và hơn nữa, con người đơn giản là không thể thăng thiên, càng không thể có được của lễ chuộc tội. Do đó, Jêsus đã cần phải đến giữa loài người và đích thân làm công tác mà con người đơn giản là không thể thực hiện được. Mỗi lần Đức Chúa Trời trở nên xác thịt, đó là điều tuyệt đối cần thiết. Nếu bất kỳ giai đoạn nào cũng có thể được thực hiện trực tiếp bởi Thần của Đức Chúa Trời, thì Ngài đã không phải chịu sự nhục nhã của việc nhập thể.
– Lẽ mầu nhiệm của sự nhập thể (4), Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Bởi vì người bị phán xét là con người đã bị làm cho bại hoại và thuộc về xác thịt, chứ không phải là linh của Sa-tan bị phán xét trực tiếp, cho nên công tác phán xét không được tiến hành trong cõi thuộc linh, mà ở giữa con người. Chỉ có Đức Chúa Trời trong xác thịt mới thích hợp nhất và có tư cách nhất để làm công tác phán xét sự bại hoại của xác thịt con người. Nếu sự phán xét được thực hiện trực tiếp bởi Thần của Đức Chúa Trời, thì sẽ không thể bao quát toàn diện. Hơn nữa, con người cũng khó tiếp nhận công tác như vậy, bởi Thần thì không thể mặt đối mặt với con người, và vì điều này, hiệu quả sẽ không xảy ra ngay lập tức, càng không thể khiến con người thấy rõ ràng hơn tâm tính không thể xúc phạm của Đức Chúa Trời. Sa-tan chỉ có thể bị đánh bại hoàn toàn nếu Đức Chúa Trời trong xác thịt phán xét sự bại hoại của nhân loại. Cũng là con người có nhân tính bình thường, Ngài có thể trực tiếp phán xét sự bất nghĩa của con người; đây là dấu hiệu của sự thánh khiết vốn có của Ngài, cũng là dấu hiệu của sự khác với người thường của Ngài. Chỉ có Đức Chúa Trời mới có đủ tư cách và điều kiện để phán xét con người, bởi vì Ngài có lẽ thật và sự công chính, cho nên Ngài có thể phán xét con người. Những con người không có lẽ thật và sự công chính thì không xứng để phán xét người khác. Nếu công tác này được thực hiện bởi Thần của Đức Chúa Trời, thì nó sẽ không có ý nghĩa là sự chiến thắng trước Sa-tan. Thần vốn cao cả hơn người phàm, Thần của Đức Chúa Trời vốn thánh khiết và chiến thắng xác thịt. Nếu Thần trực tiếp thực hiện công tác này, thì Ngài sẽ không thể phán xét toàn bộ sự phản nghịch của con người, cũng không thể tỏ lộ hết thảy sự bất nghĩa của con người. Bởi công tác phán xét cũng được thực hiện qua những quan niệm của con người về Đức Chúa Trời, và con người vốn không có bất kỳ quan niệm nào về Thần, cho nên Thần không thể tỏ lộ sự bất nghĩa của con người tốt hơn, càng không thể hoàn toàn vạch rõ sự bất nghĩa của con người. Đức Chúa Trời nhập thể là kẻ thù của tất cả những ai không nhận biết Ngài. Thông qua việc phán xét những quan niệm và sự chống đối của con người đối với Ngài, Ngài vạch rõ tất cả sự phản nghịch của nhân loại. Hiệu quả đạt được của công tác Ngài làm trong xác thịt rõ ràng hơn hiệu quả trong công tác của Thần. Do đó, sự phán xét toàn nhân loại không được thực hiện trực tiếp bởi Thần mà là công tác của Đức Chúa Trời nhập thể. Con người có thể nhìn thấy và chạm đến Đức Chúa Trời trong xác thịt, và Đức Chúa Trời trong xác thịt có thể hoàn toàn chinh phục con người. Con người đi từ chống đối đến thuận phục Ngài, từ bức bách đến tiếp nhận Ngài, từ có quan niệm đến nhận biết Ngài, từ vứt bỏ đến yêu kính Ngài – đây là những hiệu quả trong công tác của Đức Chúa Trời nhập thể. Con người chỉ được cứu rỗi thông qua việc tiếp nhận sự phán xét của Ngài, con người chỉ dần dần biết đến Ngài qua những lời phán từ miệng Ngài, con người được Ngài chinh phục trong khi chống đối Ngài, và họ nhận được sự sống do Ngài ban cho trong khi tiếp nhận hình phạt của Ngài. Tất cả những công tác này là công tác của Đức Chúa Trời trong xác thịt, và không phải là công tác của Đức Chúa Trời trong thân phận của Ngài là Thần. Công tác được thực hiện bởi Đức Chúa Trời nhập thể là công tác vĩ đại nhất, và công tác sâu sắc nhất, và phần cốt yếu trong ba giai đoạn công tác của Đức Chúa Trời là hai giai đoạn trong công tác nhập thể.
– Nhân loại bại hoại càng cần hơn sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời nhập thể, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Điểm mạnh nhất nơi công tác trong xác thịt của Ngài là Ngài có thể để lại cho những ai theo Ngài những lời phán chính xác, những lời dặn dò chính xác, và tâm ý chính xác của Ngài đối với loài người, để sau đó những người theo Ngài có thể truyền đạt lại chính xác hơn và thực tế hơn toàn bộ công tác của Ngài trong xác thịt và tâm ý của Ngài đối với toàn thể nhân loại cho những ai tiếp nhận con đường này. Chỉ có công tác của Đức Chúa Trời trong xác thịt giữa nhân gian mới thực sự hiện thực hóa được chuyện Đức Chúa Trời ở cùng và sống cùng con người. Chỉ công tác này mới thực hiện được mong ước của con người là được thấy mặt Đức Chúa Trời, chứng kiến công tác của Đức Chúa Trời, và nghe những lời do chính Đức Chúa Trời phán. Đức Chúa Trời nhập thể đã kết thúc thời đại “chỉ có phần lưng của Đức Giê-hô-va xuất hiện với loài người”, và Ngài cũng kết thúc thời đại loài người tin vào một đức chúa trời mơ hồ. Nhất là, công tác của Đức Chúa Trời nhập thể lần cuối cùng này mang toàn nhân loại vào một thời đại thực tế hơn, thiết thực hơn, và tốt đẹp hơn. Công tác này không chỉ kết thúc thời đại của luật pháp và quy định mà quan trọng hơn, nó mặc khải cho loài người Đức Chúa Trời thực tế và bình thường, Đấng công chính và thánh khiết, Đấng mở ra công tác của kế hoạch quản lý và Đấng cho thấy những lẽ mầu nhiệm và đích đến của loài người, Đấng đã tạo nên loài người và kết thúc công tác quản lý, và Đấng đã ẩn đi hàng ngàn năm. Công tác này kết thúc hoàn toàn thời đại của sự mơ hồ, kết thúc thời đại mà toàn nhân loại ước muốn tìm kiếm để thấy mặt Đức Chúa Trời nhưng đã không thể, kết thúc thời đại toàn nhân loại phụng sự Sa-tan, và dẫn dắt toàn nhân loại hoàn toàn bước vào một kỷ nguyên hoàn toàn mới. Tất cả những điều này là thành quả công tác của Đức Chúa Trời trong xác thịt thay thế Thần của Đức Chúa Trời. Khi Đức Chúa Trời công tác trong xác thịt, thì những ai theo Ngài sẽ không còn tìm kiếm và dò dẫm những điều dường như vừa tồn tại, vừa không tồn tại, cũng không còn đoán mò về tâm ý của đức chúa trời mơ hồ. Khi Đức Chúa Trời truyền bá công tác của Ngài trong xác thịt, thì những ai theo Ngài sẽ truyền lại công tác mà Ngài đã thực hiện trong xác thịt cho mọi tôn giáo và giáo phái, và họ sẽ truyền đạt toàn bộ lời Ngài tới tai của toàn thể nhân loại. Tất cả những gì nghe được bởi những ai tiếp nhận phúc âm của Ngài sẽ là thực tế trong công tác của Ngài, sẽ là những điều đích thân con người nhìn và nghe được, và sẽ là sự thật chứ không phải lời đồn. Những sự thật này là chứng cứ Ngài dùng khi truyền bá công tác, và chúng cũng là những công cụ mà Ngài sử dụng trong việc truyền bá công tác. Không có sự tồn tại của sự thật, thì phúc âm của Ngài sẽ không được truyền bá ra tất cả các quốc gia và khắp mọi nơi; không có sự thật mà chỉ có sự tưởng tượng của con người, thì Ngài sẽ không bao giờ có thể thực hiện công tác chinh phục toàn thể vũ trụ. Thần thì con người sờ không được và nhìn không thấy, công tác của Thần thì không có khả năng để lại thêm bất kỳ chứng cứ hoặc sự thật nào về công tác của Đức Chúa Trời cho con người. Con người sẽ không bao giờ được thấy dung nhan thật của Đức Chúa Trời, và họ sẽ luôn luôn tin vào một đức chúa trời mơ hồ không tồn tại. Con người sẽ không bao giờ thấy được dung nhan của Đức Chúa Trời, cũng sẽ không bao giờ nghe được những lời do Đức Chúa Trời đích thân phán. Sau cùng, sự tưởng tượng của con người là trống rỗng, và không thể thay thế dung nhan thật của Đức Chúa Trời; con người không thể bắt chước nổi tâm tính vốn có của Đức Chúa Trời và công tác của chính Đức Chúa Trời. Chỉ có Đức Chúa Trời nhập thể đến giữa nhân gian và đích thân công tác thì mới có thể đưa Đức Chúa Trời vô hình trên trời và công tác của Ngài đến trên mặt đất. Đây là cách lý tưởng nhất để Đức Chúa Trời xuất hiện với con người là cách lý tưởng nhất để con người nhìn thấy Đức Chúa Trời và nhận biết được dung mạo vốn có của Đức Chúa Trời, và nếu không nhờ Đức Chúa Trời nhập thể thì không thể đạt được điều này.
– Nhân loại bại hoại càng cần hơn sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời nhập thể, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời